Chương 4: Kim ốc tàng kiều
Chuyển ngữ: @motquadao
Cơn mưa lớn kéo dài suốt cả đêm.
Sau trận mưa, Đảo Hongkong giảm bớt vài phần oi bức. Khu biệt thự xung quanh ngập tràn sắc xanh, được nước mưa gột rửa trở nên sạch sẽ và tươi mới hẳn lên.
Trong nhà, điều hòa mát lạnh. Lớp rèm cửa dày ngăn cách ánh sáng bên ngoài cửa sổ sát đất, cũng làm mờ đi dòng chảy của thời gian.
Chỉ có một vệt sáng từ đèn ngủ hắt lên giường.
Ánh sáng phác họa nên dáng hình của Tạ Thanh Mạn. Gương mặt thanh tú của cô thoáng vẻ lạnh lùng, mái tóc đen hơi xoăn xõa tung, đường nét vai cổ và tấm lưng tinh tế, mềm mại, ẩn hiện dưới tấm chăn mỏng.
Cô đang chìm sâu vào giấc mộng, ngủ không hề yên giấc.
*
Tiếng chó sủa, tiếng súng, ánh lửa và bóng người.
Mọi thứ trong mơ hỗn loạn và mơ hồ. Cô chạy trốn trong bóng tối, dốc hết sức bình sinh để lao về phía trước. Gió rít qua tai, cô thậm chí có thể nghe thấy hơi thở và nhịp tim dồn dập của chính mình.
Nhưng điểm cuối của cuộc đào thoát lại là một tiếng súng vang rền.
Đoàng –
*
Tạ Thanh Mạn giật mình tỉnh giấc, hô hấp dồn dập.
Tiếng chuông điện thoại bên cạnh đang reo inh ỏi, cô đưa tay lên che trán. Khoảnh khắc tỉnh giấcc, những chi tiết trong giấc mơ bắt đầu mờ đi, cô cũng không để tâm, chỉ cảm thấy nỗi kinh hoàng và sự mệt mỏi ấy cứ lẩn quất mãi không tan.
Trên màn hình thông báo, các cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc dày đặc.
【Khi nào cậu về Thượng Hải?】
【Đã gửi cho cô thông báo mới nhất của đoàn phim rồi, nhớ xác nhận nhé.】
【(Tin nhắn thoại) Cậu về khi nào thế?】
【(Tin nhắn thoại) Về rồi sao không bảo tớ một tiếng? Tối nay ra ngoài tụ tập đi.】
…
Lướt qua vài tin nhắn, ngoài lịch trình công việc và lịch học, các tin nhắn khác đều là của một cô bạn thân cũ hỏi cô khi nào quay lại Hongkong.
Tạ Thanh Mạn ngẩn ngơ hồi lâu, đọc hết tin nhắn mới lấy lại được tinh thần. Ngay sau đó, ký ức chậm rãi ùa về, cô đột ngột ngồi bật dậy trên giường…
Tối qua cô đã bị người ta đánh ngất!
Chiếc chăn mỏng theo động tác của cô rơi xuống đất. Tạ Thanh Mạn theo bản năng đưa tay che sau gáy.
Cô cảnh giác quan sát môi trường xung quanh, không dám bật đèn.
Nhưng khi chân vừa chạm đất, đèn cảm ứng dưới sàn đã sáng lên, không gian xung quanh hiện rõ trong tầm mắt.
Phòng ngủ rất yên tĩnh, chỉ có mình cô.
Cô không bị hạn chế tự do, cũng không cảm thấy cơ thể có gì bất thường, thậm chí thiết bị liên lạc vẫn còn đó. Ngoại trừ chiếc váy dài trên người đã bị ai đó thay ra, thay vào đó là một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa thêu tinh xảo… Mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi, chuyện đêm qua tựa như một giấc chiêm bao.
Ác mộng không còn quan trọng nữa.
Đây là đâu?
Cảm giác sống sót sau tai nạn khiến nhịp tim cô đập nhanh không kiểm soát. Tạ Thanh Mạn còn chưa kịp định thần, điện thoại của Hướng Bảo Châu lại gọi tới:
“Ivy, cậu đang ở đâu thế?”
“Nói ra thì dài dòng lắm.” Tạ Thanh Mạn liếc nhìn hệ thống điều khiển thông minh bên cạnh, có chút do dự, “Sao cậu biết tớ về rồi?”
“Quên mất nhà thím tớ làm nghề gì rồi à? Sợ cậu lên trang nhất nên tớ đặc biệt hỏi thăm một chút,” Hướng Bảo Châu bực bội nói, “Biết ngay đám săn ảnh sẽ phát điên mà, hôm qua đúng là có kẻ rình rập ở nghĩa trang thật.”
“Nhưng kể cũng lạ, tớ còn chưa kịp lên tiếng thì tin tức đã bị đè xuống rồi…”
Trong lúc đối phương nói chuyện, Tạ Thanh Mạn đã xác nhận mình an toàn rồi kéo rèm cửa ra.
Cảnh sắc bên ngoài cửa sổ sát đất thu trọn vào tầm mắt.
Căn biệt thự này nằm ở một nơi yên tĩnh, tính riêng tư cực cao. Núi non xa xa xanh biếc như ngọc phỉ thúy, cảng biển cong như vầng trăng khuyết, địa thế sơn hoàn thủy hữu, tàng phong tụ khí, đúng là cục diện phong thủy đại phú đại quý.
Chỉ có điều trông có vẻ nơi đây không thường xuyên có người ở, quá mức quạnh quẽ.
Đường Barker?
Do vấn đề quy hoạch và một số nguyên nhân lịch sử, tấc đất tấc vàng ở Hongkong khiến đường Barker trở thành nơi hội tụ của giới không giàu thì quý.
Dĩ nhiên, ở Hongkong thì nơi này cũng chưa chắc là “nhất”. Chỉ là năm xưa có bậc thầy phong thủy nói đỉnh Victoria là long mạch của Đảo Hongkong nên nó mới vượt qua đồi Kadoorie ở Cửu Long hay vịnh Nước Sâu, vịnh Nước Cạn để trở thành địa bàn tranh giành của giới chính trị và kinh tế.
Nói ra cũng nực cười, so với các hào môn Hongkong vốn sùng bái phong thủy, thì những thế gia ở Đại lục dường như còn để tâm đến thuyết long mạch này hơn.
Tóm lại, khu đất này vô cùng đắt giá. Chỉ là cụ thể ai ở đây thì cô hoàn toàn không có ấn tượng.
“Cậu có đang nghe không đấy?” Hướng Bảo Châu nhận ra cô đang lơ đãng.
“Cậu vừa nói, tin tức bị đè xuống rồi à?”
“Không chỉ có thế đâu, camera giám sát quanh nghĩa trang đều bị xóa sạch, đám truyền thông không biết nhận được tin gì mà hôm nay đều im hơi lặng tiếng hết.” Hướng Bảo Châu ngạc nhiên, “Tớ còn tưởng là do quan hệ của cậu.”
“Đùa gì thế,” Tạ Thanh Mạn cười nhạt tự giễu, “Tớ mà có bản lĩnh đó thì đã chẳng thảm hại thế này.”
Bốn đại gia tộc Lý, Hoắc, Hướng, Lâm ở Hongkong, mỗi nhà đều có lịch sử phát tài riêng, nhưng cơ bản đều là tích lũy tài sản qua mấy thế hệ, nhờ hưởng lợi từ thời cuộc mà một thời huy hoàng. Mà quyền lực và danh lợi là một tấm lưới, thế lực các bên đan xen phức tạp, mối quan hệ chằng chịt khó gỡ…
Những năm qua, cô chịu đủ nỗi khổ cực, cũng vừa được hưởng lạc từ điều ấy.
Tiếc là hiện tại đã khác xưa, cô đã bị đá ra khỏi cuộc chơi. Những người quen cũ trước đây, ngoại trừ Hướng Bảo Châu, ai nấy đều giữ thái độ kính nhi vi viễn với cô.
Họ sợ cô nhờ vả, lại sợ phong thủy luân chuyển.
Người đã có địa vị nhất định, suy nghĩ và hành động đều khéo léo chu toàn, không bỏ đá xuống giếng cũng không có nghĩa là muốn đưa than hồng sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Chỉ cần không đụng chạm đến lợi ích, đám yêu ma quỷ quái chiếm cứ Hongkong này khi gặp cô vẫn có thể nể mặt ba phần, khách khí gọi một tiếng: “Hoắc tiểu thư”.
Nhưng sau khi mọi chuyện ngã ngũ, sự khinh miệt và ác ý thầm kín lại không ngừng phóng đại. Chút danh dự hão huyền đó sắp cạn sạch rồi.
“Nhưng mà…”
Tạ Thanh Mạn quan sát một lượt cách bài trí xung quanh, thở dài, “Có vẻ tớ đoán được là chuyện gì rồi.”
Đồ đạc trong phòng ngủ không hề tầm thường, giá trị cũng không nhỏ.
Lớp sàn gỗ hoa văn long văn dưới chân cô là hàng đặt riêng từ Berti, Ý. Chiếc đèn chùm pha lê trên đỉnh đầu là thiết kế của Baccarat, ngay cả chiếc bình hoa tùy tiện đặt trên tủ thấp kia cũng là món đồ chốt hạ của sàn đấu giá Sotheby’s năm ngoái, một món gốm sứ quan diêu thời Tống trị giá 85 triệu tệ. Nghĩ đến chiếc biển số xe bắt đầu bằng “京A” đêm qua…
Ai có bản lĩnh bình định mọi việc chỉ trong một đêm đã quá rõ ràng rồi.
“Hả?”
Hướng Bảo Châu còn chưa kịp phản ứng đã nghe Tạ Thanh Mạn nói: “Tạm thời chưa giải thích rõ được, có lẽ tớ phải phiền cậu tra giúp một người.”
“Chỉ là điều tra lý lịch thôi mà, khách sáo với tớ làm gì?”
“Người ở số… đường Barker là ai thế?” Tạ Thanh Mạn cũng không khách khí nữa.
Đầu dây bên kia im lặng một cách kỳ laj trong vài giây, giọng điệu mang theo chút do dự khác thường, “Cậu hỏi chuyện này làm gì?”
“Sao thế, không tiện nói à?”
“Cũng không phải không tiện,” Hướng Bảo Châu ngập ngừng, “Thực ra miếng đất này đã có người nghe ngóng từ lâu rồi. Nhưng chẳng tra ra được gì cả.”
Cô nàng hạ giọng, “Nói là đầu năm mới đổi chủ, nhưng thực chất từ đầu đến cuối đều là cùng một người. Người đứng tên công khai chỉ là một tấm bình phong thôi, cậu hiểu ý tớ chứ?”
Hương gỗ thông trong không khí khiến người ta tỉnh táo, lời nói của Hướng Bảo Châu cũng vậy.
Giới thượng lưu chỉ có bấy nhiêu, có chút biến động là cả thành phố đều biết.
Không tra được gì thì chỉ có một khả năng:
Gia thế của đối phương quá sâu.
Sâu đến mức đủ để ẩn làm cho thân phận của mình hoàn toàn vô hình.
“Sau đó tớ còn hỏi bố tớ, ông ấy bảo tớ đừng lo chuyện bao đồng.”
Nói đến mức này thì không cần phải hỏi thêm nữa.
Thái độ kín như bưng của nhà họ Hướng đã chứng minh vùng nước này quá sâu, không phải nơi cô có thể lội. Giữa các vòng tròn quan hệ là một chuỗi khinh miệt lớp này chồng lên lớp kia, cái gọi là giới siêu giàu thực chất cũng chỉ chiếm được một chữ “tài”, còn rất nhiều “nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên” mà người thường không chạm tới được.
Có những người lai lịch thế nào, không thể nghĩ sâu được.
Cũng chẳng kịp để cô nghĩ thêm, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Cốc cốc cốc!
Tạ Thanh Mạn kết thúc cuộc gọi, thấy quản gia đứng ngoài cửa, khẽ cúi đầu chào cô: “Tiểu thư, đêm qua trời mưa, lúc tiên sinh đưa cô về, quần áo của cô đã bị ướt, hiện đã được giặt sạch và sấy khô rồi ạ.”
Bên ngoài, những hầu gái người Philippines đang bận rộn, có hai người bưng khay đi theo sau quản gia, trên đó đặt y phục của cô. Những người hầu này quy củ đến mức máy móc, không hề nảy sinh bất kỳ sự tò mò thừa thãi nào đối với mọi thứ trong phòng, bao gồm cả cô.
“Tiên sinh?”
Quản gia không để ý đến câu hỏi của Tạ Thanh Mạn, chỉ sau khi nhận được sự đồng ý, hầu gái mới đặt khay lên đầu giường.
“Tiên sinh nói, sau khi cô tỉnh, nếu không còn dặn dò gì khác thì xin cứ tự nhiên.”
Đây là lệnh tiễn khách rồi.
Tạ Thanh Mạn cũng không muốn ở lại lâu, thầm nghĩ thôi thì cứ dừng lại ở đây.
Trò cười tối qua chắc là có sự hiểu lầm. Ngay cả khi không phải hiểu lầm, cô cũng sẽ không gây thêm chuyện.
Sự mạo phạm ngoài nghĩa trang ngày hôm qua và việc bình định sự cố ngày hôm nay coi như huề nhau. So với một cục diện có lợi, chân tướng thực sự chẳng quan trọng mấy, cô cũng không quan tâm.
Hơn nữa, anh dám đưa cô về đây thì chứng tỏ bất kỳ hậu quả nào cô có thể nghĩ tới đều không động được đến anh.
Tiếp tục truy cứu chỉ tự chuốc lấy nhục nhã.
Không cần thiết.
Tạ Thanh Mạn thay ra chiếc váy ngủ.
Giữa phòng thay đồ và phòng tắm là một chiếc gương đứng khổng lồ, phản chiếu dáng người duyên dáng.
Cô nhìn mình trong gương, thanh thoát cực hạn mà cũng diễm lệ cực hạn, nhưng dòng suy nghĩ lại quay về cuộc trò chuyện với Hướng Bảo Châu, rồi não bộ không tự chủ được mà nhớ lại người đàn ông đêm qua:
Cái nhìn thoáng qua trong bóng tối mịt mù khiến cô thót tim, chỉ nhớ được góc nghiêng u sầu mà lạnh lùng của anh.
Tạ Thanh Mạn khẽ cười, mang theo chút ý vị tự giễu.
Ting…
Tiếng rung của điện thoại trên giường cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Một tin nhắn hiện ra, chỉ có vài chữ ngắn gọn:
【Lee: Nói chuyện chút không?】
Cách vài giây, màn hình lại sáng lên:
【Lee: Em gái yêu quý của anh.】
Tạ Thanh Mạn cầm điện thoại lên nhưng không vội trả lời. Cô khoác lại chiếc khăn choàng, trực tiếp rời khỏi phòng.
Ánh sáng lấp lánh như những mảnh vụn rơi xuống từ vành tai.
Ngay khoảnh khắc cô quay người, một chiếc khuyên tai tua rua rơi xuống, lặng lẽ nằm lại trên giường.
*
Vài tiếng trước.
Lần thứ tư Tổng giám đốc của Dược phẩm Hưng Vinh hẹn gặp Diệp Diên Sinh là tại Hong Kong Club, một câu lạc bộ lâu đời được thành lập từ năm 1846.
Nằm trên khu đất tấc đất tấc vàng của Đảo Cảng, nơi giao lưu và thư giãn này lại là một thế giới hoàn toàn khác. Phong cách kiến trúc di sản từ thế kỷ trước vừa cổ điển vừa nhã nhặn, đồ nội thất và trang trí lọt vào tầm mắt đều là đồ cổ, chạm vàng khắc ngọc, lộng lẫy xa hoa. Phí hội viên cao ngất ngưởng và quy trình sàng lọc lý lịch cực kỳ khắt khe đã chặn vô số người ngoài cửa, vì vậy tính riêng tư cực cao.
Người làm trung gian lần này khá đặc biệt, có chút ân tình cũ, Diệp Diên Sinh cũng nể mặt mà nhận lời đến.
Mọi người đã đợi sẵn ở đó từ lâu, đồng loạt đứng dậy. Người bước lên trước tiên đương nhiên là Lâm Tông Minh.
“Diệp thiếu đúng là người bận rộn, thật hiếm khi được tiếp đón.”
Lâm Tông Minh tiến lên vài bước về phía Diệp Diên Sinh, nghênh đón và cười lớn, “Tôi ở đây mong được gặp ngài một lần mà muốn mòn mỏi cả mắt rồi.”
“Lâm tổng quá lời rồi,” Diệp Diên Sinh bắt tay xã giao với anh ta, thái độ rất nhạt, “Chỉ là tôi không có nhã hứng làm việc tốt giúp người thôi.”
Ý nói anh ta lo chuyện bao đồng, cứ nhất quyết muốn nhảy vào vũng nước đục này.
Lâm Tông Minh khựng lại một chút, rồi cười xòa: “Làm ăn mà, chẳng phải thêm một người bạn là thêm một con đường sao. Diệp thiếu, mời.”
Vốn định thăm dò thái độ của Diệp Diên Sinh, vòng vo một chút rồi mới mở lời, không ngờ vị tổ tông này lại đi thẳng vào vấn đề, khiến anh ta ngược lại không biết tiếp lời thế nào.
Thời gian trước, Dược phẩm Hưng Vinh và Noco gần như đồng thời đột phá công nghệ mới, nghiên cứu ra chế phẩm sinh học kháng thể đơn dòng PD-1, một loại thuốc đặc trị mới cho bệnh ung thư hạch Hodgkin. Trong điều kiện chỉ định và liều lượng tương đương, ai giành được giấy phép lưu hành trước thì người đó sẽ chiếm lĩnh tiên cơ, ép được thị phần của đối thủ.
Cuộc chiến thương mại trong ngành sinh dược học không chỉ là cuộc chiến về giá cả và bằng sáng chế, mà còn là cuộc chiến về thời gian.
Nhưng dược phẩm muốn đưa ra thị trường cần phải khai báo, làm thủ tục phê duyệt lâm sàng rất rườm rà. Muốn dẫn trước công ty đối thủ, sớm được tung ra thị trường tiêu thụ, Dược phẩm Hưng Vinh cần một chỗ dựa có bối cảnh hùng hậu, tốt nhất là có khả năng “thông thiên” (*). Noco có tài phiệt nước ngoài chống lưng, nếu không người của Hưng Vinh đã chẳng phải đi chạy vạy khắp nơi, nhờ vả cầu xin đến tận chỗ Lâm Tông Minh để bắc cầu được với nhà họ Diệp.
(*) thông thiên: chỉ khả năng có thể quan hệ, móc nối trực tiếp với phía trên.
Lâm Tông Minh chịu lội vũng nước đục này, đứng ra làm trung gian cho Hưng Vinh, dĩ nhiên là đã nhận được không ít lợi ích, nhưng trong lòng ông ta thực chất cũng chẳng có gì chắc chắn.
Trong vòng tròn đỉnh cấp hào môn ở Hongkong, ngoại trừ con cháu nhà họ Lý trải rộng khắp hai giới chính trị lẫn kinh tế, sản nghiệp phủ khắp toàn cầu, có danh tiếng lớn nhất, thì các gia tộc còn lại đều có dấu hiệu suy tàn.
Ảnh hưởng từ cuộc nội chiến của nhà họ Hoắc vẫn chưa tan, nhà họ Hướng nhờ Hướng Khởi Hằng đắc cử nghị viên mà lấy lại được chút vị thế, còn nhà họ Lâm…
Những sai lầm trong phán đoán nhiều năm trước khiến nhà họ Lâm đánh mất cơ hội ở Đại lục. Nay Lâm Tông Minh gia nhập công ty, muốn nhúng tay vào thị trường nội địa, tiếp quản cả tập đoàn để làm người cầm lái thì có chút khó khăn. Dù sao nhà họ Lâm hiện tại cũng nằm trong tay bác hai của anh ta là Lâm Hạc Xuyên, mà thế hệ của anh ta lại có sự cạnh tranh quá lớn.
May là Diệp Diên Sinh có vẻ đang có tâm trạng tốt, hôm nay hiếm khi dễ nói chuyện.
Sau cơn mưa, ánh nắng ở Đảo Hongkong không quá gay gắt, không khí thêm vài phần mát mẻ, cả đoàn người liền qua sân golf chơi vài gậy.
Sân golf của Hong Kong Club nằm ở nơi sơn hoàn thủy hữu, 9 lỗ đầu giáp biển, 9 lỗ sau dựa núi, núi non trập trùng, cỏ xanh mướt mắt. Sau khi chơi xong vài lỗ đầu, câu chuyện xoay quanh những chủ đề không mấy quan trọng, cho đến khi quay về phòng nghỉ, chủ đề mới chuyển sang việc chính.
“Hưng Vinh đã đổ bao nhiêu phí nghiên cứu khoa học vào giai đoạn đầu, nếu bị Noco có được giấy phép lưu hành trước thì đúng thật là công dã tràng rồi.” Lâm Tông Minh không đoán được thái độ của Diệp Diên Sinh, lời nói cũng không dám quá chắc chắn, chỉ nói: “Nhưng chỉ cần Diệp thiếu nhấc tay một cái…”
Cạch…
Tiếng đặt tách trà xuống rất nhẹ, nhưng căn phòng bỗng chốc im bặt.
“Lâm tổng có vẻ nôn nóng quá rồi.” Diệp Diên Sinh khẽ cười.
Anh vẫn thong thả ngồi trên chiếc ghế gỗ chạm khắc, không nhìn ra hỉ nộ, chỉ tiện tay đặt chén trà xuống bàn.
Trợ lý Tổng giám đốc nhận được ám hiệu, đưa một túi hồ sơ đến trước mặt Lâm Tông Minh.
Lâm Tông Minh không rõ ý tứ, nhưng sau khi lật vài trang, sắc mặt dần dần trầm xuống.
“Hay lắm, đám khốn Hưng Vinh này, bày mưu tính kế bày đến cả đầu ông đây.”
Lâm Tông Minh muốn nổi giận, nhưng trước mặt Diệp Diên Sinh, anh ta càng sốt sắng phủi sạch quan hệ hơn, “Có thể Diệp thiếu không tin, tôi cũng là bị người ta kéo vào thôi, chuyện làm giả báo cáo tài chính và dữ liệu lâm sàng, tôi thực sự không biết gì cả…”
Đúng là lật thuyền trong mương.
Về lĩnh vực sinh dược học, anh ta cũng chỉ là người ngoại đạo, không biết dữ liệu có thể bị “bơm nước” đến mức nào. Nhưng từ gian lận tài chính đến làm giả dữ liệu lâm sàng, một đống hỗn loạn mà còn dám lôi anh ta ra để bảo chứng cho Hưng Vinh, rõ ràng là coi anh ta như kẻ ngốc.
Bị người ta chơi một vố đã đủ mất mặt rồi, chẳng lẽ còn để anh ta gánh thay cái tiếng xấu này sao?
“Lâm tổng không cần giải thích với tôi.” Diệp Diên Sinh nhếch môi, “Đống nợ nần này của Hưng Vinh tôi không hứng thú, chỉ là nhắc nhở một chút thôi.”
Ngón tay thon dài của anh đặt lên một tờ báo, gõ nhẹ, ý cười không nóng không lạnh, cũng không nhìn ra lửa giận gì.
“Thực ra những thứ này không khó tra, chỉ cần người của Lâm tổng dành một nửa tâm sức theo dõi tin tức lá cải sang cho dự án thì sẽ bớt được nhiều phiền phức rồi.”
Nói đến đây là dừng.
Người nói giọng điệu không đổi nhưng người nghe đã biến sắc.
Lâm Tông Minh sững người.
Những người có mặt ở đây đều là cáo già, Diệp Diên Sinh dù không nói thẳng ra nhưng ai cũng hiểu, vị tổ tông này không bao giờ vô cớ nhắc đến một câu như vậy.
Ngành truyền thông Hongkong hầu như đều do nhà họ Lâm rót vốn nắm cổ phần, có thể nói, nhà họ Lâm thực sự có thể chi phối báo chí Hongkong.
Nhưng trên trang báo, ngoài những tin tức không mấy quan trọng, thứ hút mắt nhất chính là scandal của một nghệ sĩ nữ đang nổi và tin tức về cuộc nội chiến hào môn nhà họ Hoắc cùng sự mất tích của Hoắc đại tiểu thư.
Chẳng liên quan gì đến nhà họ Diệp.
Chẳng lẽ, trên mặt báo có người của Diệp Diên Sinh?
Tâm tư Lâm Tông Minh khẽ chuyển động nhưng cũng không tiện hỏi trực tiếp, chỉ cười nhận lỗi một câu: “Diệp thiếu nói đúng, đám người dưới tay làm việc khó tránh khỏi có chỗ không chu toàn, mong ngài lượng thứ cho.”
Đã nói đến mức này, Diệp Diên Sinh cũng chẳng còn hứng thú nán lại. Anh muốn đi, đương nhiên không ai dám giữ.
“Ngài xem chuyện hôm nay rối lên thành thế này, trách tôi quá sơ suất,” Lâm Tông Minh đứng dậy tiễn khách, “Tôi về nhất định sẽ xử lý cẩn thận.”
“Chuyện nhỏ thôi, không đáng gì.” Diệp Diên Sinh cười nhạt, “Tôi cũng hy vọng, thêm một người bạn là thêm một con đường.”
Nói “thêm một người bạn là thêm một con đường”.
Nhưng nếu làm hỏng việc, thì đó chính là thù oán dễ thắt mà khó gỡ.
Tiễn được vị đại phật Diệp Diên Sinh đi, ánh mắt Lâm Tông Minh dừng lại trên tờ báo kia, nhíu mày, trầm mặc hồi lâu.
Trong đầu anh ta lóe lên một suy nghĩ hơi quái dị: Đám con ông cháu cha ở Bắc Kinh hầu như ai cũng có ong bướm vây quanh, huống chi là nhà họ Diệp hiển hách. Lăn lộn trong chốn ăn chơi lâu rồi, gặp chiêu trò gì cũng không lạ. Chỉ là bao nhiêu năm trôi qua, đủ loại hương sắc, những cuộc gặp gỡ được sắp xếp có ý đồ, những cách tiếp cận muôn hình vạn trạng, những sự lấy lòng dốc hết sức bình sinh, cũng chẳng thấy Diệp Diên Sinh động lòng.
Lâu dần, ai cũng nghĩ vị nhà họ Diệp này lạnh lùng bạc tình, chẳng phải hạng người biết thương hoa tiếc ngọc, nên cũng thôi ý định.
Nhưng nói thế nào nhỉ, lỡ như “vị tổ tông” này nổi hứng lên, thật sự muốn kim ốc tàng kiều thì sao?
Lỡ để đám cấp dưới không để ý mà đắc tội với người trong lòng của Diệp Diên Sinh, lúc đó chết thế nào cũng không biết.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lâm Tông Minh khó coi hẳn: “Đi, bảo người ta gỡ hết tất cả tiêu đề của những người này xuống, những tin tức chưa in ấn cũng thay đổi hết cho tôi.”
“Gỡ hết ạ?”
“Một cái cũng không để lại.”
Có tâm hay vô ý cũng vậy, vị tổ tông nhà họ Diệp này tuyệt đối không được đắc tội. Lâm Tông Minh không dám làm qua loa.
“Thời gian tới, bất kỳ tin tức tiêu cực nào của những người này đều không được phép xuất hiện trên các phương tiện truyền thông do nhà họ Lâm đầu tư.”
Hết chương 4
Từ tác giả:
Anh Sinh: Tiện tay xử lý rắc rối giúp vợ thôi mà.
Bé Thanh: Ừm… kết quả hiện tại cũng tạm ổn.
Ở cuối phần trước, nếu đổi sang nữ chính khác thì có lẽ sẽ nổi giận kiểu “tên khốn nào làm việc này thế?”, nhưng với bé Thanh, cô ấy chỉ quan tâm kết quả đó có lợi cho mình hay không mà thôi. (cười thầm)
P.S.
- Dòng thời gian của chính văn: Bắt đầu từ lần gặp gỡ đầu tiên trong mắt nữ chính.
- Về phần bối cảnh tại Hongkong: Phần lớn mình sẽ không dùng tiếng Quảng Đông. Vì câu chuyện đan xen giữa hai địa điểm Bắc Kinh và Hongkong, mà hệ thống ngôn ngữ của Nam – Bắc vốn khác biệt, thay đổi qua lại sẽ rất gượng gạo. Trong khi đó, phân đoạn ở Bắc Kinh chiếm tỷ trọng lớn nhất, nên mình sẽ lấy ngữ hệ phương Bắc làm chủ đạo. Tuy nhiên, vẫn sẽ có những chỗ bắt buộc phải liên quan đến tiếng Quảng Đông. Chẳng hạn như khi người hiểu và người không hiểu tiếng Quảng cùng xuất hiện trong một cảnh quay, hay những đoạn đối diễn giữa nam nữ chính sau này… Thế nên, nếu có bạn đọc nào rành tiếng Quảng mà thấy mình viết chỗ nào chưa đúng, rất mong được mọi người chỉ giáo. Mình thực sự vô cùng biết ơn.
Đây là từ mình:
Những đoạn tác giả sử dụng tiếng Quảng đều có chú thích bằng tiếng phổ thông bên dưới, tuy nhiên đôi khi mình cảm thấy cách tác giả dùng tiếng Quảng gắt hơn và đã hơn nhiều nên mình sẽ sử dụng linh hoạt giữa 2 phiên bản, tùy thuộc vào ngữ cảnh của truyện và sẽ không chú thích lại nữa nha.
Spoil:
“Tôi đã nói rồi, tránh xa tôi ra.”
