[Tai tiếng] Chương 195

Chương 195: NT1 – Hôn lễ (1)

Chuyển ngữ: @motquadao


Trong những năm gần đây, nếu hỏi ai là nữ diễn viên được săn đón và chú ý nhất thị trường điện ảnh trong nước, cái tên đó không ai khác ngoài Văn Đàn.

Cô nhờ vào bộ phim Trường Phong mà liên tiếp đạt được giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất tại các giải thưởng Kim Kê, Kim Tượng và Kim Mã. 

Sang năm tiếp theo, giữa thời đại mà phim hài và phim thương mại đang chiếm lĩnh thị trường, cô lại dùng một bộ phim hành động tâm lý kén người xem mang tên Liệp Phỉ để bứt phá, lọt vào đề cử của Liên hoan phim Tokyo.

Chưa dừng lại ở đó, bộ phim mới của đạo diễn Quách Thụ do Văn Đàn đóng chính là Cực Yến Chi Hạ còn nhận được đề cử Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất tại giải Oscar. 

Sau khi càn quét giải Nữ phụ của Tam Kim (*), hai năm sau, cô chính thức trở thành Ảnh hậu Tam Kim với Cực Yến Chi Hạ.

(*) Tam Kim: tên gọi chung của 3 giải thưởng Kim Kê, Kim Tượng, Kim Mã

Không còn nghi ngờ gì, cô nghiễm nhiên trở thành nữ diễn viên tuyến một hàng đầu của điện ảnh Trung Quốc, danh xứng với thực.

Sau khi nhận giải Kim Kê, Văn Đàn đã đăng một bài viết dài để cảm ơn. Ở cuối bài, cô viết một câu: 【Tại đây, tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn đến người bạn đời của tôi vì sự ủng hộ và đồng hành của anh dành cho tôi suốt thời gian qua.】

Chuyện tình cảm của Văn Đàn trong hai năm nay luôn là tâm điểm chú ý, thỉnh thoảng lại lên hot search. 

Dù sau khi công khai cô chưa bao giờ chủ động khoe khoang tình cảm, cũng không muốn dựa vào chuyện yêu đương để duy trì sức nóng, nhưng không thể tránh khỏi việc bị người qua đường tình cờ bắt gặp.

Bản thân sức hút cá nhân của Văn Đàn đã rất lớn, những khung hình cô xuất hiện cùng Minh Trạc lại càng đẹp đến nao lòng. Ngay cả những người không biết cô là ai cũng bị làm cho kinh ngạc, chỉ cần một tấm ảnh chụp vội cũng đủ tạo nên sức hút khổng lồ.

Lần này, khi thấy cô dùng từ “bạn đời” trong bài cảm ơn, người hâm mộ đều hiểu rằng cô và Minh Trạc có lẽ đã chính thức kết hôn. 

Dưới phần bình luận, có bình luận chúc mừng cô đoạt giải, cũng có bình luận chúc cô nhất định phải hạnh phúc.

Văn Đàn và Minh Trạc đã nhận giấy đăng ký kết hôn vào mùa đông ba năm trước, ngay sau hôm đến Giang Thủy Tiểu Tạ. Họ đã đợi gần nửa năm mới thông báo cho những người xung quanh.

Lúc đó cô đã giành được ba giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, Chu Kế Quang mắt nhắm mắt mở không nói gì, chỉ là hai ngày sau, Văn Đàn phát hiện ra tài khoản ngân hàng của mình đột nhiên tăng thêm 40 triệu tệ. 

Từ khi cô đưa thẻ ngân hàng cho Minh Trạc, tiền trong đó không những không giảm mà còn tăng lên theo cấp số nhân. 

Ngoài thù lao đóng phim và tiền quảng cáo của cô, còn có cả tiền Minh Trạc chuyển vào.

Văn Đàn gọi điện cho Chu Kế Quang, hỏi có phải bộ phận tài chính chuyển nhầm không, vì gần đây cô không có khoản thu nào lớn như vậy. 

Chu Kế Quang đáp: “Không nhầm đâu, quà mừng cưới cho cô đấy.”

Văn Đàn định hỏi có phải anh ta vừa phát tài không thì sực nhớ lại rất lâu trước đây, khi cô và Minh Trạc mới yêu nhau, số tiền Minh Trạc chuyển cho anh ta hình như cũng là 40 triệu tệ.

Văn Đàn nhận lấy tấm chân tình này, không tiếc lời khen ngợi: “Cảm ơn sếp Chu, sếp Chu đúng là phong độ ngời ngời, khí chất hiên ngang, cao to đẹp trai, ra tay hào phóng…” 

Chu Kế Quang hừ hừ hai tiếng, mặc kệ cô.

*

Việc Văn Đàn công khai gọi Minh Trạc là “bạn đời” lần này không chỉ để thông báo với thế giới rằng cô đã kết hôn, mà còn báo hiệu hôn lễ sắp đến.

Từ ngày họ đăng ký kết hôn, bà cụ Minh đã bắt đầu chuẩn bị.

Bà cụ hỏi Văn Đàn thích đám cưới truyền thống hay đám cưới kiểu Tây, Văn Đàn không có ý kiến gì, tùy bà cụ quyết là được.

Bà cụ Minh nghiêng về kiểu truyền thống, nhưng Lâm Sơ Dao nói giới trẻ bây giờ thích kiểu Tây hơn vì náo nhiệt và thoải mái hơn. 

Cuối cùng, sau khi cân nhắc, bà cụ quyết định tổ chức cả hai buổi lễ.

Thứ nhất là vì khách mời của nhà họ Minh đều có thân phận không tầm thường, toàn là những người quyền cao chức trọng, địa vị cao quý. Để họ chơi đùa cùng đám trẻ thì quả thực không phù hợp, mà có họ ở đó thì đám trẻ cũng không được tự nhiên. 

Thứ hai là để vẹn cả đôi đường, cũng là để Văn Đàn có thể mặc hết những bộ lễ phục xinh đẹp mà bà cụ đã chuẩn bị, đặc biệt là chiếc phượng quan bằng vàng ròng mất một năm để chế tác và bộ hôn phục do hàng chục thợ thêu tinh xảo thực hiện.

Công việc của Văn Đàn cũng tạm gác lại sau khi nhận giải cho Cực Yến Chi Hạ. Các hoạt động thương hiệu và chụp tạp chí, đều được Từ Thu dời lại hai tháng sau. Hiện tại cô chỉ cần toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho đám cưới, trở thành cô dâu xinh đẹp nhất.

Lễ phục và trang sức cho lễ cưới kiểu truyền thống đã được bà cụ Minh chuẩn bị xong xuôi, Văn Đàn hoàn toàn không phải lo lắng. 

Nhưng với lễ cưới kiểu Tây, từ trang sức cho đến váy cưới, váy mời bàn, váy dạ tiệc… vô số thương hiệu chỉ hận không thể mang đồ đến tận nhà cho cô lựa chọn. 

Để tránh họ kéo tới, Văn Đàn đành phải mỗi ngày đi thử đồ ở một nơi, có hôm đồ nhiều đến mức thử cả ngày không hết, về đến nhà chỉ biết rúc vào lòng Minh Trạc không muốn cử động.

Minh Trạc đang làm việc trong phòng làm việc, một tay ôm cô vào lòng, nghiêng đầu hôn lên trán cô: “Mệt lắm hả?”

Văn Đàn khẽ gật đầu, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. 

Minh Trạc dịu giọng: “Anh nói với bà nội không tổ chức hai buổi lễ nữa nhé?”

Văn Đàn dụi đầu vào vai anh, giọng ngái ngủ: “Đừng, bà nội đã chuẩn bị lâu như vậy rồi, các thương hiệu em đại diện cũng rất nhiệt tình, giờ bỏ bớt lễ nào cũng không ổn.” 

Cô lẩm bẩm, “Hơn nữa nếu bỏ dở giữa chừng thì mấy ngày nay em vất vả coi như đổ sông đổ biển hết.”

Minh Trạc cười: “Ngày mai anh đi cùng em.”

Trước đó Minh Trạc dẫn đội đi khảo sát thực địa hai tháng, tuần trước mới về, mấy ngày nay liên tục họp ở viện nghiên cứu đến tận nửa đêm. 

Việc nghiệm thu sau chuyến khảo sát cơ bản đã xong, từ ngày mai anh sẽ có thời gian.

Văn Đàn hơi ngồi dậy, đôi mắt sáng bừng: “Thật không anh?” 

Minh Trạc đáp: “Thật.”

Ngày đầu tiên, cô thử váy cưới chính. Ngoài các mẫu do Ethereal cung cấp, các thương hiệu khác cũng gửi đồ tới. 

Cô và Lâm Sơ Dao cứ phân vân mãi giữa hai bộ, quyết định đợi đến cuối cùng mới chọn. 

Giờ có Minh Trạc, nhiệm vụ gian khổ này đương nhiên giao cho anh.

Phong cách của Ethereal luôn là nhẹ nhàng, cao cấp và tối giản. Chiếc váy lần này được thiết kế riêng cho hôn lễ của Văn Đàn, ngoài những yếu tố quen thuộc còn có thêm nét lãng mạn, mộng ảo, khiến cả chiếc váy toát lên khí chất tiên nữ. 

Bộ còn lại thì thiên về thủ công cầu kỳ, tà váy dài đính đầy những viên kim cương lấp lánh, tựa như một dải ngân hà rực rỡ rơi xuống trần gian.

Trong những năm qua, Văn Đàn đã mặc qua đủ loại lễ phục, thậm chí từng được mời catwalk cho show của Ethereal. 

Hai ngày trước khi thử váy cùng Lâm Sơ Dao, lòng cô không mấy gợn sóng, cảm giác giống như đi thử lễ phục sự kiện thôi. 

Nhưng khi đứng trước tấm gương lớn, nhìn thấy chính mình trong bộ váy cưới, mà Minh Trạc chỉ cách cô một bức tường, nhịp tim Văn Đàn không tự chủ được mà đập nhanh liên hồi.

Nhân viên giúp cô quay người lại, chỉnh lại tà váy. Khi tấm rèm lớn hạ xuống, bóng dáng Minh Trạc hiện ra trước mắt. 

Trong vài giây bốn mắt nhìn nhau, Văn Đàn cảm thấy không khí xung quanh như ngừng lại, giống hệt khoảnh khắc đầu tiên cô nhìn thấy anh trong lớp học ngày nào.

Minh Trạc đứng đó, ánh mắt đặt lên người cô, không rời đi dù chỉ một giây.

Lâm Sơ Dao lên tiếng không đúng lúc: “Anh họ, chỉ dựa vào ánh mắt này của anh thôi là tiệm váy cưới có thể tăng giá lên 300% đấy.”

Khóe mày Minh Trạc khẽ động, anh bước những bước dài về phía Văn Đàn.

Cô nhìn anh, khóe môi cong lên, hỏi nhỏ: “Đẹp không anh?”

Minh Trạc đáp lại chậm rãi: “Đẹp, em mặc gì cũng đẹp.”

Lâm Sơ Dao rất hiểu chuyển, lập tức đưa toàn bộ nhân viên ra ngoài, chỉ để lại hai người họ. 

Văn Đàn sực nhớ ra: “Đúng lúc anh tới đây, lát nữa anh cũng đi thử đồ luôn đi, Aron nói với em anh…”

“Không vội.” Minh Trạc vòng tay ôm lấy eo cô, kéo người vào lòng, môi mỏng dán sát vành tai cô, thong thả hỏi: “Em có cân nhắc đến việc tổ chức thêm một buổi lễ nữa không?”

Nụ cười trên mặt Văn Đàn càng rạng rỡ: “Hay là mỗi năm chúng mình tổ chức một lần đi.” 

Minh Trạc trả lời rất dứt khoát: “Được.”

Văn Đàn: “…” 

“Em đùa thôi mà.”

Minh Trạc nhẹ nhàng chỉnh lại tóc cho cô: “Anh đã đợi rất lâu, cũng từng tưởng tượng em mặc váy cưới sẽ trông như thế nào.”

Văn Đàn vòng tay qua cổ anh: “Vậy… có giống như anh tưởng tượng không?” 

“Không giống lắm.” 

“Chỗ nào không giống?”

Minh Trạc hôn lên môi cô, hơi thở giao hòa: “Trong mơ không thể làm như thế này.”


Hết chương 195

Bình luận về bài viết này