Chương 193: Lần đầu gặp gỡ

Chuyển ngữ: @motquadao
Văn Đàn cũng không ngờ Minh Trạc lại công khai tỏ tình với cô ngay trên bục giảng.
Giữa những tiếng hò reo ồn ào, chuông tan học vang lên.
Rất đông sinh viên vây quanh Văn Đàn để xin chữ ký.
Có bạn học sau khi xin được chữ ký còn không quên chúc phúc: “Chúc chị và thầy Minh trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long!”
Văn Đàn giấu nụ cười tươi rói sau lớp khẩu trang, đáp khẽ: “Cảm ơn em.”
Một lát sau, sinh viên trong lớp đã thưa dần.
Khi Văn Đàn ký xong chữ ký cuối cùng, ngẩng đầu lên thì thấy Minh Trạc đang tựa vào bục giảng nhìn mình, đôi môi mỏng khẽ cong.
Cô giơ tay: “Em cũng muốn hỏi thầy Minh một câu.”
Minh Trạc đút một tay vào túi quần, giọng lười biếng: “Bây giờ là giờ tan học, bổ túc ngoài giờ phải đóng thêm phí đấy.”
Đóng thêm thì đóng thêm.
Văn Đàn nhìn thẳng vào mắt anh, thắc mắc: “Anh nói lần đầu gặp em không phải ở đây, vậy là ở đâu thế?”
Từ khi quen biết Lâm Sơ Dao thời đại học, cô chưa từng nghe cô nàng nhắc đến việc mình có một người anh họ, cũng chưa từng đến nhà cô ấy, làm sao Minh Trạc có thể gặp cô được?
Minh Trạc bước tới vài bước, cúi người chống tay lên bàn học, hơi thở áp sát: “Muốn biết không?”
Văn Đàn thành khẩn gật đầu: “Muốn ạ.”
“Thanh toán phí trước đã.”
Nhìn gương mặt tuấn tú ở gần trong gang tấc, Văn Đàn mím môi cười, đưa tay túm lấy cà vạt của anh, quấn quanh ngón tay mình: “Đang ở trong lớp học đấy, thầy Minh không sợ sinh viên nhìn thấy sao?”
Minh Trạc thản nhiên đáp: “Để bọn họ bớt nghĩ chúng ta yêu đương kiểu thanh tịnh đi.”
Văn Đàn: “…”
Không ngờ anh cũng đọc được mấy cái siêu thoại của fan couple rồi.
Cái siêu thoại ấy Văn Đàn cũng mới thấy vào hôm công khai tình cảm lên hot search.
Vốn dĩ chỉ có vài người, nhưng sau khi cô công khai, vô số người tràn vào đẩy thuyền trong nháy mắt.
Nếu không phải chính Văn Đàn đã đích thân cảm nhận qua vô số đêm mặn nồng, cô cũng khó lòng tưởng tượng được sự “hoang dã” ẩn giấu trong xương tủy của Minh Trạc.
Lúc này, bên ngoài phòng học vang lên tiếng ồn ào, các sinh viên khác nghe tin Văn Đàn ở đây đều từ khắp nơi đổ xô tới.
Nhưng khi họ vào đến lớp, nơi đây đã trống không, chỉ có cánh cửa phía sau vẫn còn khẽ đung đưa.
Văn Đàn và Minh Trạc đi dạo trên sân vận động, tay trong tay không rời.
Bây giờ họ đã có thể quang minh chính đại yêu nhau, không cần phải giấu giếm nữa.
Giống như bao cặp đôi khác trên thế giới này.
Mặc dù sân vận động rất đông người, lại có màn đêm bao phủ, nhưng tin tức Văn Đàn đến nghe giảng đã truyền khắp trường.
Hai người đều có ngoại hình nổi bật, đặc biệt là Minh Trạc cao gần một mét chín, vai rộng eo hẹp, thực sự quá bắt mắt.
Chẳng mấy chốc đã có người nhận ra họ, ghét tai xì xào với bạn bè, do dự không biết có nên tiến lên hay không.
Trước khi có thêm nhiều người kéo đến, Văn Đàn kiễng chân nói nhỏ bên tai Minh Trạc: “Không chạy nhanh là hôm nay chúng mình không về nhà được đâu.”
Giây tiếp theo, Minh Trạc siết chặt tay cô, dẫn cô chạy về phía trước.
Sau lưng Văn Đàn là tiếng hét phấn khích của người hâm mộ.
Có người đuổi theo, cũng có người lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Gió lướt qua tai Văn Đàn, nhịp tim cô cũng theo đó mà tăng nhanh. Một cảm giác kích thích và vui vẻ chưa từng có, giống như đang cùng Minh Trạc đi phiêu bạt chân trời góc bể.
Tối hôm đó, trong siêu thoại CP của Văn Đàn và Minh Trạc lại có thêm rất nhiều bức ảnh đẹp xuất thần.
Còn hai nhân vật chính thì đang thương lượng xem tiền lương cho việc làm trợ giảng hôm nay nên trả bao nhiêu.
Văn Đàn nói đủ rồi, Minh Trạc lại bảo giá trị hiện tại của cô cao lắm, vẫn chưa đủ đâu.
Đến khi tắm xong nằm trên giường, Văn Đàn hỏi anh về bức thư tình.
Minh Trạc ôm cô, giọng nói có chút khàn khàn sau khi thân mật: “Nửa đầu là đoạn trích trong tập thư tình của Camus.”
Văn Đàn biết mà vẫn hỏi: “Vậy nửa sau thì sao?”
Minh Trạc hôn lên môi cô: “Nửa sau là cầu xin em đừng rời xa anh.”
Trái tim Văn Đàn như bị ai đó bóp nghẹt, vừa xót xa vừa mềm yếu.
Nếu nói đời này cô hối hận điều gì nhất thì có lẽ chính là lần đề nghị chia tay đó.
Văn Đàn vùi đầu vào lòng anh: “Em sẽ không rời xa anh đâu, chúng ta sẽ mãi mãi, mãi mãi ở bên nhau, không ai có thể chia cắt chúng ta được.”
Trước khi ngủ, cô mơ màng nhớ lại hình như Minh Trạc vẫn chưa nói lần đầu anh gặp cô là khi nào.
Văn Đàn hỏi lại, Minh Trạc khẽ thì thầm gì đó vào tai cô.
Nhưng trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô không nghe rõ câu trả lời.
Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau, Văn Đàn đã có được đáp án chi tiết hơn.
*
Bức ảnh từng giúp Văn Đàn nổi tiếng khắp mạng năm xưa là khi cô đi làm mẫu ảnh cho một đàn chị thân thiết. Trên đường trở về, họ đi ngang qua Vân Thiền Tự.
Đàn chị nghe nói ở đây cầu duyên hay cầu tài đều rất linh nên kéo cô lên thắp hương.
Đàn chị vào trong lễ bái, Văn Đàn đi dạo loanh quanh gần đó. Khi tiếng chuông chùa vang lên, chim chóc giật mình bay tán loạn, dường như trong không khí cũng nhuốm màu thiền định.
Văn Đàn bỗng nhiên cũng muốn cầu nguyện điều gì đó, cô chắp tay, nhắm mắt thành tâm khấn cầu.
Đàn chị vừa lúc từ trong đi ra, thấy khung cảnh này quá đỗi ý vị nên đã chụp cho cô rất nhiều ảnh.
Chỉ đăng một tấm lên mạng mà cô đã trở nên nổi tiếng.
Sau khi Văn Đàn ra mắt, đàn chị này cũng chuyển đến thành phố khác, kết hôn sinh con, liên lạc giữa hai người dần thưa thớt.
Vì vậy, khi Văn Đàn vừa kết thúc sự kiện của thương hiệu và thấy tin nhắn của đàn chị, cô cảm thấy thật kỳ diệu.
Hai người hàn huyên vài câu, đàn chị mới nói rõ mục đích.
Đàn chị:【Tối qua chị dọn lại máy tính cũ, tìm thấy mấy bức ảnh chụp hôm đó, chị gửi cho em nhé.】
Văn Đàn: 【Dạ vâng.】
Sau khi Sáng Mỹ ký hợp đồng với Văn Đàn, họ đã mua đứt hình ảnh của cô, nên ngoài bức ảnh trước cổng chùa, những tấm ảnh khác chụp hôm đó đều chưa từng được công bố.
Ảnh được gửi đến từng tấm một, vì là ảnh gốc chụp bằng máy cơ nên dung lượng rất lớn, mất vài phút mới tải xong một tấm.
Văn Đàn để điện thoại đó không xem, đi làm việc khác.
Bộ phim đề tài thảm họa của cô và Quý Hồi có doanh thu đứng đầu phòng vé mùa phim Quốc khánh. Hiện đã gần cuối tháng Mười mà doanh thu vẫn tiếp tục tăng, thuận lợi lọt vào top 10 phim điện ảnh Trung Quốc có doanh thu cao nhất lịch sử.
Trường Phong là hộ phim điệp viên kết hợp nghệ thuật, doanh thu phòng vé thấp hơn nhiều nhưng cũng đã sớm vượt điểm hòa vốn, bắt đầu có lãi.
Quan trọng nhất là liên hoan phim Venice vừa công bố Trường Phong đạt giải Phim điện ảnh xuất sắc nhất năm nay.
Dù Văn Đàn chỉ đóng vai phụ trong phim, nhưng nhờ diễn xuất nổi bật và được tập trung quảng bá sau khi công chiếu, giải thưởng này đã mang lại rất nhiều giá trị cho sự nghiệp của cô.
Từ nay về sau, con đường điện ảnh của cô sẽ ngày càng thuận lợi.
Trước đây Từ Thu phải đi đàm phán tài nguyên phim ảnh, giờ đây kịch bản của các đạo diễn lớn thi nhau gửi đến, đếm không xuể.
Ngoài ra, cũng có không ít kịch bản phim truyền hình được đầu tư chỉn chu tìm đến, mức cát-xê còn cao hơn cả thời Quý Tư Tư đỉnh cao.
Phim Liệp Phỉ vốn định tranh thủ độ hot của Văn Đàn để chiếu sớm, nhưng nghe tin Trường Phong đoạt giải, họ cũng không vội nữa, xếp lịch vào mùa Tết để đảm bảo danh lợi vẹn toàn.
Bộ phim mới của Quách Thụ mà cô quay đầu năm nay cũng đã gần hoàn thiện hậu kỳ, được giới chuyên môn đánh giá rất cao.
Nếu như trước đây khán giả đến xem phim của Văn Đàn với tâm lý phán xét thì hai bộ phim dịp Quốc khánh đã mang lại cho họ quá nhiều bất ngờ.
Hiện tại, có rất nhiều người đã sẵn sàng vì Văn Đàn mà bước vào rạp chiếu phim, cũng sẵn sàng trả tiền vì cô.
