[Tai tiếng] Chương 192

Chương 192: Thư tình

Chuyển ngữ: @motquadao


Nước đi này của Mạnh Trần An thực ra rất thông minh. Chị Mạch đã ra mặt bóc phốt như vậy, nếu anh ta cứ mãi giữ im lặng thì chẳng khác nào mặc định thừa nhận. 

Việc đứng ra xin lỗi và tuyên bố giải nghệ thế này, tuy sẽ mất đi phần lớn người hâm mộ qua đường, nhưng những fan trung thành khi thấy thần tượng sắp rời khỏi showbiz sẽ chỉ càng thêm chết tâm theo đuôi, sống chết có nhau.

Mạnh Trần An lăn lộn trong giới nhiều năm, bản thân đã là một nửa tư bản. Năm ngoái anh ta còn cùng người khác mở công ty điện ảnh, chỉ là các dự án tiến triển không mấy thuận lợi. 

Anh ta hiểu rõ nguyên nhân tại sao, nên lần này dứt khoát rút lui, dùng tài nguyên trong tay để lăng xê người mới, trở thành tư bản hoàn toàn đứng sau cánh gà đếm tiền. 

Không làm ngôi sao nữa, không phải đối mặt với sự phán xét của công chúng, cuộc sống ngược lại còn có thể tự do tự tại hơn.

Mặc dù bài xin lỗi của Mạnh Trần An được đăng vào lúc nửa đêm, nhưng vẫn có rất nhiều người hóng hớt xuyên đêm. Văn Đàn cũng nhận được không ít lời hỏi thăm.

Ôn Thư Đồng gọi điện thẳng cho cô: “Chị em à, đồng cảm với cậu ba giây.”

Văn Đàn đứng trước cửa sổ sát đất của khách sạn, cầm điện thoại mỉm cười nhàn nhạt: “Mọi chuyện qua lâu rồi.”

“Trước đây tớ đã thấy Mạnh Trần An giả tạo, cứ thắc mắc sao cậu lại nhìn trúng anh ta, không ngờ đấy, thực sự không ngờ.” Ôn Thư Đồng cảm thán, “Tớ rất nghi ngờ nếu năm đó trợ lý của tớ không phát hiện ra sớm chuyện anh ta sắp xếp chó săn thì người bị anh ta trói buộc xào nấu tin hẹn hò có khi là tớ rồi. Giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ.”

Văn Đàn định trả lời thì Ôn Thư Đồng lại hóng hớt: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện năm đó của bạn trai cậu là thật hay giả vậy?”

Văn Đàn nhất thời chưa phản ứng kịp: “Chuyện gì cơ?”

Ôn Thư Đồng ngập ngừng: “Thì chuyện bảo anh ấy mười năm trước vì một người phụ nữ mà đoạn tuyệt quan hệ với gia đình ấy.”

Văn Đàn nhớ ra rồi, cô khẽ cười: “Không phải đâu, là vì nguyên nhân khác.”

Ôn Thư Đồng thở phào: “Không phải là tốt rồi. Cậu không biết đâu, từ khi cậu công khai chuyện tình cảm, đêm nào tớ cũng không ngủ ngon, cứ sợ lỡ nghe được bí mật gì của bạn trai cậu rồi lại vô tình làm rạn nứt tình cảm của hai người, thế thì sự nghiệp của tớ coi như tiêu đời rồi.”

“Làm gì đến mức đó.”

“Không hề nói quá đâu. Cậu kín tiếng quá đấy, nếu tớ mà có anh bạn trai như thế, tớ đã rêu rao cho cả thế giới biết từ lâu rồi!”

Văn Đàn trò chuyện với Ôn Thư Đồng xong thì cúp máy. 

Cô nhìn lại bức thư tình trong tay, khóe môi dịu dàng cong lên.

【Em vô tình bước vào cuộc đời chẳng mấy tự hào của anh. Kể từ ngày đó, cuộc sống của anh bắt đầu thay đổi. Nhịp thở của anh trở nên nhẹ nhõm hơn, những điều anh chán ghét đột nhiên vơi bớt, và anh đã có thể tự do ngắm nhìn những điều thực sự đáng trân trọng. Anh yêu em, anh sẽ dùng cả sinh mạng này để yêu em. Chẳng một ai có thể chia lìa đôi ta được nữa. Dẫu cho đó có là em, cũng tuyệt đối không thể. 】

*

Ngày hôm sau là thứ Sáu, Văn Đàn ngủ đến tận trưa. Sau khi gọi chuyển phát nhanh gửi đồ đạc đã thu dọn về Giang Thành, cô cùng Văn Văn ra sân bay. 

Khi xuống máy bay đã có tài xế đợi sẵn.

Văn Văn ngáp một cái hỏi: “Chị Văn Đàn, mình về nhà luôn ạ?”

Văn Đàn xem đồng hồ: “Đến Đại học Giang Thành đi.” 

Giờ này qua đó vừa kịp tiết học tự chọn.

Một tiếng sau, xe dừng ở cổng sau trường học. 

Văn Đàn quen đường cũ tìm đến văn phòng của Minh Trạc, định tạo cho anh một bất ngờ. 

Không ngờ giọng nói của Minh Trạc lại vang lên từ phía sau: “Em đến lúc nào vậy?”

Văn Đàn quay người lại, đôi mắt đẹp cong thành hình trăng khuyết: “Em định tìm việc làm thêm, thầy Minh có cần trợ giảng không ạ?”

Minh Trạc nhìn cô, bật cười: “Cần.”

Anh mặc tây trang, đeo kính gọng vàng, dáng vẻ rõ ràng là người khác chớ lại gần. Nhưng lúc này, trong đôi mắt đen lạnh lùng ấy lại tràn đầy hình bóng cô. 

Văn Đàn hoàn toàn không kiềm chế nổi. 

Cô kiễng chân định hôn anh thì tiếng chuông vào lớp vang lên.

Văn Đàn tiếc nuối định lùi lại thì Minh Trạc đã nghiêng đầu hôn lên môi cô. 

Nụ hôn không dài, Minh Trạc đưa tay xoa gáy cô, giọng điệu thong thả: “Tiền đặt cọc cho việc làm thêm. Phần còn lại tối về nhà bù cho em sau.”

Nụ cười trên môi Văn Đàn rộng mở, cô đeo khẩu trang, đi theo anh vào lớp. 

Trước đây Minh Trạc lên lớp chưa bao giờ có trợ giảng. Lần này đột nhiên dẫn theo một người, lại còn trang bị đầy đủ từ đầu đến chân, cả khuôn mặt bị che kín mít nhưng chẳng khác nào dán chữ “Văn Đàn” lên trán. 

Cả lớp sinh viên đều hiểu ý, vì đang trong giờ học nên không ai dám bàn tán xôn xao, chỉ có vài người bạo gan lấy điện thoại ra lén chụp ảnh.

Văn Đàn cứ ngỡ mình đã ngụy trang rất tốt, nghiêm túc đảm nhận công việc trợ giảng. Cô cầm USB đứng trên bục giảng nhưng loay hoay mãi không tìm thấy cổng cắm ở đâu.

Minh Trạc đứng cạnh cô, vô cùng điềm tĩnh: “Tiết trước chúng ta đã nói về Cổ sinh vật học, tiết này chúng ta sẽ nói về Địa sử học. Địa sử học không chỉ liên quan mật thiết đến Cổ sinh vật học mà còn gắn bó chặt chẽ với các bộ môn cơ sở ngành khác của Địa học như Địa chất cấu tạo, Thạch học, Địa hóa học, Địa vật lý và Địa chất khoáng sản.”

Vừa nói, anh vừa đón lấy USB từ tay Văn Đàn, ra hiệu bảo cô xuống dưới ngồi. 

Ở dãy đầu bên cạnh lớp vẫn còn mấy chỗ trống. Các tiết học tự chọn của Minh Trạc luôn chật kín người, lần nào cũng phải tranh giành, thỉnh thoảng lãnh đạo trường còn đến dự giờ nên khu vực đó luôn có chỗ dự phòng.

Cô trợ giảng Văn Đàn còn chưa kịp tỏa sáng ở vị trí của mình đã kết thúc trong thất bại. 

Sự thật chứng minh, việc làm thêm ngoài chuyên môn, chỉ có thầy Minh mới làm tốt.

Đây là lần thứ ba Văn Đàn nghe Minh Trạc giảng bài. Khác với hai lần trước chỉ mải mê nhìn người, lần này cô kỳ lạ thay lại nghe lọt tai hết những nội dung anh giảng. 

Bài giảng của Minh Trạc rất hay, không hề khô khan nhàm chán. Anh đưa ra rất nhiều ví dụ sinh động thú vị để sinh viên dễ hiểu hơn. 

Anh đã đi qua rất nhiều nơi, chứng kiến thế giới rộng lớn.

Một tiếng rưỡi trôi qua nhanh như chớp mắt. 

Minh Trạc tựa vào bục giảng, dáng người cao ráo. 

Anh cúi nhìn đồng hồ đeo tay, theo lệ thường dành năm phút cho phần hỏi đáp. 

Có người hỏi nghiêm túc về Địa sử học, cũng có người hỏi về chuyện tình cảm: “Thầy Minh, lần đầu thầy gặp bạn gái có phải là ở trong phòng học này không ạ?”

Câu hỏi vừa dứt, cả lớp rộ lên những tiếng “Woa” đầy ám muội. 

Dù họ không phải là lứa sinh viên năm ngoái, nhưng loáng thoáng nghe các anh chị khóa trên kể lại rằng Văn Đàn đến điểm danh hộ bạn, tình cờ bị thầy Minh gọi tên trả lời câu hỏi, từ đó mở ra chương đầu cho câu chuyện tình yêu của họ.

Minh Trạc mỉm cười nhàn nhạt, liếc nhìn người đang ngồi dưới lớp, giọng nói trong trẻo chậm rãi: “Cô ấy gặp tôi thì đúng là vậy, còn tôi gặp cô ấy thì không phải.”

Văn Đàn rõ ràng không ngờ tới đáp án này. Cô đối diện với ánh mắt của anh, hơi nghiêng đầu, đôi mắt viết đầy vẻ khó hiểu.

Lại có người hào hứng hỏi: “Vậy thầy Minh yêu Văn Đàn từ cái nhìn đầu tiên sao ạ?”

Minh Trạc đáp: “Nếu tôi biết có một ngày sẽ yêu cô ấy đến nhường này thì nhất định sẽ là vậy.”


Hết chương 192

Bình luận về bài viết này