[Tai tiếng] Chương 191

Chương 191: Cất poster

Chuyển ngữ: @motquadao


Mãi đến giữa tháng Mười, Văn Đàn mới chạy xong toàn bộ lịch cinetour, có được một khoảng thời gian ngắn ngủi để thở.

Từ Thu chia sẻ với cô tin tức mới nhất về Sáng Mỹ: “Tổng giám đốc Tưởng bỏ trốn rồi, ông ta đẩy quản lý cũ của em ra chịu tội thay, cô ta có khả năng cao sẽ phải ngồi tù trên mười năm.”

Văn Đàn hơi bất ngờ: “Cho dù chuyện của Quý Tư Tư khiến giá cổ phiếu Sáng Mỹ sụp đổ và hủy niêm yết, nhưng công ty vẫn còn những nghệ sĩ khác mà, sao lại đến mức…”

Từ Thu cười: “Sáng Mỹ đâu chỉ có mỗi vấn đề của Quý Tư Tư.”

Khi một con gián xuất hiện trước mặt bạn, điều đó có nghĩa là trong nhà đã có cả một ổ gián rồi.

Năm đó Sáng Mỹ phất lên nhờ chiêu trò xào nấu chuyện tình cảm giữa Văn Đàn và Mạnh Trần An để niêm yết trên sàn chứng khoán. Trong quá trình đó cũng không thiếu những thủ đoạn bất chính khác, nếu không bị tra thì thôi, một khi đã tra ra là không gì giấu nổi.

Tổng giám đốc Tưởng vốn cũng không muốn tâm huyết bao năm của mình đổ sông đổ biển, ông ta chạy vạy khắp nơi tìm mối quan hệ để vượt qua cửa ải khó khăn này, nhưng người ông ta đắc tội là nhà họ Minh, chẳng ai dám giúp một tay cả. 

Nếu Minh Ứng Chương không lên tiếng thì có lẽ Sáng Mỹ cũng cứ thế mà được mắt nhắm mắt mở cho qua. 

Nhưng trớ trêu thay, Minh Ứng Chương lại đặc biệt dùng bữa với Cục trưởng Cục Thuế.

Sau đó, có người đã đến thanh tra thuế của Sáng Mỹ, phát hiện công ty này không chỉ trốn thuế thuế mà ngay cả các nghệ sĩ dưới trướng đa phần cũng đều dính líu. 

Nghệ sĩ hoàn toàn không hay biết, nhưng cũng bắt buộc phải tạm dừng công việc để phối hợp điều tra. 

Còn khoản tiền khổng lồ đó, đương nhiên đã chảy vào túi Tổng giám đốc Tưởng.

Khi Sáng Mỹ bắt đầu bị thanh tra thuế, Tổng giám đốc Tưởng đã cao chạy xa bay. Trước đó, pháp nhân của công ty đã đổi sang tên chị Mạch từ lâu.

Quý Tư Tư  liên tiếp bị các thương hiệu hợp tác hủy hợp đồng, đối phương cũng đang đòi cô ta tiền bồi thường vi phạm hợp đồng. Nhưng hiện tại Sáng Mỹ đã ra nông nỗi này, Quý Tư Tư thậm chí không biết tìm luật sư ở đâu. Ngoài việc phải bồi thường khoản tiền vi phạm hợp đồng cực lớn, cô ta còn phải nộp bù thuế, các nhà đầu tư phía sau cũng chẳng ai muốn dính dáng đến cô ta nữa. Phía Chung Gia Tường thậm chí còn truyền ra tin tức sẽ quay lại bộ phim từ đầu.

Đoàn phim Thất Ngữ thì hối hận đến xanh ruột, nhìn độ hot bùng nổ của Văn Đàn mà không thể ké được chút nào. Nếu Quý Tư Tư chỉ vướng vấn đề đạo đức thì còn đỡ, phim lùi lại hai năm vẫn có thể chiếu. 

Nhưng hiện tại cô ta dính đến vấn đề về thuế, về cơ bản coi như đã bị phía trên phong sát, bộ phim không còn khả năng ra rạp nữa.

Khi Văn Đàn bước ra từ Hoàn Vũ, bầu trời rực rỡ ánh nắng, chói đến mức người ta không mở nổi mắt. 

Cô đứng đó, trong lòng không nói rõ được là cảm giác gì. 

Mọi thứ dường như đã kết thúc rồi.

Đúng lúc này, điện thoại Văn Đàn rung lên hai cái, là cháu gái bà Trương gửi tin nhắn, nói rằng khu chung cư của họ sắp bị giải tỏa, hỏi cô khi nào có thời gian về ký giấy tờ. 

Văn Đàn chỉ có hai ngày để có thể nghỉ ngơi đôi chút, sau đó sẽ phải vào đoàn phim mới. 

Cô bảo Văn Văn đặt vé máy bay tối nay để bay về Khánh An.

Văn Văn đi cùng cô. 

Chuyến đi này gấp gáp, lại là lịch trình riêng tư đột xuất, vì vậy không bị fan hay fan cuồng phát hiện, cả hành trình diễn ra khá suôn sẻ.

Khi Văn Đàn đến dưới khu chung cư, cháu gái bà Trương đã đợi sẵn ở đó. 

Kiều Kiều nhìn thấy Văn Đàn, cười hì hì: “Chị Văn Đàn càng ngày càng đẹp.”

Văn Đàn cong môi mỉm cười, đưa món quà mua ở sân bay cho cô bé, hỏi thăm: “Bà em vẫn khỏe chứ?”

“Dạ khỏe ạ, chỉ là chân tay không còn linh hoạt như trước thôi. Trước đây bảo bà chuyển đến ở cùng chúng em, bà cứ nhất quyết không chịu, giờ thì cuối cùng cũng có lý do rồi.”

Kiều Kiều đưa Văn Đàn đến văn phòng giải tỏa ký giấy tờ, hẹn cô sau này có dịp đến Giang Thành thì cùng ăn cơm, rồi rời đi.

Văn Đàn dùng chìa khóa mở cửa, nơi này vẫn giống hệt lúc cô rời đi vào dịp Tết. 

Văn Văn nhìn quanh một lượt, hỏi cô: “Chị Văn Đàn, món nào mang theo, món nào bỏ ạ?”

Văn Đàn thu hồi tầm mắt: “Em cứ ngồi nghỉ đi, để chị dọn là được.” 

Ở đây toàn là đồ đạc của cô từ hồi nhỏ, còn có một số di vật của bà ngoại. Văn Đàn cũng không biết nên giữ cái nào, bỏ cái nào, chỉ có thể vừa dọn vừa xem.

Văn Văn nói: “Vậy em xuống lầu tìm mấy cái thùng cho chị nhé.”

Văn Đàn đáp: “Được.”

Cô bước vào phòng ngủ, nhìn căn phòng nơi mình lớn lên từ nhỏ, ít nhiều cũng có vài phần luyến tiếc. 

Sau khi chụp hai tấm ảnh làm kỷ niệm, cô bắt đầu dọn dẹp bàn học. 

Khi cầm quyển sách ở dưới cùng lên định xếp chung với những quyển khác, có một thứ gì đó bỗng rơi ra ngoài.

Cô cúi xuống nhìn, là một tờ giấy gấp đôi.

Cô tò mò nhặt lên, chẳng lẽ thực sự giống như cô từng đùa, lúc đi học có ai đó lén kẹp thư tình vào sách của cô sao? 

Nhưng khi nhìn thấy chữ đầu tiên, Văn Đàn đã nhận ra ngay, đó là nét chữ của Minh Trạc.

Văn Đàn còn chưa kịp xem kỹ, Văn Văn đã kích động chạy vào: “Chị Văn Đàn, chị mau xem Weibo đi!!!”

Văn Đàn cất bức thư đi, cầm lấy điện thoại: “Có chuyện gì vậy?”

“Chị Mạch! Chị ta lên tiếng bóc phốt Sáng Mỹ và Mạnh Trần An rồi!”

Mười phút trước, chị Mạch đã đăng một bài viết rất dài trên Weibo, liệt kê chi tiết những việc chị ta đã làm dưới sự ép buộc của Tổng giám đốc Tưởng tại Sáng Mỹ suốt những năm qua. 

Trong đó bao gồm việc ban đầu Sáng Mỹ đã ngầm cho phép Mạnh Trần An dàn dựng cảnh chụp chung lúc dùng bữa với Văn Đàn nhằm đàm phán cổ phần và chia lợi nhuận với Hoàn Vũ, từ đó bắt đầu đi bài xào nấu chuyện tình cảm giữa hai người. Công ty không chỉ dùng tiền vi phạm hợp đồng để đe dọa ép Văn Đàn đồng ý trở thành người yêu hợp đồng với Mạnh Trần An, mà còn ép cô ký thỏa thuận bảo mật.

Ngoài ra, bài viết còn mô tả chi tiết cách Quý Tư Tư và Tổng giám đốc Tưởng cùng nhau móc nối với nhà đầu tư phim Lạc Thần Phú để cướp đi kịch bản vốn thuộc về Văn Đàn. 

Sở dĩ Tổng giám đốc Tưởng không cho Văn Đàn tài nguyên tốt là vì cô luôn từ chối tham gia các buổi tiệc rượu do ông ta tổ chức, không giúp ông ta lôi kéo thêm đối tác. Nhưng những bộ phim chiếu mạng nhỏ mà Văn Đàn đóng, dù không nổi đình đám nhưng đều kiếm ra tiền, vì thế Tổng giám đốc Tưởng cũng không muốn để cô rời đi, muốn vắt kiệt mọi giá trị của cô.

Hiện tại Tổng giám đốc Tưởng đã bỏ trốn, chị Mạch với tư cách là người đại diện pháp luật chắc chắn khó thoát cảnh ngồi tù. 

Lý do chị ta đăng bài viết dài này là vì đã không còn gì để mất, việc công khai thỏa thuận bảo mật đồng nghĩa với việc phải chịu trách nhiệm hình sự, nhưng đối với chị ta hiện giờ mà nói hoàn toàn chẳng là gì, cùng lắm là ngồi tù thêm vài năm, dù sao thì cuộc đời cũng đã bị hủy hoại rồi.

【Trời đất ơi, Sáng Mỹ điên rồi, Văn Đàn thảm quá đi mất…】

【Mạnh Trần An đúng là làm tôi mở mang tầm mắt… Ép người khác làm người yêu hợp đồng với mình, vãi nồi, vậy mà fan anh ta còn đeo bám chửi mắng Văn Đàn suốt ba năm trời???】

【Cứu với, không dám tưởng tượng mấy năm qua Văn Đàn sống thế nào, vừa bị công ty bóc lột, vừa bị Mạnh Trần An lợi dụng, nếu là tôi chắc tôi phát điên mất!】

Mạnh Trần An nhanh chóng leo lên hot search. Nhưng khác với trước kia, khi fan anh ta một mực mắng nhiếc Văn Đàn thì hiện tại toàn là những lời chỉ trích nhắm vào anh ta. 

Ngoại trừ một bộ phận fan vẫn tin rằng anh ta vô tội, phần lớn đều đang yêu cầu anh ta lên tiếng giải thích, thậm chí bắt đầu một làn sóng “cất poster” quy mô lớn, than thở bao nhiêu năm thanh xuân của mình đã để cho chó gặm.

Mãi đến nửa đêm, Mạnh Trần An mới đăng bài phản hồi:

【Trước đây do tôi trẻ người non dạ, tôi luôn rất cảm thấy áy náy vì đã gây ra nhiều tổn thương cho Văn Đàn. Tôi cũng đã tự kiểm điểm sâu sắc bản thân. Thực sự hổ thẹn khi phải đối mặt với những người hâm mộ đã yêu quý tôi bấy lâu nay. Tôi sẽ chính thức rút khỏi giới giải trí kể từ ngày hôm nay, nguyện chúc mọi người mọi điều bình an. Cuối cùng, một lần nữa, xin được chân thành nói với Văn Đàn một câu: Thật lòng xin lỗi.】


Hết chương 191

Bình luận về bài viết này