[Tai tiếng] Chương 190

Chương 190: Khởi chiếu

Chuyển ngữ: @motquadao


Rạng sáng ngày 1 tháng 10, mùa phim Quốc khánh chính thức bắt đầu.

Quốc khánh năm nay có thể gọi là một cuộc “đại chiến thần tiên”. Không chỉ có bộ phim gián điệp viên của đạo diễn Quách Thụ do Ảnh đế Hàn Việt đóng chính, mà còn có siêu phẩm đề tài thảm họa do Đặng Văn Sơn và đạo diễn Hollywood nổi tiếng Peter đồng đạo diễn. Đây là bộ phim được Hoàn Vũ đầu tư kinh phí khủng, mời cả chuyên gia địa chất trong và ngoài nước tham vấn.

Hai bộ phim này tuy khác thể loại, nhưng lại có một điểm chung.

Đó chính là Văn Đàn đều góp mặt. Dù chỉ là vai diễn khách mời, nhưng đất diễn của cô không hề ít.

Khán giả bước vào rạp, có người vì bộ phim, có người vì tò mò về Văn Đàn. Họ muốn xem sau hơn một năm gia nhập Hoàn Vũ, với tài nguyên điện ảnh và thời trang thăng tiến chóng mặt, liệu cô có thực tài hay tất cả chỉ nhờ vào người bạn trai quyền lực phía sau.

Nhiều người mang tâm thế “phán xét” bước vào rạp phim, nhưng khi trở ra, họ lập tức chấm 5 sao.

【Phim của Quách Thụ thì khỏi phải bàn, nhưng trước khi xem tôi lo Văn Đàn diễn quá dở, làm giảm chất lượng phim. Không ngờ cô ấy xuất hiện quá kinh diễm, nói cô ấy là nét chấm phá đắt giá nhất phim cũng không quá lời.】

【Văn Đàn đẹp phát điên. Gương mặt này sinh ra là để dành cho màn ảnh rộng. Từng ánh mắt, từng cử chỉ đều rất có hồn. Nếu không phải bị công ty cũ vùi dập, cô ấy đã nổi tiếng từ lâu rồi!】

【Nói ít hiểu nhiều, hai phim Quốc khánh có Văn Đàn tôi đều xem hết, cứ nhắm mắt mà ra rạp xem đi, diễn xuất của cô ấy vượt xa mấy tiểu hoa cùng lứa.】

【Aaaa, bộ phim đề tài thảm họa cô ấy đóng cùng Quý Hồi làm tôi khóc cạn nước mắt, hận không thể chết thay cổ!】

【Bộ này xứng đáng là phim đề tài thảm họa hay nhất mấy năm gần đây. Kịch bản cực kỳ logic và chi tiết, không lừa khán giả, cũng không thánh mẫu. Dù biết nhân vật của Văn Đàn sẽ chết nhưng lúc xem vẫn đau lòng khủng khiếp.】

【Cảnh sụt lún thực sự rất tuyệt mỹ! Nói nhỏ nè, tôi muốn ship cô ấy với Quý Hồi lắm luôn ấy hahahaha!】

Sau khi phim chiếu, lời khen ngợi tràn ngập như thủy triều dâng. 

Văn Đàn hiện đang rất nổi, cả đạo diễn Quách Thụ và Đặng Văn Sơn đều không muốn bỏ lỡ độ thảo luận của cô, cả hai bên đều mời cô tham gia các buổi Cinetour để quảng bá phim tại rạp.

May mà Từ Thu đã lường trước được tính huống này, ngay từ đầu trong hợp đồng đã ghi rõ tỷ lệ quảng bá cho hai bên là 50-50, không thiên vị ai. 

Nhưng kỳ Quốc khánh là thời điểm vàng mà ai cũng muốn nắm lấy. Văn Đàn cũng không muốn phụ lòng khán giả và fan, gần như mỗi ngày bay một thành phố, có khi một ngày bay hai chuyến, cố gắng không bỏ sót bất kỳ buổi quảng bá nào cho cả hai bộ phim.

Thời gian ngủ của cô phần lớn là ở trên máy bay.

Tại một buổi giao lưu của bộ phim đề tài thảm họa, một khán giả hỏi: “Không biết em có thể hỏi chị một câu hơi riêng tư được không?”

Người dẫn chương trình định ngăn lại, nhưng Văn Đàn cầm mic mỉm cười: “Không sao, nhưng cố gắng hỏi gì đó liên quan đến phim nhé.”

“Liên quan, liên quan ạ!” Cô gái đặt câu hỏi kích động: “Nghe nói bộ phim này có sự cố vấn của  chuyên gia, mà bạn trai chị cũng là chuyên gia, nên em muốn hỏi… anh ấy có tham gia cố vấn cho bộ phim này không ạ?”

Câu hỏi vừa dứt, cả khán phòng xôn xao. 

Quý Hồi đứng bên cạnh bật cười, lấy tay che miệng. 

Khóe môi Văn Đàn cong lên, cố ý trả lời lấp lửng: “Đợi khi phim kết thúc, bạn có thể xem credits cuối phim nhé.”

Hai tiếng sau, đáp án được hé lộ. 

Trong phần credits, sau khi hiện lên tên của đạo diễn, diễn viên và toàn bộ ekip, còn có hai dòng chữ in đậm:

Đặc biệt cảm ơn: Viện Nghiên cứu Địa chất Trung Quốc.

Tổng cố vấn chỉ đạo: Minh Trạc.

Ngày hôm đó, chuyện tình của Văn Đàn lại một lần nữa lên hot search. 

Ngoài ra, nhiều fan còn chụp được cảnh trong suốt một tuần chạy Cinetour khắp cả nước, Minh Trạc luôn âm thầm tháp tùng bên cạnh cô.

*

Kết thúc kỳ nghỉ Quốc khánh, công việc của Văn Đàn vẫn tiếp diễn, còn Minh Trạc thì quay về viện nghiên cứu đi làm. 

Anh vừa vào văn phòng, Trần Ngôn Chu đã sán lại, cười hở cả hàm răng: “Thầy Minh, không ngờ anh lại lãng mạn thế đó!”

WeChat của Minh Trạc có rất nhiều bạn bè, từ bạn cũ, đồng nghiệp đến cả sinh viên học môn tự chọn. 

Ai cũng đọc tin tức trên mạng nhưng không ai dám đến hỏi thẳng. 

Trước đó, vòng bạn bè của Minh Trạc ngoài việc chia sẻ tài liệu liên quan đến địa chất, còn lại hầu như không đăng gì.

Cho đến khi anh đăng tấm hình đó. 

Nếu không tận mắt thấy, phần lớn mọi người không thể tin bạn trai của Văn Đàn lại chính là anh.

Minh Trạc cuộn tập tài liệu, gõ nhẹ lên đầu Trần Ngôn Chu, giọng lười biếng: “Làm việc đi.”

Trần Ngôn Chu vâng dạ, đi được hai bước lại sực nhớ ra gì đó, quay đầu nói: “Đúng rồi, Giáo sư Triệu bảo khi nào anh đến thì qua gặp ông ấy một chuyến.”

Minh Trạc đứng dậy: “Biết rồi.”

Ngày Văn Đàn công khai tình cảm, Trần Ngôn Chu ở trong phòng thí nghiệm đến tối mới ra, lúc thấy tin thì trên mạng đã toàn lời chúc phúc, vì thế cũng bỏ lỡ không ít tình tiết quan trọng.

Nhưng sau khi thân phận của Minh Trạc bị đào ra, phía giáo sư Triệu nhận được không ít cuộc gọi, đại khái cũng hiểu được chuyện.

Tiếng gõ cửa vang lên, giáo sư Triệu thổi lớp bọt trên bình giữ nhiệt: “Vào đi.”

Dáng người Minh Trạc thẳng tắp: “Thầy tìm em ạ.”

Giáo sư Triệu ra hiệu: “Ngồi đi.”

Minh Trạc khép cửa, ngồi xuống đối diện ông.

Giáo sư Triệu đặt cốc trà xuống: “Năm ngoái em dẫn đội đi khảo sát sa mạc vất vả rồi. Đợi em kết hôn, thầy sẽ cho em nghỉ phép thêm vài ngày.”

Minh Trạc khẽ ngước mắt, giọng điềm đạm: “Thầy không cần cố ý thăm dò em.”

Giáo sư Triệu trợn mắt: “Tôi thăm dò gì chứ, tôi…”

“Em biết ai là người chụp ảnh rồi.”

Giáo sư Triệu lập tức im bặt, trầm mặc mấy giây mới nói: “Chuyện này cũng trách tôi, là tôi muốn se duyên bừa bãi nên mới ra nông nỗi này.”

Minh Trạc không nói gì.

Giáo sư Triệu thở dài rồi tiếp: “Con bé đã xin nghỉ việc ngay hôm đó rồi, chắc là không còn mặt mũi nào ở lại đây nữa.” 

Khi Hứa Linh Nguyệt đến xin nghỉ việc, Giáo sư Triệu có hỏi lý do vì sao cô ta làm vậy. 

Cô ta mặt cắt không còn giọt máu: “Em không cam tâm, em không thua kém gì cô ta, nhưng Minh Trạc lại cứ…”

Hứa Linh Nguyệt có hối hận không? Chắc chắn là có. 

Nhưng cô ta không hối hận vì đã làm chuyện đó, mà hối hận vì đã tung ảnh ra khi chưa điều tra kỹ thân phận người trong ảnh. 

Hứa Linh Nguyệt một mực chờ đợi, chờ một thời cơ thích hợp.

Nhưng cô ta không ngờ rằng cô gái kia lại là em họ của Minh Trạc, mà thân phận của anh cũng không hề tầm thường.

Trước đó cô ta luôn nghĩ gia thế của mình tốt hơn Minh Trạc nên không chấp nhận được việc anh chọn một ngôi sao nữ thay vì mình. 

Đến nước này, hối hận cũng vô ích.

Giáo sư Triệu vốn là bạn của bố Hứa Linh Nguyệt, vả lại cô ta cũng đã đi rồi, ông không muốn truy cứu thêm. 

Ông nhấp một ngụm trà, không mấy chắc chắn nhìn Minh Trạc: “Em thấy sao?”

Biểu cảm của Minh Trạc không đổi: “Chẳng phải thầy đã nói rồi sao, thầy sẽ cho em nghỉ phép thêm vài ngày đó?”

Giáo sư Triệu vung tay sảng khoái: “Được, em muốn bao nhiêu ngày thì bấy nhiêu ngày, tôi…”

“Một tháng ạ.”

Giáo sư Triệu: “…”


Hết chương 190

Bình luận về bài viết này