Chương 185: Hiến thân

Chuyển ngữ: @motquadao
Sau khi thốt ra câu nói đó, Chu Kế Quang rõ ràng có chút hối hận, đứng sững tại đó.
Lâm Sơ Dao nhìn anh, vẻ mặt bình thản: “Em biết rồi ạ, lần này em thật sự sẽ không kể với anh họ đâu.”
Cơn giận của Chu Kế Quang lại nghẹn ở lồng ngực, lên không được mà xuống cũng chẳng xong.
Nhiều năm qua, ấn tượng và nhãn dán anh dán lên Lâm Sơ Dao chính là: em họ của Minh Trạc, tiêu tiền như rác, một đại tiểu thư tiêu tiền không chớp mắt. Sau sự cố ở sân bay lần trước, anh còn cảm thấy cô được bảo vệ quá tốt, thành ra hơi thiếu thông minh. Cô luôn vì chuyện của Văn Đàn mà tranh luận với anh, líu lo ríu rít, đôi khi còn hơi ồn ào.
Tuy kinh nghiệm tình trường của Chu Kế Quang không nhiều, nhưng dù sao cũng sống nhiều hơn cô vài năm. Khi Lâm Sơ Dao cùng anh đi công tác Ý, anh đại khái đã nhìn ra được tâm tư của cô.
Anh không vạch trần, chỉ nghĩ chờ cảm giác mới mẻ ấy của cô qua đi là xong.
Nhưng anh không ngờ, cô lại tỏ tình với anh, còn to gan đến mức dám cưỡng hôn anh.
Chu Kế Quang phải thừa nhận, tâm trí anh thật sự đã loạn nhịp kể từ lúc đó. Lý trí bảo anh rằng, cô là em họ Minh Trạc, không phải kiểu con gái thích thì yêu đương, không thích là có thể tùy tiện chia tay.
Chu Kế Quang vừa kiên trì giữ vững nguyên tắc, vừa mâu thuẫn đợi cô bảo vệ luận văn, đợi cô tốt nghiệp.
Thế nhưng, khi thật sự nhìn thấy bên cạnh cô xuất hiện một chàng trai trẻ tuổi tương đương, các phương diện đều khá phù hợp, chút ghen tuông trong lòng anh bắt đầu âm thầm sinh sôi mãnh liệt.
Những chuyện mặt dày bám đuôi người ta đi ăn tối, đi xem phim thế này, đừng nói là trước đây chưa từng làm, ngay cả bây giờ nghĩ lại, Chu Kế Quang cũng thấy mình có bệnh.
Anh đối diện với ánh mắt của Lâm Sơ Dao, đứng ở vị trí đạo đức cao nhất mà hỏi: “Tại sao không kể với anh họ em? Chẳng lẽ tình cảm của anh không thể cho ai biết sao?”
Lâm Sơ Dao thản nhiên: “Không phải ạ, em chỉ sợ anh hối hận thôi.”
“Xem ra trong mắt em, ngoài tinh ranh, cay nghiệt, hay so đo, tính khí xấu, chỉ biết đến lợi ích, lúc nào cũng mỉa mai châm chọc, thì bây giờ anh còn thêm một tội danh nữa là lật lọng nhỉ.”
Lâm Sơ Dao cố nén nụ cười đang chực dâng lên: “Vậy anh rõ ràng thích em mà lại cứ không chịu thừa nhận, tất nhiên em phải… hỏi cho rõ ràng rồi.”
Chu Kế Quang mở miệng định nói gì đó, bỗng chợt nhận ra: “Thế nên hôm nay em cố ý diễn cho anh xem đấy à?”
Lâm Sơ Dao đương nhiên không đời nào thừa nhận: “Nếu anh không muốn đưa em về thì thôi vậy, giờ em gọi điện cho đàn anh vẫn còn kịp đấy.”
Trương Bác Văn là người đàn anh thân thiết của cô, cũng là người cô đặc biệt nhờ đến hôm nay để diễn vở kịch này.
Chu Kế Quang nắm lấy bàn tay đang cầm điện thoại của cô: “Không được gọi cho cậu ta, anh đưa em về.”
“Em không còn là trẻ con nữa, em muốn bạn trai tương lai của em đưa về, không muốn bạn của anh họ đâu.”
“Anh họ em sắp nghỉ chơi với anh rồi, anh với cậu ấy không coi là bạn bè gì đâu.”
Lâm Sơ Dao nói: “Vậy em vẫn nên để đàn anh…”
Cô còn chưa dứt lời, đôi môi đã bị chặn lại.
Chu Kế Quang không dừng lại quá lâu, chỉ chạm nhẹ rồi buông ra: “Đừng quậy nữa, anh đưa em về nhà.”
Lâm Sơ Dao đỏ mặt: “Vậy nếu mẹ em hỏi ai đưa em về…”
“Bạn trai em.”
Khóe môi Lâm Sơ Dao không nhịn được mà cong lên, cô “ồ” một tiếng, mới miễn cưỡng đáp: “Được thôi ạ.”
Chu Kế Quang nắm tay cô bước về phía trước.
Lâm Sơ Dao thuận thế ôm lấy cánh tay anh, vui đến mức muốn nhảy cẫng lên.
Chu Kế Quang nhìn cô, cong môi cười, ánh mắt hiếm khi dịu dàng đến thế.
*
Suốt hai tháng qua, trong giới râm ran một tin đồn về việc một nữ diễn viên đại lục nào đó, để tiếp cận với tư bản giới giải trí Hong Kong, đã chạy sang “hiến thân” cho một đạo diễn lớn ở Hong Kong.
Ban đầu, tin tức này chỉ lan truyền trong phạm vi nhỏ trên các trang mạng xã hội, không lâu sau đã bị report xóa bài.
Nhưng ngay trước thềm Quốc khánh, tin tức này bùng nổ diện rộng trên Weibo. Các kiểu mô tả sống động như thật, liệt kê mốc thời gian, ám chỉ vị đạo diễn nọ, chỉ thiếu nước nêu thẳng tên Văn Đàn ra mà thôi.
Trước đó Văn Đàn quả thực có sang Hong Kong ăn cơm với Chung Gia Tường, các tài khoản giải trí chỉ cần dẫn dắt một chút là gần như đã đóng đinh nữ diễn viên trong tin đồn chính là cô.
Có người tin sái cổ, cũng có người hâm mộ đứng ra bác bỏ.
【Văn Đàn thật sự đấy, Chung Gia Tường đã già thế rồi, sao cô ta có thể xuống miệng được vậy, nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn.】
【Vì nổi tiếng mà bất chấp thủ đoạn thôi. Cô ta chẳng phải còn có một lão kim chủ lớn tuổi sao? Nhìn cách cô ta đi bài CP với Quý Hồi và anh vệ sĩ gì đó là biết, bình thường chắc chắn là “không được ăn no” nên mới thèm khát trai trẻ đấy hê hê hê hê.】
【Ewww… Suy đoán của sốp trên nghe vẻ hợp lý đấy, rất khác người.】
【Làm ơn đi, Văn Đàn có đóng phim của Chung Gia Tường đâu? Ai đóng thì người đó là đối tượng được nhắc đến chứ.】
【Fan Văn Đàn lại bắt đầu rồi, rời xa Quý Tư Tư là các người không sống nổi đúng không?】
【Cười chết mất, ai nhắc tên Quý Tư Tư à? Fan tự nhận vơ rồi lại trách người khác.】
【@Sáng Mỹ Giải Trí mau vào mà kiện đi, lượt share vượt quá 500 là vi phạm pháp luật đấy nha.】
【Lần nào gặp chuyện Văn Đàn cũng thích kéo Quý Tư Tư theo nhỉ, quen rồi, quả nhiên là nữ hoàng ké fame danh xứng với thực mà.】
Khi Weibo đang nổ ra những màn khẩu chiến kịch liệt thì Văn Đàn đang ở làng Tác Tùng, cùng Minh Trạc cho ngựa ăn.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã một năm kể từ lần họ tình cờ gặp nhau ở nơi này.
Văn Đàn nhìn con ngựa đang ăn trước mặt, đưa tay vuốt ve bộ lông của nó: “Hình như nó gầy đi rồi anh nhỉ, cảm giác năm ngoái nó vạm vỡ hơn.”
Minh Trạc tháo găng tay, hơi hất cằm: “Đây là ngựa con mới sinh năm nay, con em cưỡi năm ngoái là con kia kìa.”
Văn Đàn: “…”
Cô nhìn theo hướng anh chỉ, con ngựa bị cô phớt lờ ở góc sân hất móng một cái, như thể đang bày tỏ sự bất mãn.
Văn Đàn tìm lý do cho mình: “Lần trước trời tối quá, em nhìn không rõ.”
Đôi môi mỏng của Minh Trạc hơi cong lên: “Giờ nhìn rõ chưa?”
Văn Đàn nghiêm túc: “Rõ rồi, đảm bảo sẽ không nhận nhầm nữa.”
Trở về phòng, điện thoại Văn Đàn vang lên, là Văn Văn gọi đến báo cáo tình hình trên mạng.
Cô tựa vào lan can ban công tầng hai, nhìn Minh Trạc lái chiếc xe việt dã đi ra ngoài.
Giọng Văn Văn vẫn tiếp tục truyền đến: “Không biết Quý Tư Tư nghĩ gì nữa, đến lúc này rồi mà còn muốn hắt nước bẩn lên người chị.”
Văn Đàn cười nhạt: “Chắc cô ta nghĩ rằng bản thân không để lại bất kỳ chứng cứ nào.”
Lần đó Văn Đàn cố ý sang Hong Kong dùng bữa với Chung Gia Tường, khi ấy còn bị bàn tán rầm rộ, đối với Quý Tư Tư mà nói, đây chắc chắn là cơ hội trời ban, làm sao có thể không tận dụng.
Sắp đến Quốc khánh rồi, chắc chắn họ thấy phim của cô sắp ra mắt nên mới chọn thời điểm này để khiến cô không thể ngóc đầu lên được nữa.
Văn Đàn nói: “Em giúp chị báo với chị Thu một tiếng, bảo giới truyền thông bên Hong Kong có thể tung những thứ đã chụp được ra rồi.”
Giọng Văn Văn lộ rõ vẻ phấn khích: “Vâng!!!”
Văn Đàn cúp điện thoại, khi đi xuống lầu thì vừa hay gặp Trác Mã.
Trác Mã chào cô: “Chị Văn.”
Văn Đàn đáp lại rồi hỏi: “Em có biết Minh Trạc đi đâu không?”
Trác Mã trả lời: “Anh Minh nói là, khi nào chị bận xong, chú ngựa đó sẽ đưa chị đi tìm anh ấy.”
