Chương 184: Cưỡng hôn

Chuyển ngữ: @motquadao
Sau bữa ăn, qua quan sát của Quan Trì, anh ấy thấy Trương Bác Văn cũng khá được.
Chu đáo, dịu dàng, biết quan tâm người khác. Đđối mặt với những lúc Chu Kế Quang cố tình gây khó, cậu ta cũng ứng phó trôi chảy, nói năng đĩnh đạc.
Tổng thể mà nói, không tìm ra khuyết điểm gì lớn.
Quan Trì hài lòng đến mức suýt nữa đã muốn thay Minh Trạc nhận luôn người em rể này.
Đợi thanh toán xong, khi Trương Bác Văn chuẩn bị cùng Lâm Sơ Dao đi xem phim, Quan Trì kéo tay Chu Kế Quang đang định đi theo: “Được rồi đấy, tôi thấy bạn trai Sơ Dao cũng ổn, còn lại cứ để hai đứa nó tự phát triển đi, chúng ta đừng làm bóng đèn nữa.”
Chu Kế Quang lộ vẻ không vui: “Cậu dùng con mắt nào mà thấy cậu ta ổn? Cái dạng vẻ đó nhìn đã không giống người tốt, chỉ thiếu nước viết hai từ “tinh ranh”, “giả tạo” lên mặt thôi.”
“Có à? Tôi thấy cũng được mà.” Quan Trì khựng lại, cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường đến từ đâu, anh áy nhìn Chu Kế Quang, nheo mắt hỏi: “Sao cậu lại có ác cảm lớn với bạn trai Sơ Dao thế?”
Chu Kế Quang thần sắc không đổi: “Cậu tưởng tôi giống cậu chắc, tiếng “anh trai” của con bé không phải để gọi không đâu.”
Quan Trì khẽ ho một tiếng: “Thế thì dù Minh Trạc có ở đây, cũng đâu đến mức người ta đi một bước mình theo một bước. Với lại yêu đương thôi mà, có phải kết hôn đâu, thích nhau thì quen chơi chơi cũng được, đến lúc cưới hẵng nghĩ chuyện khác, mấy thứ đó cũng đâu tới lượt chúng ta lo.”
Đúng lúc này, Lâm Sơ Dao đang đi phía trước cùng Trương Bác Văn thì quay đầu lại: “Anh Kế Quang, anh Quan Trì, em đặt vé phim rồi, hai anh có muốn đi cùng không?”
“Khôn–”
“Có.”
Hai giọng nói gần như vang lên cùng lúc.
Lâm Sơ Dao ra dấu OK với họ, rồi thu hồi tầm mắt tiếp tục thao tác trên điện thoại.
Trương Bác Văn sợ cô nàng vấp ngã, khi đi qua một bậc thềm nhỏ, cậu ta còn tinh tế đỡ nhẹ lấy cánh tay.
Quan Trì nói nhỏ: “Muốn đi thì cậu đi đi, tôi không đi đâu.”
Nghĩ đến cảnh nếu hai người họ thực sự kết hôn, Trương Bác Văn đứng trên sân khấu nói: “Cảm ơn hai người bạn của anh họ Sơ Dao, lúc chúng tôi hẹn hò đã luôn bám theo sau, tạo áp lực và rào cản cho chúng tôi, nếu không có họ chắc chúng tôi đã vào lễ đường sớm hơn” là anh ấy đã thấy rùng mình.
Đến rạp phim, Lâm Sơ Dao ngồi giữa, Trương Bác Văn và Chu Kế Quang mỗi người một bên.
Đối diện với sự kém duyên của Chu Kế Quang, Trương Bác Văn vẫn luôn giữ nụ cười, từ đầu đến cuối đều rất lịch sự, có giáo dưỡng.
Phim chiếu đến giữa chừng, Lâm Sơ Dao có lẽ đang thảo luận tình tiết với Trương Bác Văn, cơ thể hơi nghiêng về phía cậu ta. Không biết hai người nói gì, nhưng nhìn ra được là nói chuyện khá hợp gu.
Chu Kế Quang hít sâu một hơi, cầm ly Coca bên cạnh lên hút mạnh mấy ngụm, chỉ còn lại nửa ly đá lạnh.
Xem xong phim, Lâm Sơ Dao đi vào nhà vệ sinh.
Trương Bác Văn nhìn Chu Kế Quang, mỉm cười lên tiếng: “Anh Kế Quang cũng thích Sơ Dao đúng không?”
Chu Kế Quang liếc cậu ta: “Liên quan gì đến cậu.”
“Tất nhiên là có liên quan rồi. Chắc anh cũng nhận ra em đang theo đuổi Sơ Dao, nếu anh cũng thích cô ấy, chúng ta có thể cạnh tranh công bằng. Nếu anh Kế Quang không có ý đó, chỉ vì sợ em là người xấu, thì em cũng có thể đảm bảo với anh, em nhất định sẽ đối tốt với Sơ Dao.”
Chu Kế Quang cười nhạt: “Lời hay ý đẹp ai mà chẳng nói được, sự đảm bảo của cậu đáng giá bao nhiêu.”
“Sự đảm bảo của em không đáng giá bao nhiêu, nhưng ít nhất em thích Sơ Dao thì có thể đường hoàng nói với cô ấy, theo đuổi cô ấy. Dù cuối cùng cô ấy có chấp nhận hay không, em cũng không hối hận.” Trương Bác Văn chậm rãi nói tiếp, “Vẫn hơn có người, ngay cả thích cũng không dám nói ra.”
Chu Kế Quang nhìn vào ánh mắt của đối phương, ánh mắt lạnh đi vài phần.
Bầu không khí xung quanh lập tức trở nên căng thẳng.
Lâm Sơ Dao đi vệ sinh xong bước ra, nhìn qua nhìn lại: “Hai người đang nói chuyện gì mà trông… tập trung vậy?”
“Để anh đưa em về.”
“Để anh đưa em về.”
Hai người lại gần như đồng thời lên tiếng.
Lâm Sơ Dao gần như không do dự, nhìn về phía Chu Kế Quang: “Vậy không phiền anh Kế Quang nữa ạ, để đàn anh đưa em về là được rồi.”
Trương Bác Văn mỉm cười với Chu Kế Quang, gật đầu chào.
Chu Kế Quang đứng chôn chân tại chỗ, một tay chống hông, đầu lưỡi khẽ đẩy vào răng.
Đến lề đường, Trương Bác Văn mở cửa xe cho Lâm Sơ Dao, cô nàng vừa định bước lên thì cổ tay bị một bàn tay siết chặt, kéo ngược lại, tựa vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông.
Chu Kế Quang nghiêm nghị nói: “Giao con bé cho một người lạ chưa từng gặp mặt, nếu xảy ra chuyện gì, tôi không cách nào ăn nói với anh họ của con bé được.”
Lâm Sơ Dao nhỏ giọng giải thích: “Em với đàn anh khá thân mà, không phải người lạ chưa từng gặp mặ–”
Chu Kế Quang nhìn cô nàng, gằn từng chữ: “Anh với cậu ta không thân.”
Lâm Sơ Dao “ồ” một tiếng, quay sang Trương Bác Văn: “Vậy để anh Kế Quang đưa em về vậy, đàn anh, hẹn hôm khác gặp lại.”
Trương Bác Văn không dây dưa như Chu Kế Quang, mỉm cười với Lâm Sơ Dao: “Được, vậy em về đến nhà thì nhắn anh một tiếng nhé, hẹn gặp lại.”
Lâm Sơ Dao vẫy tay với cậu ta: “Tạm biệt đàn anh.”
Đợi xe của Trương Bác Văn rời đi, Chu Kế Quang mới buông Lâm Sơ Dao ra: “Em còn hẹn cậu ta hôm khác làm gì?”
Lâm Sơ Dao đáp: “Em thấy nói chuyện với đàn anh khá hợp, hôm khác có thể hẹn đi trượt tuyết, cưỡi ngựa, đánh golf, gì cũng được ạ.”
Chu Kế Quang đút một tay vào túi quần: “Những chuyện đó anh cũng có thể đi cùng em.”
“Bình thường anh Kế Quang bận rộn như vậy, có thời gian không ạ?”
“Có.”
Lâm Sơ Dao bĩu môi, quay người định đi tiếp: “Thôi bỏ đi ạ, lỡ đâu bạn gái tương lai của anh để ý thì sao, em thấy đi với đàn anh vẫn hơn…”
Cô nàng chưa dứt lời đã bị kéo ngược trở lại.
Chu Kế Quang nhíu mày nhìn Lâm Sơ Dao: “Em thích cậu ta à?”
Lâm Sơ Dao nghiêm túc đáp: “Đàn anh là người rất tốt, với lại mẹ em cũng bảo em có thể quen bạn trai và đưa về nhà rồi, em thấy có thể thử tìm hiểu xem sao.”
Chu Kế Quang lại hít sâu một hơi, giọng nói gần như rít qua kẽ răng: “Không phải em thích…”
Những lời còn lại, anh không nói ra.
Lâm Sơ Dao nghiêng đầu, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Thích cái gì ạ?”
Chu Kế Quang nhắc nhở: “Hồi Tết, lúc say rượu, em đã cưỡng hôn anh.”
Lâm Sơ Dao trợn tròn mắt: “Có chuyện đó sao? Sao em lại không nhớ nhỉ?”
Chu Kế Quang: “…”
Lâm Sơ Dao an ủi: “Không sao đâu mà, anh Kế Quang đừng để bụng, em sẽ không kể với anh họ đâu.”
Chu Kế Quang khó lòng hiểu nổi: “Em cưỡng hôn anh, tại sao anh phải sợ em kể với Minh Trạc?”
“Chuyện từ hồi Tết mà giờ anh mới đến tính sổ với em, chẳng lẽ không phải vì sợ người khác biết sao?”
Chu Kế Quang nhất thời không thể phản bác.
Đôi mắt đen của anh xoáy sâu vào cô, im lặng hai giây mới tiếp tục: “Em còn nói, em thích anh, cũng không nhớ luôn?”
Lâm Sơ Dao cười khan hai tiếng: “Chắc anh Kế Quang nhớ nhầm rồi, sao em có thể nói em thích anh được. Anh đâu có thích em, em không đời nào đơn phương đâu, như thế ngốc lắm.”
Chu Kế Quang ngắt lời cô: “Ai nói anh không thích em?”
