Chương 183: Chị dâu

Chuyển ngữ: @motquadao
Buổi tối, khi Văn Đàn kết thúc công việc trở về khách sạn, cô nhìn thấy tin nhắn Lâm Sơ Dao gửi tới, lập tức gọi điện lại ngay.
Nội dung tin nhắn là:【Tớ cảm thấy hình như anh Kế Quang hơi thích tớ.】
Lâm Sơ Dao đang đi liên hoan cùng các bạn trong nhóm nghiên cứu và giáo sư hướng dẫn. Cô nàng đi ra một góc, kể lại ngắn gọn cho Văn Đàn nghe toàn bộ chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.
Văn Đàn nghe đến đoạn mấu chốt: “Hết rồi à?”
“Hết rồi.” Lâm Sơ Dao đáp, “Bạn nam đó là người hay học chung hồi năm nhất cao học, sau này cũng không tiếp xúc gì nhiều, nên tớ từ chối cậu ấy luôn rồi.”
“Thế còn sếp Chu thì sao?”
“Anh ấy nghe điện thoại xong rồi đi luôn.”
Văn Đàn: “…”
Lâm Sơ Dao ngồi trên băng ghế dài bên ngoài nhà hàng, nghiêng đầu nói: “Tớ cảm thấy anh ấy chắc là có chút thích tớ đấy, nếu không sao lại đặc biệt đến gặp vào đúng ngày tớ tốt nghiệp chứ.”
Văn Đàn hỏi: “Trước khi đi anh ta có đưa hoa cho cậu không?”
“Có chứ, anh ấy bảo là thuận đường mua thôi.” Lâm Sơ Dao phấn chấn hẳn lên, “Cậuị nói xem, đây có tính là ám hiệu không? Ám hiệu rằng tớ có thể tiếp tục theo đuổi anh ấy?”
Văn Đàn bảo cô nàng bình tĩnh: “Đợi thêm chút nữa đi, nếu anh ta thích cậu, anh ta sẽ chủ động theo đuổi cậu thôi.”
Lâm Sơ Dao không chắc chắn lắm: “Thế nhỡ đâu tớ đoán sai thì sao? Nhỡ đâu anh ấy thực sự chỉ nể mặt anh họ, tiện đường qua gặp tớ một chút…”
Văn Đàn cười: “Trên đời này chẳng có cái gì gọi là tiện đường cả. Nếu anh ta muốn đến tìm cậu, thì dù ở hướng đông tây nam bắc nào cũng đều là tiện đường hết.”
“Xem ra, anh họ tớ đã tiện đường rất nhiều lần rồi.”
Khóe môi Văn Đàn cong lên: “Nếu cậu thực sự muốn biết anh ta có thích cậu hay không thì đơn giản lắm, thử một chút là biết ngay.”
Lâm Sơ Dao dù sao cũng là một tân binh trong chuyện tình cảm: “Thử thế nào cơ?”
“Tìm cách khiến anh ta ghen, giống như ngày hôm nay ấy.”
Văn Đàn không dám nói là mình hiểu hết Chu Kế Quang, nhưng con người đó xưa nay vốn cứng miệng.
Trên phương diện nào cũng vậy.
Nếu không khích anh ta một chút, e là tiến độ của hai người này khó mà nhúc nhích được.
Lâm Sơ Dao như được khai sáng: “Hiểu rồi! Để tớ thử xem!”
Văn Đàn nói: “Cậu tự mình nghiền ngẫm đi nhé, không nói chuyện với cậu nữa, tớ phải gọi video cho anh họ cậu đây.”
Lâm Sơ Dao chậc chậc hai tiếng: “Bye bye chị dâu.”
Khi Văn Đàn kết nối cuộc gọi với Minh Trạc, nụ cười trên khuôn mặt cô vẫn chưa tắt hẳn.
Giọng Minh Trạc truyền đến: “Chuyện gì mà vui thế?”
Văn Đàn nằm sấp trên giường, một tay chống cằm, đôi mắt cong cong: “Cứ nghĩ đến việc vào giờ này mỗi ngày đều có thể gặp anh là em thấy vui rồi.”
Minh Trạc nhìn cô qua màn hình, đôi môi mỏng khẽ cong lên. Anh hỏi: “Bao giờ thì em về?”
Văn Đàn đáp: “Tầm nửa tháng nữa ạ.”
“Về rồi đi thăm bà nội với anh nhé?” Văn Đàn vừa định gật đầu thì Minh Trạc nói tiếp, “Lần này chắc có cả bố anh và bố mẹ Lâm Sơ Dao ở đó nữa.”
Văn Đàn đột nhiên thấy “nhụt chí”: “Em có thể không đi được không?”
Minh Trạc thong thả đáp: “Không thể.”
“…”
Văn Đàn luôn có cảm giác, người nhà anh tập hợp đông đủ như vậy, đa phần là để bàn chuyện kết hôn rồi.
Cô nhỏ giọng: “Thực ra có một chuyện em chưa nói với anh…”
Minh Trạc khẽ “ừm” một tiếng, ra hiệu cho cô nói tiếp.
Văn Đàn nói: “Trong hợp đồng em ký với Hoàn Vũ còn một điều khoản là trong vòng ba năm không được kết hôn và sinh con. Nếu chúng mình kết hôn bí mật thì chắc sếp Chu sẽ không nói gì đâu, nhưng chuyện sinh con… em cũng muốn đợi vài năm nữa mới tính.”
Minh Trạc biết cô đang lo lắng điều gì: “Không sao đâu, gặp họ không phải là để quyết định những việc đó. Chỉ giống như lần trước thôi, cùng nhau ăn một bữa cơm.”
Văn Đàn nhìn anh, trong lòng ít nhiều vẫn thấy tự trách: “Em xin lỗi…”
Minh Trạc không kìm được cười nhẹ: “Là anh đã làm xáo trộn kế hoạch của em, không cần phải xin lỗi.”
Trước đây Minh Trạc luôn nói rằng rất may mắn vì trong những ngày tháng đau khổ nhất, người cô gặp được là anh.
Nhưng rõ ràng cô mới là người may mắn nhất.
Nếu không có anh, giờ đây cô có lẽ vẫn đang ở trong một góc tối tăm không thấy ánh mặt trời, lặng lẽ nhìn bản thân rơi xuống vực thẳm.
*
Cuối tuần, khi Chu Kế Quang gọi Quan Trì ra ngoài uống rượu, Quan Trì đáp: “Lát nữa nhé, Sơ Dao đang ở phòng tập leo núi của tôi đây.”
“Con bé ở phòng tập của cậu làm gì?”
“Cậu nói gì vậy, con bé là hội viên ở đây, đến đây chẳng phải là chuyện rất bình thường sao.”
Chẳng qua là kể từ khi đăng ký thẻ hội viên.
Đây là lần đầu tiên Lâm Sơ Dao đến.
Chu Kế Quang bảo: “Vậy cậu gọi con bé đi cùng luôn đi.”
Quan Trì “hả” một tiếng: “Không tiện lắm đâu, con bé đi cùng bạn trai mà.”
Chu Kế Quang nhíu mày: “Bạn trai nào?”
“Thì là bạn trai thôi, con gái tầm tuổi này có bạn trai chẳng phải rất bình thường sao.” Quan Trì nói tiếp, “Tôi đang bận, không nói với cậu nữa.”
Chu Kế Quang nghe tiếng tút tút bên kia đầu dây, mặt tối sầm lại.
Nửa tiếng sau, Quan Trì đang dặn dò người phụ trách phòng tập thì quay đầu lại thấy Chu Kế Quang đi vào.
Anh ấy ngạc nhiên: “Sao cậu lại đến đây?”
Chu Kế Quang mặt không đổi sắc: “Tôi cũng là hội viên ở đây, sao tôi lại không được đến.”
Quan Trì: “…”
Anh chưa kịp nói gì thì Chu Kế Quang đã sải bước đi thẳng về phía trước. Cách đó không xa, Lâm Sơ Dao vừa từ trên tường leo núi xuống, chàng trai bên cạnh vừa đưa khăn lau vừa đưa nước cho cô.
Không biết hai người nói chuyện gì mà Lâm Sơ Dao cười vô cùng rạng rỡ.
Chu Kế Quang vô cảm bước tới.
Lâm Sơ Dao thấy anh ta, nụ cười trên mặt không đổi: “Anh Kế Quang.”
Sau đó, cô nàng chủ động giới thiệu: “Đây là đàn anh cùng nhóm nghiên cứu với em, Trương Bác Văn.”
Trương Bác Văn đeo kính, trông rất thư sinh, đưa tay về phía Chu Kế Quang: “Chào anh, rất vui được gặp anh. Anh là anh Kế Quang, đúng không ạ?”
Lâm Sơ Dao đáp: “Đúng vậy, anh Kế Quang là bạn của anh họ em.”
Trương Bác Văn đẩy gọng kính: “Vừa hay em và Sơ Dao định đi ăn cơm, anh Kế Quang đi cùng luôn nhé.”
Lâm Sơ Dao nhìn Chu Kế Quang, định thay anh ta từ chối: “Anh Kế Quang bình thường công việc bận rộn lắm, chắc là không đi…”
Chu Kế Quang đút một tay vào túi quần, trả lời rất thản nhiên: “Được.”
Hai mươi phút sau, Quan Trì ngồi cùng họ trong nhà hàng, vẫn chưa hiểu tại sao mình lại có mặt ở đây.
Anh ấy nghiêng người nói nhỏ với Chu Kế Quang: “Người ta đang hẹn hò, cậu kéo tôi theo làm gì?”
Chu Kế Quang thong thả trải khăn ăn: “Cậu làm anh, chẳng lẽ không nên giúp con bé kiểm tra đối tượng cho kỹ sao.”
Quan Trì thấy anh ta nói cũng có lý, nhưng vẫn luôn cảm thấy có gì đó sai sai.
Khi nhân viên phục vụ đến gọi món, Lâm Sơ Dao vừa hay đi vệ sinh, Trương Bác Văn ra hiệu nhường họ gọi trước.
Quan Trì thấy Chu Kế Quang toàn chọn những món đắt tiền, khẽ ho một tiếng: “Vừa phải thôi, biết thì bảo cậu tới giúp kiểm tra, không biết lại tưởng chúng ta đang dàn cảnh tống tiền đấy.”
Sắc mặt Chu Kế Quang không đổi, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để Trương Bác Văn nghe thấy: “Đây chỉ là một phần nghìn mức chi tiêu hằng ngày của con bé thôi. Nếu đến bữa cơm này còn không mời nổi, thì tốt nhất nên sớm bỏ cuộc đi.”
Trương Bác Văn mỉm cười: “Không sao đâu ạ, hai anh đều là anh của Sơ Dao, lần đầu gặp mặt, bữa cơm này đúng là em nên mời, các anh cứ gọi tự nhiên.”
