Chương 181: Sinh nhật

Chuyển ngữ: @motquadao
Mãi cho đến tận khi rời khỏi Viện nghiên cứu, cả gương mặt Văn Đàn vẫn đỏ bừng bừng. So với vẻ trang nhã vui tươi thường ngày, lúc này trông cô khép nép và yên lặng hơn hẳn.
Giáo sư Triệu chắp tay sau lưng trêu chọc: “Xem mấy người trẻ các người yêu đương đúng là thú vị thật đấy.”
Minh Trạc điềm tĩnh đáp: “Thầy còn chưa từng yêu đương bao giờ, đương nhiên là thấy thú vị rồi ạ.”
Giáo sư Triệu: “…”
Ông khẽ ho một tiếng: “Thằng ranh này, nói nhăng nói cuội cái gì thế. Thời trẻ, con gái theo đuổi tôi xếp hàng dài mấy con phố nhé. Tôi vì một lòng cống hiện cho sự nghiệp phát triển địa chất nước nhà mới để lỡ dở chuyện cá nhân, nếu không tôi phải yêu dăm bảy, mười người rồi, kinh nghiệm đầy mình hơn cậu là chắc.”
Trần Ngôn Chu đứng bên cạnh thắc mắc: “Nhưng sao em nghe nói, hình như thời trẻ thầy thầm thương trộm nhớ bà nội thầy Minh, tỏ tình không thành nên mới phong tâm tỏa ái ạ?”
Tâm sự bị chọc thủng, Giáo sư Triệu trợn mắt không thừa nhận: “Ai? Ai dám nói bậy bạ thế!”
Trần Ngôn Chu rất thật thà: “Mọi người đều nói thế ạ.”
Chuyện này đương nhiên là truyền ra từ miệng các giáo sư thế hệ trước, nhưng cụ thể là ai thì giờ đã không thể khảo chứng được nữa rồi.
Văn Đàn nghe xong thì vô cùng hứng thú. Sau khi ra bãi đỗ xe và chào tạm biệt Giáo sư Triệu cùng Trần Ngôn Chu, cô vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Giáo sư Triệu thầm yêu bà nội anh thật ạ?”
Minh Trạc khẽ cười: “Ừ.”
“Em nhớ… trước đây anh nói, anh thường xem tạp chí National Geographic ở chỗ bà nội, vậy trước đây bà cũng là nhà nghiên cứu địa chất ạ?”
Minh Trạc khởi động xe: “Phải, bà và Giáo sư Triệu là bạn học đại học.”
Tình yêu của ông bà nội Minh Trạc cũng đầy kịch tính.
Một người là thiếu gia nhà giàu được nuông chiều từ nhỏ, một người là nghiên cứu viên địa chất thông minh, độc lập và quyết đoán.
Năm đó, ông nội Minh Trạc trong một lần đi khảo sát dự án về, xe bị hỏng giữa đồng không mông quạnh, tài xế loay hoay mãi không sửa được. Ông định đi tìm quanh đó xem có ai giúp được không, thì tình cờ gặp bà nội Minh Trạc đang đi khảo sát trong núi.
Từ đó ông vừa gặp đã yêu, sau khi biết bà làm việc ở đâu, ông liền bắt đầu công cuộc theo đuổi mãnh liệt.
Giáo sư Triệu thời trẻ còn rất kín đáo, sao có thể so được với ông nội Minh Trạc vốn là du học sinh về nước, vừa bạo dạn vừa cởi mở. Giáo sư Triệu còn chưa kịp nghĩ cách mở lời thì người ta đã kết hôn mất rồi.
Có hối hận cũng chẳng kịp nữa.
Văn Đàn nghe xong không kìm được cảm thán: “Gen nhà anh di truyền tốt thật đấy.”
Dù là ông nội hay bố của Minh Trạc, ai nấy đều chung thủy và kiên định.
Minh Trạc thong thả đáp: “Vậy em có muốn cân nhắc một chút, gia nhập vào bộ gen nhà anh không?”
Khóe môi Văn Đàn mím lại, ý cười tràn ra từ đáy mắt.
Cô nghiêm túc đáp: “Nếu anh đã nói vậy thì để em cân nhắc xem sao.”
*
Tối đó họ về nhà Minh Trạc.
Minh Trạc còn công việc chưa xử lý xong nên vẫn ở trong phòng làm việc.
Văn Đàn cuộn mình trên sofa xem tivi, mắt cứ dán chặt vào đồng hồ trên điện thoại.
Đến 11 giờ 55 phút, cô nhân lúc Minh Trạc không để ý, lặng lẽ mở cửa ra ngoài mang một thứ vào.
Đúng 12 giờ đêm, đèn trong phòng làm việc vụt tắt. Minh Trạc ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính.
Văn Đàn bưng chiếc bánh kem nhỏ bước vào, ánh nến phản chiếu trong đôi mắt cô, nụ cười rạng rỡ: “Thầy Minh, sinh nhật vui vẻ.”
Minh Trạc nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm.
Văn Đàn đi đến bên cạnh anh, giọng nói đầy hào hứng: “Ước một điều đi anh.”
Minh Trạc nhắm mắt lại, hai giây sau đã cúi người thổi tắt nến.
Văn Đàn tò mò: “Anh ước gì thế? Nhanh vậy.”
“Ước nguyện của anh đều đã thành hiện thực rồi. Nếu còn điều gì khác, thì đó là mong em có thể mãi mãi ở bên anh.”
Văn Đàn cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi anh: “Ước nguyện này cũng sẽ mãi mãi thành hiện thực.”
Một tay Minh Trạc kéo cô vào lòng, tay kia gập chiếc máy tính bảng trước mặt xuống mặt bàn.
Văn Đàn ngồi trên đùi anh, khẽ lặp lại câu nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
Ánh mắt Minh Trạc đóng đinh trên người cô, vừa định hôn xuống thì từ trong máy tính bảng vang lên một giọng nói đầy tính dò hỏi: “Hôm nay là sinh nhật thầy Minh à?”
Văn Đàn: “…”
Cô giật thót mình quay đầu lại, chuyện gì thế này?
Từ trong máy tính bảng liên tiếp vang lên tiếng ho khan. Có người nói xong câu chúc mừng sinh nhật thì vội vàng thoát ra, có người thâm niên hơn một chút thì nén cười hỏi: “Minh Trạc có bạn gái từ bao giờ thế, sao không giới thiệu cho chúng tôi biết với.”
Minh Trạc vẫn điềm nhiên, một tay ôm gáy Văn Đàn, ấn đầu cô tựa vào vai mình, tay kia cầm máy tính bảng lên: “Sau này có cơ hội sẽ giới thiệu với mọi người. Hôm nay đến đây thôi, mai chúng ta tiếp tục nhé.”
Trong phòng làm việc không bật đèn, nguồn sáng duy nhất là nến cũng đã bị thổi tắt. Dù những người kia có căng mắt ra muốn xem bạn gái anh trông như thế nào thì anh cũng đã che khuất ống kính, họ chỉ có thể thấy một mảng đen ngòm.
Sau khi Minh Trạc ngắt cuộc họp video, Văn Đàn mới từ trong lòng anh thốt lên tiếng nghẹn ngào: “Sao anh không nói là anh đang họp!”
Giọng nói người đàn ông mang theo ý cười, vuốt ve mái tóc cô an ủi: “Anh không ngờ em lại đột nhiên vào.”
Trước đó Văn Đàn bật tivi, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào việc chuẩn bị bánh kem, cuộc thảo luận của họ cũng không hề gay gắt, làm sao cô phát hiện ra anh đang họp trực tuyến được.
Cô ngẩng đầu khỏi vai anh, khẽ hừ một tiếng: “Thầy Minh bận rộn thật đấy, đến cả sinh nhật mình cũng quên luôn.”
Minh Trạc chưa bao giờ để tâm đến những chuyện này. Trước đây vào sinh nhật, nhiều lắm là bị bà nội gọi về ăn bữa cơm, bận quá thì thôi luôn.
Không ngờ cô lại nhớ, còn canh đúng giờ như vậy.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Minh Trạc vòng qua cổ cô, anh tháo kính ra rồi hôn xuống, hơi thở nóng bỏng: “Giờ thì nhớ ra rồi.”
Vậy nên, phải bắt đầu nhận quà thôi.
Văn Đàn bị anh hôn đến mức thở dốc, chiếc váy ngủ hai dây trên người trượt xuống đầu vai, để lộ một vùng da trắng ngần.
Khi đôi môi mỏng của anh lướt xuống, Văn Đàn run rẩy vì nóng, cô rụt người lại, cuối cùng cũng nhớ ra còn thứ gì đó bị mình bỏ quên.
Văn Đàn đẩy anh một cái, sức lực yếu ớt, giọng nói như được phủ bởi một lớp sương: “Em… em còn quà nữa mà…”
Minh Trạc ôm chặt eo cô, giọng khàn đục: “Hửm?”
Văn Đàn thoát khỏi vòng tay anh, chạy đi bật đèn, rồi cầm từ cạnh chiếc bánh kem một hộp vuông nhỏ mở ra.
Bên trong là một cặp nhẫn đôi, nhưng chỉ còn lại một chiếc của nam. Chiếc của nữ đã được cô lồng vào dây chuyền đeo trên cổ.
Trước đó Minh Trạc không để ý, chỉ tưởng đó là một sợi dây chuyền bình thường.
Văn Đàn đeo nhẫn vào tay anh, mang theo tâm tư nhỏ của riêng mình: “Như vậy sẽ không còn ai hỏi anh có bạn gái chưa nữa.”
Minh Trạc khẽ cười, một lần nữa kéo cô ngồi lên đùi: “Không phải nói là quà tặng anh sao?”
Văn Đàn choàng tay qua cổ anh, lý sự: “Giúp anh tránh bớt một số rủi ro không đáng có, rất có lợi cho sự hòa hợp của gia đình.”
Minh Trạc nhướn mày: “Nghĩ chu đáo thật đấy.”
Văn Đàn định nói gì đó nhưng môi đã bị chặn lại.
Chỉ một lúc sau, Minh Trạc đặt cô ngồi lên bàn làm việc, đống tài liệu bên cạnh rơi lả tả xuống sàn.
Văn Đàn ngả người ra sau, chỉ có thể túm chặt lấy áo sơ mi của anh, giọng nói run rẩy: “Thầy Minh… bánh kem… còn chưa ăn…”
Chữ cuối cùng vừa vặn kẹt lại nơi cổ họng.
Minh Trạc hôn cô, kiên nhẫn sửa lại: “Bảo bối, lại gọi sai rồi.”
