[Tai tiếng] Chương 180

Chương 180: Bạn gái

Chuyển ngữ: @motquadao


Khi ký hợp đồng với Hoàn Vũ, Văn Đàn đã đọc kỹ từng dòng một, và quả thực cô có lướt qua điều khoản này.

Nhưng lúc đó, cô chỉ mải đắm chìm trong việc “không được yêu đương”, hơn nữa khi ấy cô chưa từng nghĩ mình sẽ ở bên Minh Trạc. Những điều khoản như kết hôn, sinh con đối với cô lúc bấy giờ xa vời vợi, chẳng thực tế bằng việc quy định một ngày cô được ăn mấy bữa.

Bản thân Văn Đàn hiện tại cũng chưa có ý định sinh con. Cô hiểu cho Chu Kế Quang. Anh ta đã bỏ ra từng ấy tiền để kéo cô về, dồn bao nhiêu tài nguyên điện ảnh tốt lên người cô, khi cô còn chưa kịp tạo ra lợi nhuận cho công ty mà đã chạy đi sinh con thì chẳng ai có thể chấp nhận được.

Hơn nữa, vài năm tới là giai đoạn vàng để thăng tiến trong sự nghiệp. Khó khăn lắm cô mới đợi được đến ngày hôm nay, cô vẫn muốn tiếp tục dốc sức chiến đấu trên con đường này.

Còn về chuyện kết hôn…

Phải hỏi xem ý kiến của thầy Minh thế nào, nếu thực sự không được thì có thể… kết hôn bí mật nhỉ?

Sự khác biệt giữa yêu đương và kết hôn suy cho cùng cũng chỉ là một tờ giấy chứng nhận. 

Điều Chu Kế Quang quan tâm là cô không được bỏ bê sự nghiệp, nên chuyện kết hôn hay không, đa phần anh ta cũng sẽ “mắt nhắm mắt mở” cho qua.

Rời khỏi Hoàn Vũ, Văn Đàn lái xe đến Viện Nghiên cứu Địa chất. 

Hiện tại đang là giờ tan tầm, người bên trong lục tục đi ra. 

Văn Đàn đeo khẩu trang và mũ, đứng cạnh cổng lớn đợi Minh Trạc.

Vài phút trôi qua, dòng người thưa dần, cô vẫn đứng đó một mình nên không khỏi trở nên có chút nổi bật. 

Giáo sư Triệu vừa tan làm, thấy cô thì bước tới, đánh mắt quan sát: “Cô bé, cháu đứng đây làm gì thế?”

Văn Đàn ngẩng đầu, ngập ngừng hai giây mới đáp: “Cháu… cháu đợi bạn ạ.”

Ánh mắt Giáo sư Triệu sắc bén, vô cùng cảnh giác: “Đợi ai?”

Văn Đàn biết ông lão chắc chắn đang coi cô là kẻ xấu đến thám thính tình báo, liền vội giải thích: “Cháu đến tìm thầy Minh ạ, nếu không được đứng đây thì để cháu đổi chỗ khác…”

“Cháu là bạn gái Minh Trạc à?”

Toàn thân che kín mít, Văn Đàn cũng chẳng sợ bị nhận ra, khẽ gật đầu.

Sắc mặt Giáo sư Triệu lập tức giãn ra, gương mặt hiện lên nụ cười: “Sao không nói sớm, thằng bé vẫn đang ở phòng thí nghiệm chưa ra đâu, chắc cháu còn phải đợi lâu đấy.” 

Không đợi Văn Đàn kịp lên tiếng, ông đã nói tiếp: “Hay là để ta dẫn cháu vào văn phòng nó ngồi nhé?”

Văn Đàn hơi mở to mắt: “Có được không ạ?”

“Có gì mà không được, đi thôi.”

Văn Đàn cứ thế đi theo Giáo sư Triệu vào Viện nghiên cứu, mắt nhìn đông nhìn tây đầy hiếu kỳ. 

Trên bức tường ở tầng một, cô nhìn thấy bảng giới thiệu cá nhân của Minh Trạc. 

Bức ảnh trên đó chắc được chụp từ lúc anh mới vào Viện, trông giống hệt một sinh viên mới tốt nghiệp.

Giáo sư Triệu thấy cô dừng bước, ông chắp tay sau lưng, vẻ mặt đầy tự hào: “Minh Trạc hồi học cao học là do ta hướng dẫn đấy, thằng bé cũng là người trẻ nhất và có lý lịch phong phú nhất ở viện hiện nay.”

Khóe môi Văn Đàn dưới lớp khẩu trang cong lên, cô chỉ vào bức ảnh, nhỏ giọng hỏi: “Cháu có thể chụp một tấm không ạ?”

Giáo sư Triệu khẽ ho một tiếng: “Chụp đi, đừng đăng ra ngoài là được.”

Văn Đàn nói lời cảm ơn rồi chỉ chụp lại phần của Minh Trạc, không hề dính đến người khác.

Đến văn phòng của Minh Trạc, Giáo sư Triệu rót cho cô một ly nước rồi mới ngồi xuống quan sát, không nén nổi tò mò: “Sắp sang hè rồi, cháu bịt kín mít thế này không sợ nổi rôm à?”

Văn Đàn vừa nghe ông giới thiệu là thầy của Minh Trạc, lúc này không chỉ là tôn trọng mà còn thêm vài phần tin tưởng. 

Cô tháo khẩu trang ra, gật đầu chào Giáo sư Triệu: “Cháu là diễn viên, lúc nãy ở bên ngoài sợ bị nhận ra…”

Triệu giáo sư chợt hiểu ra, “à” một tiếng: “Cháu từng đóng phim gì rồi?”

Văn Đàn khiêm tốn: “Trước đây cháu toàn đóng mấy bộ phim chiếu mạng nhỏ thôi, chắc thầy chưa xem qua đâu ạ.”

Giáo sư Triệu lầm bầm: “Hèn chi Minh Trạc yêu đương mà giấu kỹ thế, ta cứ tưởng nó yêu phải gián điệp không bằng.”

Ngay sau đó, ông bắt đầu tò mò hỏi thăm hai người quen nhau thế nào. Văn Đàn chưa kịp mở lời thì Giáo sư Triệu nhận được một cuộc điện thoại. Hình như đối phương muốn tìm Minh Trạc lấy tài liệu nhưng không liên lạc được.

Giáo sư Triệu đáp: “Tôi đang ở văn phòng nó đây, để tôi xem nào.”

Ông cầm điện thoại, kéo ngăn kéo của Minh Trạc ra, lấy từ bên trong một tập tài liệu: “Thấy rồi, cậu qua đây lấy đi.” 

Khựng lại một chút, ông nhìn Văn Đàn: “Thôi, để tôi mang qua cho cậu.”

Ánh mắt Văn Đàn dừng lại ở ngăn kéo đang mở khoảng hai giây, nhìn thấy một thứ quen thuộc, cô không kìm được mà nghiêng đầu nhìn kỹ. Giáo sư Triệu cất điện thoại, đóng ngăn kéo lại, bảo Văn Đàn: “Cháu cứ ngồi đây nhé, ta quay lại ngay.”

Văn Đàn gật đầu: “Vâng ạ.”

Giáo sư Triệu đi chuyến này khá lâu vẫn chưa thấy về. 

Văn Đàn ngồi mãi cũng mỏi, đứng dậy định vận động một chút. Cô vừa vươn vai một cái thì cửa văn phòng bị đẩy mở từ bên ngoài.

Trần Ngôn Chu đi phía trước, vừa thấy Văn Đàn thì cằm muốn rớt xuống đất, nhưng không dám nói quá to: “Văn…”

Điện thoại Minh Trạc vừa khởi động, thấy tin nhắn Văn Đàn báo cô đang đợi anh ở ngoài, anh định gọi lại thì thấy Trần Ngôn Chu đứng khựng ở đó. Ngước mắt lên, anh thấy cô đang đứng trước cửa sổ.

Văn Đàn giơ tay chào Trần Ngôn Chu: “Hi, lâu rồi không gặp.”

Trần Ngôn Chu thụ sủng nhược kinh: “Lâu rồi không gặp, lâu rồi không gặp! Thật không ngờ lại gặp cô ở đây!”

Không chỉ cậu ấy không ngờ, mà Minh Trạc cũng vậy. 

Trần Ngôn Chu vào lúc then chốt vẫn rất thức thời, tìm đại một cái cớ rồi chuồn thẳng, để lại không gian cho hai người.

Minh Trạc đi tới bàn làm việc, đặt xấp dữ liệu thí nghiệm xuống: “Giáo sư Triệu đưa em vào à?”

“Anh gặp ông ấy rồi ạ?”

“Chưa, nhưng người có thể đưa em vào văn phòng anh chỉ có ông ấy thôi.”

Khóe môi Văn Đàm cong lên: “Ông ấy nói mình là thầy của anh.”

Minh Trạc “ừm” một tiếng, kéo cô vào lòng, xoa nhẹ mái tóc cô như để an ủi: “Đợi lâu rồi đúng không? Anh làm thí nghiệm nên không xem điện thoại.”

Văn Đàn được nước lấn tới: “Vậy em có thể xem đồ trong ngăn kéo của anh không?”

“Được chứ.” Minh Trạc vừa kéo ngăn kéo ra được một nửa thì lập tức hối hận. Anh bình thản đóng ngược trở lại: “Toàn là tài liệu thôi, không có gì hay đâu.”

Văn Đàn nhìn anh, nụ cười trên mặt gần như không nhịn nổi nữa. 

Cô nói: “Lúc nãy Giáo sư Triệu lấy đồ trong ngăn kéo của anh, em đã nhìn thấy rồi. Ảnh có chữ ký của em.”

Lần đó Minh Trạc nhờ Lâm Sơ Dao xin ảnh có chữ ký của cô, cô đã đưa hai tấm. 

Lần trước ở sa mạc, thái độ chào hỏi của Trần Ngôn Chu cũng rõ ràng là đã nhận được ảnh rồi. 

Giờ xem ra, có người đã bí mật giấu đi một tấm.

Văn Đàn trêu chọc: “Biết anh thích thế này, em đã để thêm mấy tấm nữa vào rồi.”

Minh Trạc ép cô tựa vào bàn làm việc, một tay giữ sau gáy cô, một tay chống bên cạnh người cô. Hơi thở của hai người quấn quýt, giọng anh trầm thấp, chậm rãi: “Bây giờ để thêm vào vẫn còn kịp đấy.”

Nụ cười trên môi Văn Đàn rạng rỡ, tay vừa định choàng lên cổ anh thì cửa văn phòng đột ngột bị đẩy ra.

Giọng Giáo sư Triệu vang lên: “Tôi vừa mới qua phòng thí nghiệm xem rồi, Minh… Ái chà ái chà ái chà ái chà!”


Hết chương 180

Bình luận về bài viết này