[Tai tiếng] Chương 179

Chương 179: Chúc phúc

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn vẫn còn một buổi phỏng vấn, nhanh chóng được nhân viên phía tạp chí gọi đi.

Lâm Sơ Dao đứng tại chỗ, nấn ná vài giây rồi tìm cớ muốn chuồn lẹ: “Anh Kế Quang, em còn phải về viết luận văn, vậy em xin phép…”

Chu Kế Quang ngắt lời: “Anh đưa em về.”

“À không cần đâu, em lái xe đến mà.”

“Vậy thì vừa khéo, em đưa anh về.”

Lâm Sơ Dao: “…”

Trợ lý của Chu Kế Quang sau khi nghe thấy đoạn đối thoại này đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào. 

Xe của Lâm Sơ Dao là một chiếc Porsche màu trắng, đang đậu ngay bên lề đường.

Từ lúc lên xe, Chu Kế Quang đã nhận liên tiếp mấy cuộc điện thoại công việc. 

Đợi anh ta dặn dò xong và cất điện thoại đi, Lâm Sơ Dao mới tranh thủ hỏi một câu: “Anh Kế Quang, ngày nào anh cũng bận rộn như vậy ạ?”

Chu Kế Quang đáp: “Chắc là không bận bằng lúc em chuẩn bị bảo vệ luận văn đâu.”

Lâm Sơ Dao lý sự: “Mẹ em nói rồi, năm nay mà em không thuận lợi tốt nghiệp thì bà sẽ khóa hết tất cả các thẻ của em, tất nhiên là em phải… để tâm hơn chút rồi.”

“Thế mà em vẫn còn tâm trí rảnh rỗi ra ngoài tìm Văn Đàn chơi à?”

“Chuyện này sao mà giống nhau được, em đang…” Lâm Sơ Dao mặt không đổi sắc, tìm cho mình một lý do đường hoàng, “Đại diện cho cả gia đình em đến gửi lời chúc phúc đấy.”

Chu Kế Quang liếc sang: “Chúc phúc gì?”

Phía trước vừa đúng lúc là đèn đỏ, Lâm Sơ Dao dừng xe lại: “Thấy chưa, anh lúc nào cũng ngăn cản Văn Đàn ở bên anh họ em, giờ đến chuyện quan trọng như thế mà anh họ cũng chẳng thèm nói cho anh biết nữa rồi.”

“Anh họ em cầu hôn rồi à?”

Lâm Sơ Dao lắc lắc đầu, khẽ ngân nga một điệu nhạc, không trả lời trực tiếp. 

Chu Kế Quang một tay chống trán, thần sắc không rõ buồn vui.

Lâm Sơ Dao cảnh giác: “Đã đến nước này rồi, anh không định chia rẽ họ nữa đấy chứ?”

“Anh chia rẽ kiểu gì được? Nhốt Văn Đàn dưới chân tháp Lôi Phong à?”

Lâm Sơ Dao khẽ ho một tiếng, vừa định nói gì đó thì tiếng còi xe phía sau vang lên, đèn xanh đã bật.

Hai mươi phút sau, xe dừng lại dưới tòa nhà Hoàn Vũ.

Lâm Sơ Dao nói: “Anh Kế Quang, đến nơi rồi ạ.”

Chu Kế Quang hỏi cô: “Khi nào em bảo vệ luận văn?”

“Ngày mùng 8 tháng sau ạ.”

“Chúc em tốt nghiệp thuận lợi.”

Lâm Sơ Dao ướm hỏi: “Vậy có quà gì không ạ? Bà ngoại và bố mẹ em đều chuẩn bị quà cho em rồi đấy.”

Chu Kế Quang gác một tay lên cửa sổ xe: “Đợi em tốt nghiệp rồi tính.”

Lâm Sơ Dao “ồ” một tiếng: “Tạm biệt anh Kế Quang.”

Chu Kế Quang nhàn nhạt đáp: “Ừ.” 

Anh chàng mở cửa xe, đi được vài bước rồi lại quay đầu dặn thêm một câu: “Chuẩn bị cho tốt, đừng để xảy ra sai sót gì.”

“Em biết rồi ạ, cảm ơn anh Kế Quang!”

*

Gần đây, Từ Thu đang đàm phán cho Văn Đàn một bộ phim chính luận. Mặc dù hai năm nay đề tài này quá nhiều khiến khán giả không còn mặn mà lắm, nhưng những mối quan hệ đằng sau nó rất phức tạp, vẫn có không ít diễn viên đâm đầu vào. Những chuyện mang tính “lấy lòng cấp trên” như thế này, chẳng ai không muốn cả. 

Nhất là nếu đoạt giải, hình ảnh và danh tiếng cá nhân cũng sẽ được nâng cao.

Dòng phim này thường quy tụ cả một dàn sao, phần đất diễn của Văn Đàn không nhiều, tầm một tháng là quay xong, chỉ có điều địa điểm quay không ở Giang Thành.

Từ Thu nói: “Phim khai máy vào đầu tháng sau, cảnh quay của em khá muộn, tầm giữa tháng mới cần vào đoàn.”

Văn Đàn khẽ gật đầu: “Vâng ạ.”

Từ Thu lật xem lịch trình sắp tới, vẫn khá dày đặc. 

Chị nói tiếp: “Chị đã nói với sếp Chu rồi, sau khi quay xong bộ này sẽ cho em nghỉ ngơi một thời gian. Ngoại trừ những tạp chí và hoạt động quảng bá đã định sẵn, chị sẽ không nhận thêm công việc mới cho em.”

Văn Đàn vào Hoàn Vũ đã gần một năm, số ngày nghỉ cộng lại chắc chưa đầy mười ngày.

Văn Đàn xúc động: “Chị Thu, thực ra em rất vui vì được diễn nhiều nhân vật hay, gặp được nhiều đạo diễn giỏi như vậy.” 

Đây là điều mà trước đây cô chưa từng dám mơ tới.

Từ Thu mỉm cười: “Con người cần nghỉ ngơi và có không gian riêng thì mới giữ được trạng thái tốt nhất. Hơn nữa, đợi đến khi hai bộ điện ảnh dịp Quốc khánh công chiếu, em sẽ còn bận hơn nhiều.”

Tài nguyên thời trang hiện tại của Văn Đàn tốt như vậy vốn dĩ không nằm trong quy hoạch ban đầu của Hoàn Vũ. 

Theo quy trình thông thường, phải sau khi cô đoạt giải mới có các thương hiệu cao cấp tìm đến rồi dần dần thăng hạng. 

Tài nguyên hiện có của cô đều dựa vào Ethereal. 

Đợi đến khi tác phẩm ra mắt, doanh thu và danh tiếng tăng lên, giá trị thương mại của cô sẽ còn thăng tiến, địa vị cũng vững chắc hơn.

Khóe môi Văn Đàn khẽ cong lên: “Cảm ơn chị Thu.”

“Đừng khách sáo.” Từ Thu lại nói, “Đúng rồi, bộ phim của Chung Gia Tường đã chốt Quý Tư Tư rồi.”

Văn Đàn không hề bất ngờ với kết quả này. 

Cô chỉ thấy hơi buồn cười, với địa vị hiện tại của Quý Tư Tư, dù là danh lợi hay tài nguyên đều đã ở đỉnh cao, vậy mà chỉ vì không muốn thua cô, cô ta sẵn sàng hạ mình làm những việc mạo hiểm như vậy.

Văn Đàn thu hồi suy nghĩ: “Chị Thu, mấy hôm trước sếp Chu tìm em, nói bên Sáng Mỹ có thứ gì đó có thể khiến em thân bại danh liệt.”

Từ Thu nói: “Chuyện này sếp Chu cũng nói với chị rồi. Nhưng chị đoán cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chắc là họ chụp được chuyện em và Minh Trạc yêu nhau thôi.”

Văn Đàn hơi mở to mắt, định nói gì đó nhưng rồi lại thấy cũng hợp lý. 

Lúc cô quay bộ phim của Quách Thụ, hầu như cuối tuần nào Minh Trạc cũng đến thăm. 

Dù hai người đã rất chú ý, nhưng nếu Tổng giám đốc Tưởng đã rắp tâm muốn chụp thì chắc chắn sẽ soi mói khắp nơi.

Văn Đàn không hiểu lắm: “Em chỉ yêu đương thôi mà, cũng đâu đến mức thân bại danh liệt chứ…”

Từ Thu cười: “Em quên rồi à, trên danh nghĩa, Minh Trạc vẫn là vệ sĩ của em. Trước đây tin đồn em được kim chủ bao nuôi cũng là do các tài khoản bên Sáng Mỹ tung ra, họ đã nói thế thì chắc chắn cũng tin là như vậy.”

Văn Đàn nhớ lại lúc ở nhà hàng, Tổng giám đốc Tưởng từng nói cô lén lút sau lưng kim chủ đến đây hẹn hò với người khác. 

Bảo sao khi ấy ông ta tỏ vẻ như muốn cho cô nếm mùi, còn nói sẽ phanh phui hết mấy chuyện này ra.

Nghĩ lại thấy cũng khá thú vị.

Văn Đàn hỏi: “Vậy chúng ta có cần chuẩn bị biện pháp ứng phó gì trước không ạ?”

“Không cần đâu.” Từ Thu đáp, “Em chỉ cần chuẩn bị tinh thần sẵn sàng công khai bất cứ lúc nào là được.”

Văn Đàn ngẩn ra: “Nhưng em vẫn chưa có tác phẩm nào thực sự…”

Từ Thu hiểu suy nghĩ của cô: “Chúng ta không chủ động công khai, nhưng nếu bên Sáng Mỹ tung tin, họ chắc chắn sẽ không viết là em đang yêu đương bình thường. Công khai trong tình huống đó vừa có thể phản hồi tin đồn, vừa giúp người hâm mộ dễ chấp nhận hơn.”

Từ Thu tiếp tục: “Em đừng áp lực quá, yêu đương không phải tội chết. Em không phải không có tác phẩm, những vai diễn trước đây cũng tính, diễn xuất của em mọi người đều thấy rõ, chỉ là thiếu cơ hội chứng minh bản thân thôi. Hơn nữa chị có quan sát các cuộc thảo luận về chuyện tình cảm của em rồi. Fan của em còn khá mong em sau khi dứt khỏi Mạnh Trần An, có thể bước vào một mối quan hệ bình thường.”

Tâm trạng Văn Đàn lập tức nhẹ nhõm hơn nhiều, nụ cười rạng rỡ hiện lên: “Cảm ơn chị Thu…”

Từ Thu khẽ ho một tiếng, im lặng một lát rồi cuối cùng cũng phải làm “kẻ ác”: “Đừng vội cảm ơn chị, sếp Chu bảo chị nhắc em về xem lại hợp đồng đi, trong đó có một điều khoản là: Trong vòng ba năm không được kết hôn và mang thai.”


Hết chương 179

Bình luận về bài viết này