Chương 178: Kẹo hỷ

Chuyển ngữ: @motquadao
Thứ Hai.
Khi Trần Ngôn Chu đến văn phòng, cậu ấy thấy trên bàn mình có đặt một hộp kẹo hỷ.
Cậu chàng nhìn ngó xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Minh Trạc, vẻ mặt đầy nghiêm túc: “Thầy Minh, em đã bảo anh nên đi tụ tập ăn uống với bọn em nhiều vào. Anh xem, giờ đồng nghiệp trong viện bắt đầu cô lập anh rồi đấy, chỉ phát kẹo hỷ cho em chứ không cho anh.”
Minh Trạc ngước mắt liếc cậu ấy một cái, ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc.
Trần Ngôn Chu lại sấn tới, bắt đầu tò mò: “Nhưng anh bảo là của ai nhỉ? Anh La? Chắc không phải, anh ấy kết hôn năm ngoái rồi. Hay là chị Vương? Cũng không đúng, con chị ấy hai tuổi rồi cơ mà.”
Đến đây, cậu ấy rùng mình một cái: “Chẳng lẽ là Giáo sư Triệu? Mối tình xế chiều của thầy ấy thành công rồi à?”
Minh Trạc lười để ý đến cậu chàng, đứng dậy cầm đồ đạc trên bàn làm việc đi về phía phòng thí nghiệm.
Trần Ngôn Chu vội vàng đặt hộp kẹo xuống đuổi theo: “Ơ thầy Minh, anh cũng đừng giận, lúc nãy em đùa thôi, chắc là họ phát đến chỗ anh thì hết kẹo, đang quay về lấy thêm đấy.”
Trần Ngôn Chu vốn to mồm, đầu óc lại mãi không chịu nảy số, để ngăn cậu ấy chạy khắp viện nghiên cứu hỏi han lung tung, sau khi vào phòng thí nghiệm, Minh Trạc đeo găng tay và kính bảo hộ vào, thong dong lên tiếng: “Tôi để đấy.”
“Anh để á? Anh để hộ ai?”
Minh Trạc lật lại số liệu thí nghiệm cũ, mặt không cảm xúc: “Bảo cậu ăn nhiều óc chó vào rồi.”
Trần Ngôn Chu cuối cùng cũng phản ứng lại, chỉ tay vào anh đầy vẻ không thể tin nổi, hạ thấp giọng như sợ người khác nghe thấy: “Anh… anh và Văn Đàn ạ?”
Minh Trạc đưa tập số liệu cho cậu ấy: “Chẳng lẽ là tôi và Giáo sư Triệu?”
Trần Ngôn Chu: “…”
Cậu ấy còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng rõ ràng Minh Trạc đã bắt đầu vào trạng thái làm việc.
Trần Ngôn Chu nhịn suốt một buổi sáng, đợi mãi mới đến giờ ăn trưa, bám theo sau Minh Trạc, hỏi liên hồi như súng liên thanh: “Thầy Minh, anh cầu hôn rồi à? Văn Đàn đồng ý luôn? Thế bao giờ hai người kết hôn? Lúc cưới có mời em không ạ? Em muốn dẫn bạn gái đi cùng…”
Minh Trạc đáp: “Còn sớm.”
Trần Ngôn Chu “ồ” một tiếng, ánh sáng trong mắt tắt ngóm.
Minh Trạc liếc mắt: “Lúc cậu và Thi Nhã kết hôn không định mời tôi à?”
“Tất nhiên là có chứ, em…” Trần Ngôn Chu nói được nửa câu thì đột nhiên nhận ra điều gì, trợn tròn mắt, “Anh định dẫn Văn Đàn đến ạ?”
“Nếu cô ấy có thời gian thì sẽ đến.” Minh Trạc đút một tay vào túi quần, “Đừng kể với ai đấy.”
Trần Ngôn Chu lập tức làm động tác kéo khóa miệng: “Em đảm bảo sẽ không lỡ lời đâu.”
Cậu ấy khựng lại một chút rồi hỏi tiếp: “Thầy Minh, hộp kẹo hỷ đó có phải chỉ mình em có không?”
Minh Trạc đáp: “Cậu đoán xem.”
Chuyện này Trần Ngôn Chu chẳng cần động não cũng đoán được. Trong cả viện nghiên cứu này, ngoài cậu ấy ra chắc chỉ có Hứa Linh Nguyệt biết chuyện giữa thầy Minh và Văn Đàn.
Mà Thầy Minh không đời nào đưa kẹo hỷ cho cô ta.
Vì vậy, dùng phương pháp loại trừ, chỉ còn lại mỗi mình cậu ấy.
Tối đến, Trần Ngôn Chu mang nguyên hộp kẹo hỷ giao tận tay Thi Nhã, còn ra vẻ thần bí bảo: “Em mở ra xem đi.”
Thi Nhã cảnh giác: “Anh không giấu thứ gì đáng sợ bên trong đấy chứ?”
“Sao có thể, anh là loại người đó à?”
Thi Nhã lúc này mới yên tâm mở ra, lấy kẹo bên trong ra: “Ơ, loại chocolate này em thấy trên mạng rồi, đắt lắm, còn cái này nữa…”
Trần Ngôn Chu nói: “Ai bảo em xem mấy cái đó.”
Thi Nhã ngơ ngác: “Thế anh bắt em xem cái gì?”
Trần Ngôn Chu lấp lửng: “Đợi đến ngày chúng ta kết hôn em sẽ biết.”
“Anh định lấy loại này làm kẹo hỷ lúc mình cưới á? Một viên chocolate đã mấy trăm rồi, không kinh tế chút nào.”
Trần Ngôn Chu thấy mình với bạn gái nói chuyện cứ như ông nói gà bà nói vịt, bèn im luôn.
*
Chuyện Văn Đàn được cầu hôn, ngoài Trần Ngôn Chu ra thì chỉ có Lâm Sơ Dao biết.
Đêm đó cô đã chụp ảnh chiếc nhẫn trên tay gửi qua.
Lâm Sơ Dao gửi lại một tin nhắn thoại dài 60 giây: “Chị dâu, chị dâu, chị dâu…”
Gọi đến mức suýt thì đứt hơi.
Tất nhiên, Văn Đàn cũng chẳng khá khẩm hơn cô nàng là bao.
Cô bị Minh Trạc dỗ dành, bắt gọi “chồng” suốt cả một đêm.
Hôm nay Văn Đàn chụp ảnh tạp chí cho một trong năm tờ báo lớn, họ đặc biệt dành cho cô vị trí bìa đơn số tháng Sáu.
Ngoài ra, một thương hiệu khác cho bìa Kim Cửu cũng đã bàn bạc gần xong.
Văn Đàn vừa thay đồ xong bước ra thì thấy Lâm Sơ Dao đã đến từ lúc nào.
Lâm Sơ Dao ôm lấy cánh tay cô, thì thầm đầy phấn khích: “Mau cho tớ xem chiếc nhẫn trông thế nào.”
Văn Đàn cười: “Tớ đang làm việc mà, sao đeo trên người suốt được.”
Vừa dứt lời, cô nghe thấy tiếng Văn Văn ở đằng xa: “Sếp Chu ạ.”
Chu Kế Quang gật đầu: “Tiện đường có chút việc gần đây, mang mấy thứ này đi chia cho mọi người nhé.”
Trợ lý của anh ta đưa cà phê đã mua cho Văn Văn.
Chu Kế Quang đến tìm Văn Đàn thực chất là vì chuyện lần này của Quý Tư Tư.
Vừa ngẩng đầu lên, anh ta đã thấy Lâm Sơ Dao đứng cạnh Văn Đàn.
Sắc mặt Lâm Sơ Dao vẫn khá bình tĩnh, chào hỏi như bình thường: “Anh Kế Quang.”
Chu Kế Quang mặt không đổi sắc đáp lại: “Em bảo vệ xong luận văn tốt nghiệp chưa?”
“Dạ chưa…”
Chu Kế Quang định nói thêm gì đó thì Văn Đàn khẽ ho một tiếng: “Sếp Chu tìm tôi có việc gì không?”
Chu Kế Quang liếc nhìn Lâm Sơ Dao, cũng không đuổi cô nàng đi, chỉ nói: “Cô giăng một cái bẫy lớn như thế cho Quý Tư Tư, đợi đến khi cô ta phản ứng lại, cô nghĩ cô ta sẽ để yên chắc?”
Lâm Sơ Dao không hiểu chuyện gì, nhìn anh ta rồi lại nhìn Văn Đàn: “Bẫy gì cơ ạ?”
Văn Đàn trả lời một câu: “Lát nữa tớ giải thích cho cậu.”
Rồi cô mới nhìn Chu Kế Quang: “Dù tôi không giăng bẫy, cô ta cũng chẳng định chung sống hòa bình với tôi.”
Chu Kế Quang hừ nhẹ: “Lười quản cô luôn đấy.”
Nếu là trước đây, có lẽ anh ta còn mắng Văn Đàn tự ý hành động, làm việc thiếu suy nghĩ. Nhưng giờ cô có gây ra rắc rối lớn đến đâu cũng có người dọn dẹp, anh ta lo lắng làm gì cho mệt.
Văn Đàn thuận nước đẩy thuyền: “Cảm ơn sếp Chu.”
“Cảm ơn tôi làm gì, tôi có giúp gì cô đâu.”
“Anh không quản tôi đã là điều đáng để cảm ơn lắm rồi.”
Chu Kế Quang: “…”
Chuyện Văn Đàn làm lần này quả thực khá mạo hiểm.
Thú thật, nếu không có Từ Thu giúp cô kết nối đi dùng bữa với Chung Gia Tường, lại tìm được các bên truyền thông thân thiết ở Hong Kong theo sát từng động thái sau đó, thì dù cô có tâm tư cũng không thể làm đến mức này được.
Theo tính cách của Chu Kế Quang, anh ta căn bản sẽ không quan tâm Quý Tư Tư đã từng hay đang làm gì, anh ta chỉ muốn Văn Đàn đóng phim cho tốt, mang giải thưởng về mới là thực tế nhất, những thứ khác đều là nói suông.
Chu Kế Quang lười biếng nói: “Bạn trai cũ của cô nhờ tôi nhắn với cô một câu, có muốn nghe không?”
“… Cảm ơn, không muốn.”
Chu Kế Quang gặp Mạnh Trần An tại một buổi tiệc rượu tối hôm trước. Dù anh ta không làm thân được với Minh Ứng Chương nhưng đã tìm được một nguồn vốn khác và đang chuẩn bị quay lại.
Mạnh Trần An chủ động tìm Chu Kế Quang với thái độ khiêm nhường, cúi đầu xin lỗi, tóm lại là toàn tìm lý do khổ tâm và bất đắc dĩ cho bản thân.
Chu Kế Quang đã nhìn thấu bộ mặt giả dối của anh ta nên không mảy may lay động. Mạnh Trần An có lẽ muốn lấy lòng Chu Kế Quang, cũng muốn để lại cho mình một con đường sống bên phía Minh Trạc, nên đã nói với anh ta rằng:
“Tuần trước tôi có dùng bữa với sếp Tưởng, ông ta nói trong tay đang nắm giữ thứ có thể khiến Văn Đàn thân bại danh liệt. Phiền sếp Chu chuyển lời tới Văn Đàn, bảo cô ấy nhất định phải cẩn thận.”
