[Tai tiếng] Chương 177

Chương 177: Cầu hôn

Chuyển ngữ: @motquadao


Màn trình diễn pháo hoa này vô cùng hoành tráng và đầy bất ngờ. Du khách trên cảng Victoria vừa vui mừng vừa kinh ngạc, không ai là không dừng bước lại để chiêm ngưỡng, ai nấy đều vội vã rút điện thoại ra quay phim, chụp ảnh để ghi lại khoảnh khắc chấn động này.

Văn Đàn quay được khoảng hai phút mới chợt nhận ra có điều gì đó không đúng. 

Cô nhớ không lầm thì lịch bắn pháo hoa đâu phải là hôm nay…

Văn Đàn quay đầu lại, nhìn người đàn ông bên cạnh. 

Minh Trạc đứng đó, đầu hơi ngẩng lên, trong đôi mắt trầm tĩnh phản chiếu những sắc màu rực rỡ của bầu trời.

Văn Đàn lặng lẽ giơ điện thoại, chụp vài tấm ảnh. 

Trong đó có một tấm cô kéo độ phơi sáng xuống mức thấp nhất, chỉ để lại cái bóng phác họa đường nét của anh hòa cùng ánh pháo hoa rực rỡ phía xa.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Minh Trạc thu lại tầm mắt, quay sang nhìn cô.

Văn Đàn nắm chặt điện thoại áp vào trước ngực, khóe môi khẽ cong lên, cùng anh tiếp tục thưởng thức màn trình diễn.

Màn pháo hoa này, vì cô mà thắp sáng.

Hai mươi phút sau, thế giới trở lại vẻ yên bình. 

Cư dân mạng đã bàn luận xôn xao về màn pháo hoa này suốt cả đêm. 

Ngay cả truyền thông Hong Kong cũng đưa tin, phỏng đoán rằng đây hẳn là màn tỏ tình hoặc cầu hôn của một vị thiếu gia nhà giàu nào đó. 

Việc bắn pháo hoa ở Hong Kong vốn bị quản lý cực kỳ nghiêm ngặt, nếu không có quyền thế và tài lực tuyệt đối thì về gần như không thể xin được giấy phép.

Sau khi rời khỏi đỉnh núi Thái Bình, khu vực vịnh Victoria đã không còn đông đúc như trước. 

Văn Đàn đeo khẩu trang, nắm tay Minh Trạc, cùng anh tản bộ dọc theo Đại lộ Ngôi sao.

Đêm xuống mờ ảo, cảng Victoria với những tòa nhà cao tầng san sát, đèn hoa rực rỡ soi bóng xuống mặt nước. Mỗi gợn sóng lại tạo ra những mảng màu khác nhau, đâu đâu cũng tràn ngập hơi thở của sự xa hoa, tráng lệ. 

Lần cuối cùng Văn Đàn cùng anh dạo bước trên phố như thế này là khi ở Paris, thấm thoát đã ba bốn tháng trôi qua.

Minh Trạc hỏi cô: “Sắp tới em có kế hoạch công việc gì không?”

Văn Đàn đáp: “Trong nửa tháng tới chắc em chỉ tham gia sự kiện và chụp tạp chí thôi, kịch bản mới thì chị Thu vẫn đang xem xét ạ.”

Năm tạp chí lớn nhất đã lần lượt tìm đến, đều đưa ra lời mời chụp bìa đơn. 

Bộ phim Trường Phong đã hoàn tất hậu kỳ và được gửi đi tham dự các giải thưởng nước ngoài, lịch chiếu trong nước dự kiến vào dịp Quốc khánh. 

Bộ phim đề tài thảm họa của Đặng Văn Sơn cũng định ngày ra rạp vào dịp này. 

Nếu hai bộ phim cùng công chiếu và nhận được phản hồi tốt, cộng thêm việc phim Lạp Phỉ được tung ra đúng lúc, nền móng của cô ở mảng điện ảnh coi như đã cực kỳ vững chắc.

Đúng lúc đó, một chiếc xe buýt mui trần chạy ngang qua họ. 

Văn Đàn lắc lắc cánh tay Minh Trạc: “Thầy Minh, chúng mình đi ngồi cái kia đi.”

Minh Trạc nhìn qua dòng người đang xếp hàng gần đó, hạ giọng nhắc nhở: “Đông người đấy.”

“Không sao đâu, mình ngồi tầng dưới là được.”

Xe buýt mui trần có hai tầng, tầng trên không có mui xe để du khách có thể quan sát trọn vẹn cảnh đêm Hong Kong. 

Văn Đàn đợi đến khi dòng người xếp hàng gần như đã lên hết, lúc đợt khách mới còn thưa thớt, cô mới kéo Minh Trạc chạy nhanh tới.

Cô ở đây chơi đã năm ngày nên trong người có không ít tiền lẻ đô-la Hong Kong, đưa tiền cho nhân viên bán vé xong liền xuống thẳng hàng ghế cuối cùng ngồi xuống. 

Thông thường mọi người đều chọn tầng hai, nên một ngoài họ và tài xế ra thì chẳng còn ai khác.

Rất nhanh, xe bắt đầu khởi hành. 

Cảnh đường phố hai bên lùi xa nhanh chóng, Văn Đàn thậm chí còn nghe thấy tiếng reo hò phấn khích của hành khách ở tầng trên. 

Tầm nhìn ở đây hạn chế, cũng không kích thích như tầng trên, nhưng có Minh Trạc ngồi cạnh, cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Khi xe đến trạm Tsim Sha Tsui, có khá nhiều người xuống xe. 

Văn Đàn quay sang nói: “Thầy Minh, mình cũng xuống thôi ạ.” 

Từ đây về khách sạn sẽ gần hơn.

Minh Trạc dường như vừa mới gửi tin nhắn xong, anh ngẩng lên hỏi: “Buồn ngủ không em?”

Văn Đàn lắc đầu: “Dạ không.”

“Vậy ngồi thêm một lát nữa.”

Văn Đàn mỉm cười, không nhìn ra ngoài nữa mà tựa đầu vào vai anh. 

Những cơ hội được ngồi bên nhau ngắm cảnh đêm như thế này đối với họ thực sự rất hiếm hoi.

Một tiếng sau, chiếc xe buýt quay về điểm xuất phát. 

Đợi đến khi hành khách tầng trên đã xuống hết, Minh Trạc đứng dậy đi về phía trước. 

Văn Đàn đi đến cửa sau, vừa định bước xuống thì tay đã bị người khác nắm lại.

Minh Trạc nắm tay cô, dẫn lên tầng hai.

Văn Đàn lộ vẻ thắc mắc. 

Cả tầng hai hoàn toàn trống không, Minh Trạc chọn đại một vị trí ở giữa rồi dắt cô ngồi xuống. 

Cùng lúc đó, xe buýt lại chậm rãi chuyển động, êm ái và chậm hơn lúc nãy rất nhiều.

Văn Đàn bừng tỉnh, có chút kinh ngạc: “Anh… từ lúc nào vậy…” 

Cô chẳng hề thấy anh gọi điện cho ai hay bàn bạc gì với tài xế cả.

Minh Trạc đáp: “Anh chỉ ghi lại biển số xe thôi.”

Văn Đàn lại tựa vào vai anh: “Màn pháo hoa vừa rồi đã là đủ rồi.”

Minh Trạc vòng tay ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô: “Anh muốn dành tất cả những gì tốt nhất anh có cho em, hi vọng mỗi ngày của em đều có thể vui vẻ như đêm nay.”

Văn Đàn khẽ nhắm mắt, sống mũi cay cay. 

Anh biết, cô làm những chuyện đó thực ra không hề thấy vui vẻ gì. 

Anh lặn lội đến tận Hong Kong để giúp cô đạt được điều mình muốn, còn tặng cô một màn pháo hoa rực rỡ.

Chỉ mong cô có thể quên hết mọi muộn phiền ấy, mỗi ngày đều sống thật vui vẻ.

Văn Đàn giọng nghèn nghẹn: “Anh đã cho em rất nhiều rồi.” 

Từ tài nguyên Ethereal, bốn mươi triệu tệ đưa cho Chu Kế Quang, hay từng phút từng giây anh ở bên cạnh, trở thành đường lui và chỗ dựa cho cô. 

Không biết tự bao giờ, dù tình cảnh có tồi tệ đến đâu, chỉ cần thấy anh là Văn Đàn liền cảm thấy an tâm tuyệt đối.

Minh Trạc im lặng khoảng hai giây, rồi mới nói tiếp: “Vậy em có phiền nếu nhận thêm một thứ nữa không?”

Văn Đàn ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt rưng rưng: “Thứ gì ạ?”

Chuyến đi Hong Kong này vốn không nằm trong kế hoạch ban đầu của Minh Trạc, màn cầu hôn của anh vẫn đang được chuẩn bị và anh cũng không dự định thực hiện ở đây. 

Nhưng ngay khoảnh khắc này, anh đột nhiên không muốn chờ đợi thêm nữa. 

Những nghi thức, quy trình hay quy tắc đều không quan trọng bằng việc cô đang ở ngay trước mắt anh.

Minh Trạc nắm lấy tay cô, lấy một thứ từ túi quần ra đeo vào ngón áp út của cô. 

Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói lịch thiệp nhưng đầy kìm nén, như sợ làm cô hoảng sợ: “Gả cho anh nhé?”

Văn Đàn sững sờ trong giây lát, rồi nước mắt lập tức lăn xuống.

Xưa nay Minh Trạc làm việc vốn luôn nắm chắc phần thắng, nhưng chỉ riêng lần này, anh nhất thời không đoán được suy nghĩ của cô. 

Đôi môi mỏng hơi mím lại, lộ rõ vẻ căng thẳng.

Giọng anh vẫn nhẹ nhàng, bình thản: “Không đồng ý cũng không sao, em có thể từ chối anh, lần này quả thực anh quá đường đột.”

Văn Đàn lắc đầu quầy quậy, giọng nói nức nở: “Lúc xem pháo hoa, em cứ tưởng anh sẽ cầu hôn, kết quả anh lại chẳng nói gì cả…” 

Khi đó, nói trong lòng không có chút thất vọng nhỏ nhoi nào là nói dối.

Minh Trạc bật cười, đưa tay lau đi những giọt lệ trên mặt cô: “Là anh suy nghĩ chưa chu đáo, xin lỗi em.”

Văn Đàn cúi đầu, sụt sịt vài cái: “Nhẫn đẹp quá, anh mua từ bao giờ thế ạ?”

Minh Trạc biết cô đã đồng ý, lúc này mới chậm rãi đẩy chiếc nhẫn vào ngón tay cô: “Từ lúc ở Paris.”

Văn Đàn trợn tròn mắt: “Lâu thế rồi ạ?”

“Không lâu, anh cứ ngỡ phải đợi một hai năm nữa mới có thể đeo được nó vào tay em.”

Văn Đàn nhỏ giọng: “Thảo nảo lúc đó anh đã bắt đầu giới thiệu em với mọi người như thế… thì ra là đã có âm mưu từ trước.”

Khóe môi Minh Trạc cong lên, “ừm” một tiếng: “Bây giờ thì đã danh chính ngôn thuận rồi, vị hôn thê của anh.”


Hết chương 177

Dông dài:

Quả nhiên là những màn pháo hoa lãng mạn nhất và thơm mùi tiền nhất đều diễn ra ở Hongkong. Nếu mọi người thích ngắm pháo hoa Hongkong thì ghé qua [Diễm sát] đọc ủng hộ mình nha =)))

Bình luận về bài viết này