[Tai tiếng] Chương 176

Chương 176: Chuyện xấu

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn ở lại Hong Kong tổng cộng năm ngày. Dù là lúc vô tình được người hâm mộ bắt gặp xin chụp ảnh chung hay bị người qua đường chụp lén khi đang dạo phố, trạng thái của cô đều cực kỳ tốt, nụ cười luôn rạng rỡ trên môi.

Khi những cuộc thảo luận trên mạng về việc cô tham gia bộ phim của Chung Gia Tường bắt đầu lắng xuống, Quý Tư Tư càng lúc càng sốt ruột.

Nhìn thấy bức ảnh có người tình cờ gặp Văn Đàn tại Kennedy Town, Quý Tư Tư “xoảng” một tiếng ném mạnh điện thoại xuống bàn trà, bực dọc không thôi: “Tại sao cô ta vẫn chưa về? Chẳng phải Chung Gia Tường đã từ chối cô ta rồi sao?”

La Ân khuyên nhủ: “Biết đâu cô ta chỉ ở lại Hong Kong để đi chơi thôi, cũng đâu có nghe nói bộ phim đó có biến động gì…”

“Biết đâu biết đâu, anh chỉ biết mỗi từ “biết đâu” thôi à!” Quý Tư Tư lửa giận ngút trời, “Hong Kong bé tí bằng lòng bàn tay, có gì hay mà chơi lắm thế! Nam ngày rồi đấy, đi bộ thôi cũng đi được mấy vòng rồi!”

Nói đoạn, cô ta khoanh tay ngồi xuống, bình tĩnh suy xét: “Hôm đó cô ta ăn cơm với Chung Gia Tường, chắc chắn hai bên đã đạt được thỏa thuận gì đó. Giờ cô ta cứ chần chừ không đi là để đợi Chung Gia Tường cân nhắc hay còn mục đích nào khác chăng?”

La Ân suy nghĩ vài giây rồi lại hỏi: “Hay là làm giống lần trước, thổi phồng chuyện Văn Đàn được bao nuôi lên nhé?”

Quý Tư Tư cười tự giễu: “Lần trước làm vậy có tác dụng không?”

“Lần trước không có tác dụng là do chúng ta đi sai hướng.” La Ân híp mắt lại, “Cách đây hai ngày anh có tới công ty, phát hiện ra sếp Tưởng vẫn luôn cho người bám đuôi chụp ảnh chuyện yêu đương của Văn Đàn, chắc hẳn trong tay ông ấy đang nắm giữ không ít thứ.”

Nghe vậy, Quý Tư Tư hơi nghiêng mắt nhìn. Cô ta bảo: “Đưa điện thoại của anh cho em.”

Quý Tư Tư gọi cho Tổng giám đốc Tưởng, trình bày ý định của mình.

Tổng giám đốc Tưởng đáp: “Bây giờ chưa phải thời điểm thích hợp. Vừa mới nổ ra chuyện cô ta cướp tài nguyên của cô, ngay sau đó lại bị khui ra chuyện tình cảm, cư dân mạng và truyền thông đâu có ngu.”

Quý Tư Tư cau mày: “Vậy chẳng lẽ em cứ phải trơ mắt nhìn cô ta cướp mất bộ phim này hay sao?”

Tổng giám đốc Tưởng thở dài: “Tư Tư, cô càng sống càng thụt lùi thế à, chuyện đơn giản thế này mà cũng cần tôi dạy phải làm thế nào ư?”

Bàn tay cầm điện thoại của Quý Tư Tư siết chặt trong thinh lặng. Cô ta liếc nhìn La Ân một cái rồi đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại. 

Đứng trước cửa sổ sát đất, cô ta hạ giọng: “Nhưng gia thế của kim chủ sau lưng Văn Đàn rất lớn, nếu không thì Chung Gia Tường đã không lung lay như vậy.”

Tổng giám đốc Tưởng khinh miệt: “Lớn đến mấy thì có ích gì, bản thân Văn Đàn không biết giữ mình, chẳng ai giúp nổi cô ta đâu. Cô cứ yên tâm, chỉ cần cô tìm cách giành được bộ phim này, tôi đảm bảo kim chủ kia sẽ không giúp cô ta nữa.”

Quý Tư Tư còn định hỏi thêm gì đó, nhưng đối phương đã cúp máy.

Đôi lông mày cô ta càng lúc càng nhíu chặt, cả gương mặt viết đầy sự kháng cự. 

Năm xưa để vươn lên, Quý Tư Tư từng rất liều mạng, nếu không cô ta đã chẳng thể vụt sáng rồi ngồi vững ở vị trí nữ hoàng phim hot như hiện tại. 

Nhưng giờ đây, cô ta đã ở địa vị này rồi, sao có thể cam tâm tình nguyện hy sinh bản thân lần nữa.

Huống chi Chung Gia Tường đã lớn tuổi đến mức đó rồi.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, giọng của La Ân từ bên ngoài truyền vào: “Tư Tư.”

Quý Tư Tư mở cửa: “Sao vậy?”

La Ân cầm máy tính bảng, nhìn cô ta với vẻ ngập ngừng: “Truyền thông Hong Kong vừa chụp được cảnh Văn Đàn đi ăn cơm cùng thiếu gia nhà Tân Á Điện Ảnh tối nay…”

Tân Á Điện Ảnh là công ty điện ảnh lớn nhất Hong Kong.

Sắc mặt Quý Tư Tư lập tức thay đổi, sợi lý trí cuối cùng cũng đứt phập. Cô ta chỉ nghĩ đến việc nhất định phải vượt mặt Văn Đàn, giải quyết xong Chung Gia Tường trước.

“Đặt cho tôi một vé máy bay đi Hong Kong ngay bây giờ! Nhanh lên!”

*

Về phía Văn Đàn, bữa tiệc tối nay rõ ràng cũng nằm ngoài dự tính của cô.

Vở kịch của cô diễn đến đây cũng hòm hòm rồi, vốn định tối nay bay về Giang Thành, ai ngờ vừa về đến khách sạn mới phát hiện Minh Trạc đã đến. 

Anh nói muốn đưa cô đi ăn cơm cùng một người bạn.

Lẽ ra khi đó Văn Đàn nên đoán ra sớm hơn, bạn của anh thì làm sao có thể là nhân vật tầm thường được.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, thiếu gia của Tân Á Điện Ảnh ngỏ ý mời họ về nhà chơi.

Minh Trạc từ chối khéo: “Sáng mai chúng tôi phải về rồi, thời gian hơi gấp gáp, hẹn lần tới tôi sẽ đích thân đến thăm cậu.”

Đối phương bắt tay rồi vỗ nhẹ lên vai anh, cười trêu chọc: “Khi nào kết hôn nhớ gọi cho tôi đấy.”

Minh Trạc khẽ cong môi: “Chắc chắn rồi.”

Sau khi chào hỏi Văn Đàn, người đó cùng vệ sĩ rời đi.

Văn Đàn đứng cạnh Minh Trạc, quay sang nhỏ giọng hỏi: “Anh ấy cũng là bạn học cũ ở Stanford của anh ạ?”

Minh Trạc nhìn cô, giải thích: “Bà của cậu ấy và ông nội anh là anh em họ.”

Văn Đàn mở to mắt: “Vậy hai người cũng coi như họ hàng rồi?”

Minh Trạc sải bước dài về phía trước: “Xem như là vậy.”

Văn Đàn sóng bước cùng anh, cảm thán: “Đúng là người giàu trong thiên hạ đều là người một nhà cả mà.”

Dù Hong Kong và đại lục chỉ cách nhau một vùng biển, nhưng việc có một mối quan hệ họ hàng thế này vẫn khiến cô thấy thật kỳ diệu.

Đây là một nhà hàng sân vườn nằm ở lưng chừng núi, thuộc khu vực tư nhân với tầm nhìn tuyệt hảo, có thể thu trọn toàn cảnh Hong Kong vào tầm mắt. Cảnh sắc đêm nay đẹp mê lòng người.

Minh Trạc nắm lấy bàn tay hơi lạnh của cô: “Em đã tới cảng Victoria chưa?”

“Tới rồi ạ, nhưng lần này em đến không đúng lúc, không kịp xem buổi bắn pháo hoa hàng tháng ở đó.”

Giọng Minh Trạc trong trẻo: “Trước giờ em vẫn luôn rất may mắn.”

Văn Đàn ôm lấy cánh tay anh, đôi mắt cong cong: “Gặp được anh chính là điều may mắn nhất cuộc đời em rồi.”

Minh Trạc dừng bước, bốn mắt nhìn nhau.

Văn Đàn nói: “Thầy Minh, anh không hỏi em lần này đến Hong Kong để làm gì ạ?”

Minh Trạc đưa tay vuốt lại lọn tóc bị gió thổi loạn của cô, thuận theo ý cô mà hỏi: “Làm gì nào?”

“Em đang làm một chuyện rất xấu.”

Anh khẽ cười, đầu ngón tay dừng lại sau tai cô, thong thả hỏi: “Xấu tới mức nào?”

Trong bữa tiệc, Văn Đàn có nhấp chút rượu, lúc này gương mặt hơi ửng hồng, đầu óc cũng hơi lâng lâng. 

Cô rời khỏi vòng tay Minh Trạc, đi tới tựa vào lan can: “Em đã giăng một cái bẫy cho người khác. Nếu cô ta đến, chứng tỏ em đã thành công, cũng có thể báo được thù. Nhưng lạ thay, em lại… không hy vọng cô ta đến như em từng nghĩ.”

Thực tế, trước khi Minh Trạc đến Hong Kong, anh đã biết rõ ngọn ngành câu chuyện từ phía Từ Thu. 

Anh biết cô đến đây làm gì, biết tại sao cô muốn gặp Chung Gia Tường, và tại sao cứ nán lại mãi chưa về Giang Thành. 

Việc anh đưa cô đi gặp thiếu gia nhà Tân Á tối nay cũng là vì lý do đó.

Minh Trạc bước đến trước mặt cô: “Chuyện này không coi là chuyện xấu.”

Văn Đàn nhìn anh, đôi mắt long lanh nước.

Minh Trạc ôn tồn nói: “Hơn nữa, cho dù em có làm tất cả những điều này rồi thì quyền lựa chọn vẫn nằm trong tay cô ta, đúng không?”

Khóe môi Văn Đàn khẽ cong lên, trái tim như được bao bọc bởi một thứ gì đó mềm mại, vừa khăng khít vừa vững chãi.

Cô vừa định nói thêm điều gì đó, thì “đoàng” một tiếng, có thứ gì đó nổ tung phía sau lưng. 

Ngay sau đó, bầu trời bừng lên những ánh sáng rực rỡ muôn màu.

Văn Đàn theo phản xạ quay đầu lại. Đó là pháo hoa ở cảng Victoria, và vị trí này không nghi ngờ gì chính là địa điểm ngắm cảnh đẹp nhất.

Giọng Minh Trạc vang lên bên tai, mang theo vài phần ý cười: “Anh đã nói rồi, trước giờ em vẫn luôn rất may mắn.”


Hết chương 176

Bình luận về bài viết này