Chương 174: Ngọc trai

Chuyển ngữ: @motquadao
Đêm ở Giang Thủy Tiểu Tạ rất yên tĩnh, ánh trăng thanh khiết như nước, tựa như khoác lên cả khu vườn một lớp voan mỏng.
Dù đã là đầu hạ nhưng gió đêm vẫn mang theo vài phần se lạnh.
Sau bữa tối, Minh Trạc nhận một cuộc điện thoại liên quan đến công việc.
Bà cụ Minh bảo Lâm Sơ Dao dẫn Văn Đàn đi dạo quanh vườn.
Lâm Sơ Dao khoác tay cô: “Giờ thì cậu yên tâm được rồi nhé, bà ngoại mình thích cậu lắm đấy.”
Bà cụ Minh đã hỏi trước Minh Trạc về khẩu vị của Văn Đàn nên trên bàn ăn cơ bản đều là những món cô thích.
Khóe môi Văn Đàn cong lên: “Bà rất tốt bụng.”
“Thế còn cậu tớ thì sao?” Lâm Sơ Dao chớp thời cơ hỏi ngay, “Lúc cậu tớ tới tìm gặp cậu, ông ấy đã nói gì với cậu thế?”
Văn Đàn: “…”
Trưa nay cô vừa xuống máy bay, về nhà tắm rửa thay đồ xong là đến đây ngay, cô vẫn chưa kịp nói chuyện này với Minh Trạc.
Lâm Sơ Dao tiếp lời: “Theo những gì tớ biết về cậu tớ, ông ấy mà đồng ý sảng khoái thế này thì chắc chắn là đã đưa ra yêu cầu cực kỳ khắt khe với cậu rồi.”
Văn Đàn im lặng một hồi mới nói: “Ông ấy nói, nhà họ Minh luôn cần có người thừa kế, nếu Minh Trạc không muốn, thì… sau này mình sinh con ra thì giao cho ông ấy nuôi dạy.”
Với câu trả lời này, Lâm Sơ Dao cũng không mấy bất ngờ: “Vậy cậu cứ tạm đồng ý với ông ấy đi, dù sao đến lúc đứa trẻ ra đời rồi, ông ấy có hối hận cũng không kịp nữa.”
Văn Đàn thở dài: “Hình như ông ấy hoàn toàn không cho tớ cơ hội từ chối.”
Phong cách làm việc của Minh Ứng Chương trước giờ vẫn luôn là nhanh, chuẩn, hiểm, dứt khoát, đánh thẳng vào tử huyệt.
“Không sao đâu, cậu tớ là người như thế mà, độc đoán chuyên quyền quen rồi, chỉ có anh họ tớ mới đối đầu lại được thôi.”
Nghe cách ví von của cô nàng, Văn Đàn khẽ cười.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lâm Sơ Dao vang lên.
Cô nàng dừng bước, nhìn màn hình: “Là mẹ mình, chắc là gọi điện hỏi xem hôm nay cậu với bà ngoại gặp mặt thế nào rồi.”
Văn Đàn nói: “Vậy mình đi dạo phía trước một chút nhé.”
Lâm Sơ Dao đáp lời rồi bắt máy: “Mami à~”
Văn Đàn bước qua những phiến đá xanh, đang định đi về phía hồ nước phía trước thì đột nhiên cánh tay bị ai đó nắm lấy, kéo tuột vào trong hòn non bộ bên cạnh.
Minh Trạc vòng tay ôm lấy eo cô, giọng nói trong trẻo: “Ông ấy tìm gặp em rồi à?”
Văn Đàn ngẩn ra một giây mới hiểu “ông ấy” là ai.
Cô ngước mắt nhìn anh, ánh mắt long lanh, nhỏ giọng hỏi: “Anh nghe thấy hết rồi ạ?”
Minh Trạc “ừm” một tiếng, những ngón tay thon dài luồn vào mái tóc cô: “Đừng bận tâm đến ông ấy.”
“Nhưng mà… em thấy những lời bố anh nói, đứng ở góc độ của ông ấy thì cũng có lý.” Văn Đàn tiếp tục, “Hay là anh cứ thử nói chuyện đàng hoàng với ông ấy xem?”
Qua hai lần gặp bố của Minh Trạc, Văn Đàn cảm nhận được ông không phải người xấu, cũng cảm thấy ông rất quan tâm đến Minh Trạc, chỉ là quá cố chấp và có những niềm tin riêng mà thôi.
Thật ra, cả hai người họ đều không sai.
Minh Trạc đối diện với ánh mắt của cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn sau gáy cô, hồi lâu mới đáp: “Được.”
Văn Đàn nheo mắt cười: “Vậy chúng ta coi như là… ra mắt phụ huynh xong rồi anh nhỉ?”
Minh Trạc đáp: “Phải.”
“Thế… bước tiếp theo nên làm gì nhỉ?”
Gió đêm thổi qua tán lá tạo nên những tiếng xào xạc.
Văn Đàn cố gắng giữ bình tĩnh, không để biểu cảm lộ ra quá rõ ràng.
Nhưng có lẽ cô nói hơi vòng vo nên Minh Trạc không hiểu, ánh mắt anh rơi trên bờ môi hơi hé mở của cô, giọng trầm xuống: “Hửm?”
Văn Đàn không muốn vòng vèo nữa, cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Thầy Minh, chúng ta…”
Cô nói được nửa câu thì môi đã bị chặn lại.
Cánh tay Minh Trạc siết chặt eo cô, lòng bàn tay giữ lấy gáy cô, cuốn đi tất cả sự ngọt ngào. Nụ hôn của anh vừa mạnh mẽ vừa gấp gáp, chẳng mấy chốc chân Văn Đàn đã nhũn ra, ngón tay siết chặt lấy vạt áo sơ mi trước ngực anh.
Minh Trạc lùi ra một chút, hơi thở nóng rực: “Để anh nói nhé, được không em?”
Đầu óc Văn Đàn gần như thiếu oxy, cô vô thức gật đầu.
Minh Trạc lại áp tới lần nữa, lần này khác với lúc nãy, anh mút mát đôi môi cô, thỉnh thoảng lại quấn lấy lưỡi cô, một nụ hôn tinh tế và dài lâu.
*
Lâm Sơ Dao nghe điện thoại xong quay lại, tìm khắp nơi không thấy Văn Đàn đâu, cứ ngỡ cô bị lạc nên gọi điện nhưng không ai bắt máy.
Cô nàng đi ngược lại theo lối cũ, định gọi anh họ cùng đi tìm, nhưng khi đi ngang qua hòn non bộ thì chợt nghe thấy tiếng nước giao thoa đầy ám muội.
Dù sao cô nàng cũng chưa có kinh nghiệm tình trường, hoàn toàn không kịp phản ứng, cứ thế men theo tiếng động tìm tới.
Lâm Sơ Dao vừa định lên tiếng thì thấy Văn Đàn bị anh họ ép sát vào vách đá, hai người đang hôn nhau nồng cháy đến mức khó tách rời.
Nếu không tận mắt chứng kiến, Lâm Sơ Dao thật sự rất khó tưởng tượng được hai người đều có gương mặt “lãnh cảm” như vậy khi yêu nhau lại có thể cuồng nhiệt đến thế.
Nhân lúc họ chưa phát hiện ra mình, Lâm Sơ Dao lặng lẽ rút lui.
Khi cô nàng quay về, Bà cụ Minh hỏi: “Sao con về nhanh thế, không phải bảo con dẫn Văn Đàn đi dạo thêm lúc nữa sao?”
Lâm Sơ Dao ngồi xuống cạnh bà cụ: “Anh họ tới rồi ạ, con không muốn làm bóng đèn đâu.”
Bà cụ Minh cười, rồi lại nói: “Bà thấy bộ dạng của chúng nó là cũng muốn hướng tới chuyện hôn nhân rồi, gia cảnh của Văn Đàn thế nào?”
Lâm Sơ Dao kể sơ qua cho bà cụ nghe, sắc mặt bà cụ Minh dần trở nên nghiêm trọng, cuối cùng thở dài một tiếng: “Thôi được rồi, chuyện này cứ để bà đứng ra lo liệu vậy.”
Một lúc sau, Văn Đàn và Minh Trạc cùng quay về.
Dù có thể thấy cô đã cố hết sức để chỉnh trang lại bản thân, nhưng vì không mang theo túi nên không có son để dặm lại, gương mặt đỏ bừng đầy ngượng ngùng.
Bà cụ Minh cũng là người từng trải nên không vạch trần, chi cười nói: “Được rồi, cũng muộn rồi, hai đứa về sớm đi.”
Minh Trạc khá điềm nhiên, giúp Văn Đàn cầm túi và điện thoại.
Văn Đàn gật đầu chào bà cụ: “Con chào bà ạ.”
Bà cụ Minh dặn dò: “Con đã biết địa chỉ nơi này rồi, sau này rảnh rỗi thì cứ thường xuyên tới chơi, không cần phải đợi đi cùng Minh Trạc đâu.”
Giọng Minh Trạc không mấy đứng đắn: “Thế không được, lỡ bà nói xấu sau lưng con với cô ấy thì sao.”
Bà cụ Minh lườm anh: “Chuyện xấu của anh thì nói ba ngày ba đêm cũng không hết.”
Văn Đàn biết Minh Trạc sợ cô đến một mình sẽ ngại.
Cô mỉm cười: “Sau này con nhất định sẽ thường xuyên đến thăm bà ạ.”
Tiện thể nghe xem Minh Trạc có những chuyện xấu gì.
Sau khi về nhà, Văn Đàn cất sợi dây chuyền ngọc trai bà cụ Minh tặng cùng với trâm ngọc và vòng tay trước đó vào một chỗ.
Minh Trạc đứng sau lưng cô: “Em đeo thử đi.”
Văn Đàn lấy sợi dây chuyền ra đưa cho anh: “Vậy anh đeo giúp em nhé.”
Minh Trạc nhận lấy.
Văn Đàn vén tóc lên.
Cánh tay Minh Trạc vòng qua cổ cô, cài khóa dây chuyền lại.
Văn Đàn đứng trước tấm gương toàn thân, nhìn mình trong gương. Chiếc váy cô mặc hôm nay thực sự không hợp với sợi dây chuyền ngọc trai này.
Ở cổ áo có vài chiếc khuy tết.
Văn Đàn cởi khuy áo ra, kéo xuống một chút để lộ xương quai xanh trắng ngần.
Minh Trạc ôm lấy cô từ phía sau, nụ hôn rơi xuống sau tai cô: “Đẹp lắm.”
Văn Đàn nhìn anh qua gương: “Em đẹp hay dây chuyền đẹp?”
“Nhìn thế này không phân biệt được.”
Chưa kịp để Văn Đàn nói gì, chiếc váy đã trượt xuống sàn nhà.
Trên người cô bây giờ chỉ còn lại sợi dây chuyền ngọc trai, từng hạt ngọc tròn đầy, óng ánh.
Minh Trạc ngậm lấy hạt ngọc lớn nhất: “Em đẹp hơn.”
