[Tai tiếng] Chương 173

Chương 173: Quà tặng

Chuyển ngữ: @motquadao


Tại Giang Thủy Tiểu Tạ.

“Thím Trương, thím vào bếp xem lại lần nữa xem, các món đã chuẩn bị xong xuôi chưa.”

Lâm Sơ Dao ôm lấy cánh tay bà cụ Minh: “Bà ngoại, bà đã bảo thím Trương kiểm tra tám lần rồi, xong hết cả rồi mà.”

Bà cụ Minh vỗ nhẹ lên tay cô nàng, cảm thán: “Hôm nay là lần đâu tiên anh họ con dẫn bạn gái về nhà, không thể qua loa được.”

Lâm Sơ Dao hừ một tiếng: “Chẳng phải trước kia bà còn chê cậu ấy là diễn viên, không cho bước vào cửa, sao giờ lại căng thẳng thế.”

Bà cụ Minh trừng mắt không chịu thừa nhận: “Bà chê con bé hồi nào, bà là nói cậu của con sẽ không đồng ý, chứ bà lúc nào chẳng đứng về phía anh họ con.”

Nhắc đến chuyện này, Lâm Sơ Dao bắt đầu hóng hớt: “Bà ngoại, mấy hôm trước con nghe mẹ nói, cậu đã lén anh họ đi gặp Văn Đàn, họ nói gì với nhau thế ạ?”

Bà lão ngồi trên chiếc ghế gỗ đàn hương, khoác chiếc khăn choàng đầy tao nhã: “Chuyện đó con phải đi mà hỏi cậu con chứ, sao bà biết được.”

Lâm Sơ Dao lay lay tay bà cụ làm nũng: “Bà ngoại~ Bà nói cho con biết đi mà, cậu vẫn không đồng ý cho cậu ấy vào cửa sao?”

Bà cụ Minh bị cô nàng lay đến chóng mặt: “Được rồi được rồi, nếu cậu con mà không đồng ý thì hôm nay con bé cũng chẳng đến đây đâu.”

“Cậu thực sự đồng ý rồi ạ?” Lâm Sơ Dao ngồi xuống cạnh bà cụ, “Vậy cậu có ra điều kiện gì không bà? Ví dụ như phải ba năm hai đứa, năm năm ba đứa chẳng hạn?”

Bà cụ Minh tức giận đáp: “Nói như con thì chắc mười năm là sinh đủ một đội bóng rổ luôn quá?”

Lâm Sơ Dao “hì hì” hai tiếng, thở phào nhẹ nhõm thay Văn Đàn: “Thì con thấy mấy gia đình giàu có hay yêu cầu thế mà.”

Bà cụ Minh không thèm tranh luận chuyện vô lý với cô nữa, đột nhiên chuyển chủ đề: “Chuyện anh họ con thì bà không lo nữa rồi, còn con thì sao, tuổi cũng không còn nhỏ nữa rồi, định bao giờ mới dẫn bạn trai về cho bà xem đây?”

Vừa nhắc tới chuyện này, Lâm Sơ Dao liền buông tay bà cụ ra, ngồi dịch ra xa một chút: “Con còn chưa tốt nghiệp mà, giờ nói chuyện này sớm quá…”

“Còn hơn một tháng nữa là con tốt nghiệp rồi, không sớm đâu.”

Lâm Sơ Dao xị mặt nhìn bà cụ: “Bà ngoại, con có người mình thích, nhưng anh ấy không thích con.”

Bà cụ Minh xoa đầu cô: “Nói linh tinh, Sơ Dao nhà chúng ta xinh đẹp đáng yêu thế này, ai mà không thích cho được? Người đó chắc chắn là không có mắt rồi.”

Lâm Sơ Dao lại ôm lấy tay bà cụ, khóe môi cong lên: “Con cũng thấy thế ạ.”

Đúng lúc này, người làm vào thông báo Minh Trạc và Văn Đàn đã tới.

Bên ngoài Giang Thủy Tiểu Tạ.

Sau khi xuống xe, Văn Đàn không nhịn được mà kéo ống tay áo Minh Trạc. 

Anh quay lại hỏi: “Sao vậy em?”

“Em… em hơi say xe, hay là chúng mình đợi một lát rồi vào nhé?”

Minh Trạc bật cười, nắm lấy tay cô: “Đừng căng thẳng, bà nội anh không đáng sợ đâu.”

Văn Đàn cố gắng giữ bình tĩnh: “Em biết, nhưng em thấy tim mình đập nhanh quá.”

“Để anh sờ thử xem nhé?”

Văn Đàn: “…” 

Cô đỏ mặt, “Trước mặt bà nội mà anh cũng không đứng đắn thế này hả?”

Minh Trạc cong môi: “Cũng bình thường, trước giờ bị bà đuổi ra ngoài cũng không ít lần.”

Văn Đàn nghe vậy là hiểu anh chắc chắn từng bị đuổi thật rồi. 

Minh Trạc đưa tay chỉnh lại tóc cho cô: “Yên tâm đi, em xinh thế này, bà nội chắc chắn sẽ rất thích em.”

“Lỡ bà không thích em thì sao?”

“Không có khả năng đó đâu.”

Nói là không vui thì là giả, ngay cả sự căng thẳng trong lòng Văn Đàn cũng dịu đi. 

Cô cong môi mỉm cười: “Đi thôi.”

Minh Trạc nắm tay cô, cùng bước vào trong.

Nơi này còn rộng hơn tưởng tượng của Văn Đàn. Đi xuyên qua dãy hành lang dài là một khu vườn kiểu Tô Châu chuẩn mực. Tiết trời đã vào đầu hạ, trong vườn cảnh xuân rực rỡ, liễu rủ theo gió, hồ nước trong xanh thấy rõ những đàn cá chép đang bơi lội. 

Khắp nơi tràn đầy sức sống.

Tại nhà thủy tạ, Bà cụ Minh và Lâm Sơ Dao đã đợi sẵn. 

Lâm Sơ Dao thấy Văn Đàn liền nháy mắt trêu. 

Khóe môi Văn Đàn hơi cong lên, cố gắng giữ vẻ đoan trang nền nã.

Minh Trạc dẫn cô đến trước mặt bà nội: “Bà nội, đây là Văn Đàn, bạn gái con.”

Văn Đàn khẽ cúi đầu chào bà cụ: “Con chào bà ạ.”

Cô mặc một chiếc váy phong cách Tân Trung Hoa, họa tiết mực loang màu xanh lục, toát lên vẻ thanh nhã lạnh lùng, xinh đẹp mà không phô trương. 

Bà cụ Minh nhìn cô với ánh mắt tán thưởng, nụ cười hiền hậu: “Ngồi đi, ngoài đời con còn đẹp hơn trên TV nhiều.”

Văn Đàn mỉm cười, đưa hộp quà trên tay ra: “Minh Trạc nói bà thích thêu Tô Châu, bạn con giúp con tìm được một bức, hy vọng bà sẽ thích ạ.”

Bà cụ Minh nhận lấy xem thử, đó là một bức thêu hai mặt, một mặt thêu chim hạc, một mặt thêu tùng bách, vô cùng tinh xảo. 

Bà cụ cười nói: “Đẹp, đẹp lắm, nhìn là biết con đã dụng tâm chuẩn bị rồi.”

Văn Đàn thấy bà cụ thích thì lén nhìn Minh Trạc, dáng vẻ có chút đắc ý. 

Trước khi đến, tuy Minh Trạc nói không cần chuẩn bị quà nhưng Văn Đàn thấy không thể đi tay không, liền đi hỏi ý kiến Từ Thu. Bức thêu này là do Từ Thu tìm giúp cô. 

Minh Trạc bóp nhẹ lòng bàn tay cô như một câu trả lời.

Bà cụ Minh đang cất bức thêu vào hộp nên không thấy cảnh này, nhưng Lâm Sơ Dao thì thấy rõ mồn một, bị nhét cho một miệng cơm chó. 

Hôm nay cô nàng mới được tận mắt chứng kiến, anh họ mình khi yêu đương sẽ như thế nào.

Bà cụ Minh đưa hộp quà cho người làm, rồi lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương đưa cho Văn Đàn: “Đây là quà gặp mặt bà chuẩn bị cho con, mở ra xem có thích không.”

Văn Đàn vội nói: “Trước đó bà đã tặng con trâm ngọc và vòng tay rồi, thật sự không cần đâu ạ…”

Bà cụ ấn vào tay cô: “Trước đó là trước đó, lần này là lần này, sao giống nhau được.”

Giọng Minh Trạc vang lên: “Em cứ nhận đi, bà đã có lòng chọn rất lâu đấy.”

Bà cụ Minh lườm anh một cái, như muốn trách anh sao lại bán đứng bà cụ như thế. 

Văn Đàn cầm lấy hộp gỗ đàn: “Con cảm ơn bà.”

Bên trong là một sợi dây chuyền ngọc trai, sắc trắng ánh hồng, viên nào viên đấy tròn trịa bóng bẩy, nhìn là biết giá trị không nhỏ.

Bà cụ Minh ra hiệu người giúp việc dâng trà, cười nói: “Con thích là được.”

Giọng Lâm Sơ Dao chua chát: “Sao chẳng ai bảo con hôm nay là buổi trao đổi quà cáp thế, biết thế con cũng chuẩn bị một phần.”

Bà cụ Minh nghe vậy bật cười: “Sẽ có ngày đến lượt con thôi, bao giờ con dẫn bạn trai về, bà cũng sẽ tặng cho con.”

Minh Trạc nói: “Đã bao giờ thiếu phần của em?” 

Anh lấy từ túi áo vest ra một chiếc hộp nhỏ ném cho cô nàng.

Lâm Sơ Dao đỡ lấy, trợn tròn mắt: “Có phần của em thật à? Em chỉ đùa chút thôi mà…”

Mỗi lần Văn Đàn đi công tác xa về đều mang quà cho Lâm Sơ Dao, lần này cũng không ngoại lệ.

Lâm Sơ Dao ngồi xuống cạnh cô, kéo cô khỏi tay Minh Trạc, ôm chầm lấy nũng nịu: “Bảo bối Đàn Đàn, cậu đúng là tốt nhất!”

Văn Đàn cười: “Cậu mở ra xem có thích không đã.”

“Không cần xem, chỉ cần là cậu tặng tớ đều thích hết!”

Bà cụ Minh nhìn cảnh đó cũng thấy hài lòng, cảm thấy Văn Đàn rất chu đáo, bà cụ cười bảo: “Con bé này thật là.”


Hết chương 173

Bình luận về bài viết này