[Tai tiếng] Chương 171

Chương 171: Đáp án

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn mở chiếc tủ trong cùng của phòng thay đồ, lấy ra một phong thư từ đống quần áo cũ mà Văn Văn sẽ không bao giờ đụng đến.

Lúc chuyển nhà cô đã không vứt nó đi. 

Trong đó viết quá nhiều nỗi đau và tâm sự của cô. Cho dù có xé nát, cô vẫn luôn lo sợ sẽ có người ghép lại được. 

Hơn nữa, cảm xúc mà cô dành cho bức thư này rất phức tạp. 

Nó chứa đựng những ký ức mà cô không muốn nhắc đến nhất, và một “bản thân” đã từng suýt chút nữa thì bị cô giết chất.

Trước đây, Văn Đàn vẫn chưa nghĩ ra nên xử lý nó thế nào.

Thế nên cô cứ để nó ở đó. 

Cô quay người lại, đưa phong thư ra trước mặt.

Minh Trạc đưa tay đón lấy, ánh mắt cụp xuống: “Đốt nó đi nhé, được không em?”

Văn Đàn khẽ gật đầu: “Vâng.”

Minh Trạc nắm lấy tay cô, dắt cô ra phòng khách. 

Anh giao chiếc bật lửa vào tay cô, trầm giọng nói: “Em châm lửa đi.”

“Tách” một tiếng, ngọn lửa bùng lên. 

Bức thư dần dần rực cháy trong tay Minh Trạc. Đến khi cháy được một nửa, anh thả nó vào chiếc đĩa trái cây bằng gốm.

Văn Đàn đứng đó, nhìn bức thư tuyệt mệnh từng bị nước mắt cô thấm đẫm, sau khi hết lửa, cuối cùng chỉ còn lại một chút tro tàn. 

Tựa như “bản thân” trong quá khứ kia đã thực sự nói lời từ biệt với cô rồi.

Minh Trạc kéo cô ôm vào lòng: “Hứa với anh, đừng bao giờ viết những thứ như thế này nữa, cũng đừng rời xa anh dưới bất kỳ hình thức nào.”

Văn Đàn ôm chặt lấy eo anh, trên lông mi vẫn còn vương những giọt lệ, cô lí nhí “vâng” một tiếng.

Minh Trạc nhẹ nhàng hôn lên mắt, sống mũi và đôi môi cô, bàn tay luồn vào mái tóc cô: “Mọi chuyện qua rồi, anh sẽ ở bên em, anh sẽ luôn ở bên em.”

Những lời như thế này anh đã từng nói trước đây. 

Thế nhưng đêm nay, không biết có phải sau khi gặp Tưởng Tân Duyệt hay không mà Văn Đàn đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Cô không chỉ là một đáp án sai trong bài thi cuộc đời của người khác, mà ở nơi anh, cô còn là đáp án đúng duy nhất. 

Sau khi rời xa nhau, bố mẹ cô đều tìm được hạnh phúc thực sự thuộc về mình. Không phải vì yêu nhau cả đời quá khó, cũng không phải vì hôn nhân không bền vững. 

Đối với họ, đó là việc kịp thời quay đầu lại từ ngã rẽ sai lầm, để từ đó về sau con đường lại tràn đầy ánh sáng.

Còn đối với Văn Đàn, có bà ngoại, có Minh Trạc, có Lâm Sơ Dao, có cả rất nhiều người hâm mộ yêu thích mình như vậy, thực ra đã đủ rồi. 

Trong khoảnh khắc này, Văn Đàn tha thứ cho họ, cũng tự giải thoát chính mình ra khỏi chiếc lồng giam đó. 

Ai cũng có quyền lựa chọn cuộc đời và hạnh phúc của mình. Cô cũng vậy.

*

Hai ngày sau, khi Ethereal chính thức công bố Văn Đàn trở thành đại sứ toàn cầu, cô đang ở tỉnh khác tham gia sự kiện.

Từ ngày Văn Đàn tham dự buổi dạ tiệc Ethereal mọi người đã ngầm hiểu rõ chuyện này, bây giờ chẳng qua chỉ tương đương với việc công khai một bí mật mà ai cũng biết. 

Có fan hâm mộ khoe ảnh chốt đơn để chúc mừng ủng hộ, có fan làm số liệu để khen ngợi nhan sắc.

Ngoài ra, anti-fan cũng nhanh chóng nhập cuộc.

【Cười chết mất, thế này mà bảo Văn Đàn không có kim chủ đứng sau, ai tin chứ?】

【Từ khi vào Hoàn Vũ, tài nguyên của cô ta cứ lên tằng tằng nhỉ. Bảo là Hoàn Vũ dốc sức nâng đỡ, nhưng Quý Hồi làm gì được đãi ngộ thế này. Ai hiểu thì tự hiểu thôi.】

【Phim đóng xong chưa chiếu nổi một bộ mà tài nguyên thời trang thì cái sau xịn hơn cái trước. Fan nổ to thế, không sợ lúc lên sóng cô diễn dở quá lại thành tự bê đá đập chân mình à?】

【Tôi cũng thấy thế, ngại thay fan cô luôn…】

【Trước đây Văn Đàn chỉ đóng mấy bộ phim chiếu mạng nhỏ mà giờ đã dám nổ là Ảnh hậu rồi, đủ thấy chống lưng của người ta cứng cỡ nào.】

【Đừng nói là Ảnh hậu, nghe tôi này, gửi thẳng tượng Oscar về tận nhà cho cô ta luôn đi.】

Ethereal là thương hiệu xa xỉ bậc nhất, vậy mà lại rơi vào tay Văn Đàn. Người ngồi không yên trong giới không chỉ có Quý Tư Tư, mà các nhà khác cũng đang âm thầm nhúng tay vào. Những tin đồn thất thiệt về việc Văn Đàn được bao nuôi lại một lần nữa bị khơi lên.

Hàng chục tài khoản giải trí đồng loạt thêu dệt những câu chuyện nhỏ, có kẻ nói cô để lấy được tài nguyên Ethereal đã hầu hạ hai sếp lớn trong một đêm, có kẻ lại bảo cô lọt được vào mắt xanh của đại gia hiện tại là nhờ ra nước ngoài thỉnh đồ tâm linh về.

Văn Văn thấy một bài là report một bài, ngửa mặt lên trời than dài: “Mấy người này có bệnh à, sao họ cứ làm như họ ngủ dưới gầm giường chị không bằng ấy.”

Văn Đàn mỉm cười, tháo khuyên tai ra: “Mấy cái tin đồn nhảm mở miệng là nói được ngay này, để ý họ làm gì.”

Những tài khoản này không chỉ đích danh, thông tin đưa ra cũng mập mờ, hoàn toàn dựa vào việc người theo dõi tự đoán, cũng không cấu thành hành vi phạm tội, cùng lắm là bị report xóa bài. 

Hơn nữa, một tài khoản ngã xuống lại có tài khoản khác mọc lên, report không bao giờ hết.

Văn Văn nắm chặt điện thoại, tức tối nói: “Em rất mong chờ đến ngày chị và thầy Minh công khai, chắc chắn sẽ làm mù mắt chó của bọn họ!”

Cô bé vừa dứt lời, cửa phòng trang điểm đã bị gõ nhẹ, nhân viên công tác nhỏ giọng nói: “Cô Văn, có người tìm cô ạ.”

Văn Đàn cứ ngỡ là người của phía thương hiệu, đứng dậy nói: “Tôi đến ngay đây.”

Khi Văn Đàn theo nhân viên đi tới, người phụ trách phía thương hiệu chỉ đứng ngoài cửa đợi. 

Không để cô kịp hỏi han, người phụ trách đã mở cửa phòng nghỉ: “Cô Văn, mời vào.”

Văn Đàn âm thầm nắm chặt điện thoại trong tay, trong lòng sợ lại là loại quy tắc ngầm nào đó mà cô chưa từng gặp. Mãi cho đến khi bước vào cửa, nhìn thấy người đang ngồi bên trong, cô mới phát hiện ra trên thế giới này còn có chuyện đáng sợ hơn cả quy tắc ngầm.

Minh Ứng Chương đang uống trà, ngước mắt nhìn cô một cái: “Không nhận ra tôi nữa à?”

Văn Đàn nín thở vài giây mới đáp: “Bác… Minh.”

Minh Ứng Chương đưa mắt ra hiệu cho cô: “Ngồi đi.”

Cửa phòng nghỉ được đóng lại từ bên ngoài. 

Văn Đàn gần như bước đi cùng tay cùng chân, lúng túng ngồi xuống đối diện Minh Ứng Chương.

Hai tay cô đặt trên đầu gối, vô thức siết chặt: “Bác Minh tìm cháu có việc gì không ạ?”

Minh Ứng Chương đặt tách trà xuống: “Công việc của cháu bận rộn, muốn gặp cháu một lần cũng thật không dễ dàng gì. Vừa phải đợi cháu có thời gian, lại còn phải đợi…”

Văn Đàn vô thức hỏi: “Lại còn phải đợi gì ạ?”

Minh Ứng Chương ho khan một tiếng: “Không có gì, uống trà đi.”

Tất nhiên là phải đợi lúc Minh Trạc không ở bên cạnh cô rồi.

Sự kiện lần này của Văn Đàn diễn ra ở thành phố Tân, Minh Trạc lại đang đi làm nên không thể đi cùng, Minh Ứng Chương mới tranh thủ thời gian bận rộn để bay một chuyến tới đây.

Văn Đàn lẳng lặng cầm tách trà lên, nhấp một ngụm rồi mới ngượng ngùng giải thích: “Bác Minh, dạo trước cháu đóng phim ở tỉnh ngoài suốt, không về Giang Thành, thế nên…”

Minh Ứng Chương trầm giọng: “Tôi biết.”

Cả người ông toát ra uy nghiêm của một bậc bề trên, lúc này giọng nói hơi nặng nề lại càng dọa người hơn, Văn Đàn không dám nói thêm lời nào. 

Những cô gái xinh đẹp luôn dễ khiến người ta mềm lòng.

Minh Ứng Chương liếc nhìn cô một cái, thần sắc hơi dịu lại, nhưng lời nói ra lại chẳng hề khách sáo chút nào: “Tôi sẽ không hỏi mấy câu vô nghĩa như cháu và Minh Trạc quen nhau thế nào nữa. Cháu nên biết, mười năm trước nó đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình rồi, cháu ở bên nó cũng sẽ không lấy được một xu nào từ nhà họ Minh đâu.”

Văn Đàn mím môi rồi mới đáp: “Bác Minh, có thể bác không tin, nhưng cháu cũng chỉ mới biết về gia thế của Minh Trạc gần đây thôi. Cháu ở bên anh ấy chưa bao giờ là vì tiền.”

Minh Ứng Chương hơi nheo mắt lại: “Vậy cháu nhìn trúng nó ở điểm nào? Thấy nó đẹp trai à?”


Hết chương 171

Bình luận về bài viết này