Chương 170: Nhịp tim

Chuyển ngữ: @motquadao
Vừa nhìn là biết Tưởng Tân Duyệt là một đứa trẻ lớn lên trong sự bao bọc, chiều chuộng của cha mẹ. Cô bé đơn thuần, lương thiện, lạc quan và hoạt bát, luôn tràn đầy những khao khát tốt đẹp về cuộc sống tương lai.
Dương Thanh Viện đã dồn hết tất cả tình yêu thương lên người cô bé ấy.
Văn Đàn cảm thấy bản thân mình lúc này giống như một kẻ biến thái đang rình mò cuộc sống hạnh phúc của người khác.
Cô không hỏi Tưởng Tân Duyệt thêm bất cứ chuyện gì liên quan đến gia đình nữa mà chủ động chuyển chủ đề sang chuyện khác.
Ăn cơm xong, Văn Đàn bảo tài xế đưa Tưởng Tân Duyệt về Đại học Giang Thành trước.
Tưởng Tân Duyệt vẫy tay chào cô: “Cảm ơn chị Văn Đàn, em đi trước đây ạ, tạm biệt chị.”
Văn Đàn gật đầu chào lại: “Bye bye.”
Đợi cửa xe đóng lại, Văn Văn mới tò mò thu hồi tầm mắt, nhỏ giọng nói: “Chị Văn Đàn, sao em cứ thấy cô bé đó có nét gì đó hơi giống chị nhỉ?”
Văn Đàn tựa lưng vào ghế, thần sắc không đổi: “Vậy à.”
Văn Văn nhíu mày suy nghĩ: “Hình như cũng không giống lắm, chị là kiểu lạnh lùng trong trẻo, còn ngũ quan của cô bé ấy trông mềm mại hơn, đáng yêu hơn một chút.”
Hai chữ “đáng yêu” này đã kích hoạt một số ký ức nhạy cảm của Văn Đàn.
Cô im lặng vài giây mới hỏi: “Chị không đáng yêu à?”
Văn Văn: “?”
Cô bé hoảng hốt nhìn Văn Đàn, “Chị Văn Đàn, chị làm sao thế, đừng có dọa em!”
Văn Đàn: “…”
“Thôi, không có gì.”
Chẳng biết rốt cuộc Minh Trạc thấy cô đáng yêu ở chỗ nào nữa.
Văn Văn nhỏ giọng hỏi: “Chị Văn Đàn, có cần đưa chị về chỗ thầy Minh không ạ?”
Văn Đàn đang lật xem cuốn album tranh mà Tưởng Tân Duyệt tặng: “Không cần đâu, thầy Minh đang bận.”
Sáng nay anh đã đi họp với Đặng Văn Sơn và giám đốc kỹ xảo rồi, đến giờ vẫn chưa kết thúc.
Văn Văn lại nói: “Hai ngày nữa Ethereal sẽ chính thức công bố đại sứ rồi, chắc chắn sẽ là một trận phong ba bão táp.”
Văn Đàn ngẩng đầu hỏi: “Phim Thất Ngữ đóng máy chưa?”
Văn Văn đáp: “Đóng máy được gần nửa tháng rồi ạ. Gần đây Quý Tư Tư có tham gia hai sự kiện, đang thăm dò trên Weibo bằng cách đi bài nhan sắc, phản ứng cũng khá ổn. Quả nhiên trí nhớ của cư dân mạng ngắn thật.”
Văn Đàn cười nhạt: “Tư bản sau lưng Quý Tư Tư sẽ không từ bỏ cô ta đâu. Dù có người mỉa mai chuyện cũ thì cũng sẽ sớm bị fan và đội quân seeding dập xuống thôi.”
“Nhưng em nghe nói tình hình của Sáng Mỹ hai tháng nay không được tốt lắm, có khi còn sắp bị hủy niêm yết nữa. Mấy lần Quý Tư Tư xuất hiện gần đây đều khiến giá cổ phiếu Sáng Mỹ tăng nhẹ, có vẻ là đã tạm qua cơn nguy kịch rồi.”
Quý Tư Tư hiện tại chính là bảng hiệu sống của Sáng Mỹ, hai bên bị trói chặt vào nhau.
Văn Đàn hỏi: “Em có nghe nói bộ phim tiếp theo của cô ta là gì không?”
“Có vài kịch bản phim truyền hình đang tìm đến, nhưng hình như cô ta đều không hài lòng. Cô ta và ekip đang chọn kịch bản phim điện ảnh, chắc là thực sự muốn chuyển hình rồi.”
Chuỗi khinh miệt trong giới luôn tồn tại. Dù là ngôi sao lớn ở mảng truyền hình nhưng khi chuyển sang mảng điện ảnh cũng chưa chắc đã được các đạo diễn lớn coi trọng.
Quý Tư Tư vốn cao ngạo, lại một lòng muốn vượt mặt Văn Đàn để lấy lại thể diện đã mất ở Ethereal nên chắc chắn là muốn leo cao hơn.
Hơn nữa, đóng phim điện ảnh kiếm tiền nhanh và nhiều hơn phim truyền hình rất nhiều.
Về đến nhà, Văn Đàn vào phòng tắm ngâm mình.
Cô vừa nhắm mắt định nghỉ ngơi một chút thì điện thoại rung lên hai cái.
Văn Đàn cứ ngỡ Minh Trạc đã xong việc, cô cầm máy lên xem, ai ngờ là tin nhắn từ một số lạ.
【Đàn Đàn, cảm ơn con.】
【Là mẹ có lỗi với con.】
Văn Đàn đặt điện thoại xuống, không trả lời.
Cô ngẩn ngơ nhìn về phía trước, ánh mắt có chút vô hồn.
Cảm nhận trực quan nhất của Văn Đàn về hôn nhân đều bắt nguồn từ bố mẹ mình. Họ từng yêu, từng căm hận, rồi trở thành người dưng ngược lối.
Nhưng dường như sau khi kết thúc cuộc hôn nhân đó, cả hai đều tìm lại được hạnh phúc thực sự thuộc về mình, xây dựng một gia đình được bao bọc bởi tình yêu.
Họ giống như làm sai một câu trắc nghiệm trong bài thi đại học, đến sát giờ nộp bài mới chợt phát hiện ra, vội vã tẩy đi đáp án sai để sửa lại cho đúng.
Họ có bị trừ điểm vì điều đó không? Không. Chỉ cần có đáp án đúng, chẳng ai quan tâm đến quá trình cả.
Cuộc đời của họ, kể từ khoảnh khắc bài thi được nộp lên, đã bước vào những quỹ đạo khác nhau.
Có lẽ chỉ có mẩu vụn gôm bị phủi đi kia mới biết, nơi ấy đã từng tồn tại một đáp án khác.
Mấy ngày cuối trước khi đóng máy Văn Đàn toàn quay cảnh đêm. Sau khi về Giang Thành lịch trình lại dày đặc, cô gần như không ngủ ngon giấc. Nước nóng cùng tinh dầu có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ khiến cô chưa đầy hai phút đã bắt đầu díp mắt lại.
Cô ngáp một cái, đặt báo thức nửa tiếng sau rồi định chợp mắt một lát.
Giấc ngủ này của Văn Đàn rất sâu. Trong cơn mê man, cô nghe thấy có người gọi tên mình, tiếng sau lại gấp gáp hơn tiếng trước.
Đến khi mở mắt ra, cô đã nằm trên giường rồi.
Văn Đàn nhìn người trước mặt, có cảm giác như vẫn đang trong giấc mộng: “Thầy Minh?”
Minh Trạc đang quỳ một gối trước mặt cô. Thấy cô tỉnh dậy, anh nhắm chặt mắt lại, ôm ghì lấy cô vào lòng.
Văn Đàn dần tỉnh táo hẳn, áp mặt vào lồng ngực anh, giọng nói vẫn còn vương chút ngái ngủ: “Tim anh đập nhanh quá…”
Lòng bàn tay Minh Trạc giữ chặt gáy cô, hơi thở kìm nén và khắc chế, giọng nói hơi run rẩy: “Anh cứ tưởng em không cần anh nữa.”
Văn Đàn ngẩn ra, cứ ngỡ là do mình không nghe máy của anh: “Chắc là em ngủ say quá nên không nghe thấy, báo thức hình như cũng không kêu.”
Văn Đàn thực sự đã ngủ rất say, đến mức hoàn toàn không biết lúc Minh Trạc đẩy cửa phòng tắm ra, anh đã thấy nửa khuôn mặt cô chìm dưới làn nước trong bồn, mà nước thì đã lạnh ngắt từ lâu.
Khoảnh khắc đó, tim Minh Trạc gần như ngừng đập.
Bức thư tuyệt mệnh cô để lại cho Lâm Sơ Dao khiến anh không thể không nghĩ đến tình huống xấu nhất.
Văn Đàn bị anh ôm chặt đến mức gần như nghẹt thở, cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng và sợ hãi của anh.
Cô vươn tay đặt lên lưng anh, khẽ nói: “Thầy Minh, có phải anh đã thấy bức thư trong ngăn kéo rồi không?”
Yết hầu Minh Trạc khẽ chuyển động, anh “ừ” một tiếng, giọng khàn đặc: “Anh không mở ra xem.”
Sống mũi Văn Đàn cay xè, nước mắt chực trào: “Em xin lỗi, em không cố ý giấu anh đâu. Em đã từng nghĩ đến chuyện tự sát, lúc đó em thực sự thấy mình không sống nổi nữa. Em thấy sống sao mà khó quá, em căm hận tất cả bọn họ, nhưng em lại không thể thoát ra được…”
Minh Trạc hôn lên trán cô: “Anh biết. Bức thư đó không được chuyển đến tay Lâm Sơ Dao chính là kết quả tốt nhất.”
“Bởi vì sau đó em đã gặp được anh.”
Cơ thể Minh Trạc khựng lại một chút, anh chậm rãi buông cô ra.
Gương mặt Văn Đàn đã giàn giụa nước mắt, cô nức nửo: “Lúc trước em có kể với anh, có một khoảng thời gian cuộc sống của em là một mớ hỗn độn, bác sĩ tâm lý bảo em nên ra ngoài đi dạo… Thật ra chính là đêm em muốn tự sát, cô ấy nói với em hãy thử thay đổi tâm trạng, thử yêu đương xem sao.”
Minh Trạc nhẹ nhàng lau nước mắt trên gương mặt cô, giọng nói trân trọng vô cùng: “Trước đây anh thấy may mắn vì người em nhìn thấy là anh. Nhưng giờ anh lại nghĩ, đây là cơ hội mà ông trời ban cho để anh có thể xuất hiện trước mặt em.”
