Chương 169: Chiếm tiện nghi

Chuyển ngữ: @motquadao
Tối đó, hai người quay về căn hộ của Văn Đàn. Đây là lần đầu tiên Minh Trạc ở lại đây kể từ khi cô chuyển nhà.
Trên màn hình TV đang phát một bộ phim Hong Kong cũ từ thập niên 90.
Những bộ phim này hiện nay đều đã được phục chế chất lượng cao, hình ảnh rất rõ nét.
Văn Đàn cuộn mình trong vòng tay Minh Trạc, đột ngột lên tiếng: “Thầy Minh.”
Minh Trạc cúi đầu nhìn cô: “Ơi?”
Văn Đàn nhìn thẳng vào mắt anh: “Sếp Chu nói với em rồi, anh đã giúp em trả bốn mươi triệu tệ tiền vi phạm hợp đồng.”
Bàn tay Minh Trạc vòng qua eo cô: “Không phải giúp em trả.”
Văn Đàn nhìn anh, đôi mắt long lanh trong veo.
Minh Trạc nói tiếp: “Là anh muốn ở bên em, cũng là anh đã làm xáo trộn kế hoạch ban đầu của em. Số tiền này là anh trả thay cho chính mình.”
Văn Đàn biết anh nói vậy là vì không muốn tạo áp lực cho cô.
Mấy tháng bên nhau, bất kể là tiền bạc, thời gian hay đồng hành, người bỏ ra nhiều hơn luôn là anh.
Văn Đàn rời khỏi vòng tay anh, mở túi xách lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng đưa cho anh: “Trong này có hơn mười triệu tệ, anh cứ cầm lấy trước đi.”
Không đợi Minh Trạc đáp lại, Văn Đàn đã nói tiếp: “Không phải là em muốn đưa tiền nuôi anh, em chỉ cảm thấy… đây là chuyện của hai đứa, không thể để anh gánh vác một mình được. Dù thế nào cũng nên chia đôi, em không muốn chiếm tiện nghi của anh.”
Minh Trạc nhắc nhở: “Tối qua em vừa chiếm xong đấy.”
Văn Đàn: “…”
Tối qua, sau khi từ trường về, cô bị anh cầm tay bắt sờ cơ bụng suốt cả buổi, anh còn hỏi cô xem có gì khác biệt với những gì cô thấy hay không.
Tai Văn Đàn nóng bừng, cô nhét chiếc thẻ vào tay anh: “Chuyện đó… khác nhau mà! Tóm lại là anh cứ cầm lấy đi, phần còn lại thì đợi sau khi tiền quảng cáo và tiền hoa hồng của bộ phim này về là chắc cũng gần đủ rồi.”
Chuyện này khác hẳn với trước đây, khi cô chỉ đơn giản nghĩ rằng trong thời gian yêu nhau, Minh Trạc luôn là người trả tiền nên cô muốn cùng anh gánh vác các chi phí lặt vặt khi hẹn hò. Nhưng bốn mươi triệu không phải con số nhỏ.
Đặc biệt là sau khi biết gia thế của anh, Văn Đàn càng để tâm đến chuyện này. Cô không muốn người khác nghĩ rằng cô ở bên anh chỉ vì tiền.
Thái độ của Văn Đàn lần này rất kiên quyết. Minh Trạc nhìn thấu tâm tư của cô nên không từ chối nữa, nhận lấy chiếc thẻ. Khóe môi cô hơi cong lên, tâm trạng rõ ràng đã nhẹ nhõm và vui vẻ hơn nhiều.
Văn Đàn vừa cất túi xách đi thì vòng eo đã bị người ta ôm chặt.
Minh Trạc dùng một tay bế cô lên, đồng thời tắt luôn TV.
Cơ thể đột ngột lơ lửng khiến Văn Đàn khẽ thốt lên. Cô ngẩng đầu anh, đôi mắt ướt át, cố tình hỏi: “Anh làm gì đó?”
Minh Trạc ôm cô tiến về phía phòng ngủ: “Chiếm tiện nghi.”
*
Nhà hàng mà Văn Văn đặt là một địa điểm đang rất hot gần đây, vốn là nơi chụp ảnh check-in yêu thích của các cô gái trẻ.
Lúc gửi thông tin đặt chỗ cho Văn Đàn, Văn Văn thuận miệng hỏi một câu: “Chị Văn Đàn, chị mời ai ăn cơm thế ạ? Có phải là chị Lâm không ạ?”
Văn Đàn khựng lại một chút mới đáp: “Không phải, là một cô em chị quen ở Khánh An.”
“À, vâng ạ.”
Sau khi tài xế đưa Văn Đàn đến nhà hàng, cô nói: “Mọi người về đi, lát nữa chị tự bắt xe về.”
Văn Văn phản đối: “Không được đâu, chị Thu dặn rồi, bây giờ chị đã khác trước, rất dễ bị nhận ra, lỡ gặp phải fan cuồng cực đoan thì sao. Không thể để chị đi xe một mình được, tụi em sẽ đợi ở đây, lúc nào xong chị cứ gọi điện là được.”
“Vậy mọi người đi ăn đi, chị thanh toán cho.”
Văn Văn hì hì: “Không cần đâu, công ty thanh toán được ạ.”
Khi Văn Đàn bước vào phòng riêng, Tưởng Tân Duyệt đã đợi sẵn ở đó.
Thấy Văn Đàn, cô bé lập tức vui vẻ vẫy tay: “Chị Văn Đàn!”
Văn Đàn tháo khẩu trang, ngồi xuống đối diện: “Xin lỗi em, đường hơi tắc nên chị đến muộn.”
“Không sao đâu ạ, em cũng vừa mới đến thôi.” Tưởng Tân Duyệt nói đoạn rồi đặt một túi giấy lên bàn, vẻ mặt vừa lo lắng vừa mong đợi: “Em có chuẩn bị một món quà, không biết chị Văn Đàn có thích không…”
Bên trong túi giấy là một cuốn album tranh vẽ.
Mỗi trang là một hình vẽ chibi của các nhân vật khác nhau mà Văn Đàn từng đóng, thậm chí ngay cả những bộ chưa chiếu như Trường Phong, Lạp Phỉ, hay bộ phim thảm họa chỉ mới tung ra một tấm ảnh tạo hình cũng có.
Mỗi nhân vật đều được vẽ vô cùng sinh động, thể hiện chính xác tinh thần của vai diễn.
Văn Đàn lật xem từng trang một: “Cảm ơn em, chị rất thích.”
Cô ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi, “Tất cả đều do em vẽ hả?”
Tưởng Tân Duyệt được khen thì ngượng ngùng, mỉm cười bẽn lẽn: “Vâng, đều là em vẽ ạ.”
Văn Đàn tiếp tục khen: “Vẽ đẹp lắm, em học chuyên ngành mỹ thuật à?”
“Dạ không, em học khoa Diễn xuất, vẽ tranh chỉ là sở thích thôi ạ.”
Văn Đàn nhớ lại lời Dương Thanh Viện từng nói, cô hỏi: “Em muốn làm diễn viên sao?”
Tưởng Tân Duyệt gật đầu lia lịa: “Em thấy làm diễn viên vui lắm ạ. Mấy tháng là đóng xong một bộ phim, còn được trải nghiệm bao nhiêu cuộc đời khác nhau, quen biết được nhiều bạn mới, đi tham dự lễ trao giải và sự kiện, lại còn được mặc bao nhiêu là váy đẹp nữa.”
Nghe những lý do muốn làm diễn viên của cô bé, Văn Đàn mỉm cười nhạt, đặt album xuống bàn: “Giới giải trí không tươi đẹp như em tưởng đâu, làm diễn viên cũng không hề nhẹ nhàng như vậy.”
“Em biết mà. Trước đây ở Khánh An, em cứ nghĩ mình xinh đẹp, học giỏi thì sau này chắc chắn sẽ nổi tiếng. Nhưng đến Giang Thành rồi em mới nhận ra, các bạn nữ xinh đẹp ở đây nhiều vô kể, em chẳng có ưu thế gì cả.”
Văn Đàn mím môi một lúc mới nói: “Em rất xinh, đừng tiêu cực như vậy. Nếu em thực sự muốn đóng phim, đợi đến năm hai, khi có đoàn phim đến trường tuyển người hoặc thầy cô có tài nguyên, em có thể đi thử sức trước.”
Cô vừa dứt lời thì nhân viên phục vụ bước vào gọi món.
Văn Đàn đưa thực đơn cho Tưởng Tân Duyệt.
Sau khi nhân viên đi khỏi, Tưởng Tân Duyệt mới hỏi: “Chị Văn Đàn, tại sao hồi đó chị lại muốn làm diễn viên vậy ạ?”
Thực ra Văn Đàn không học chuyên ngành Diễn xuất, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ vào giới giải trí. Việc đi trên con đường này hoàn toàn là do bức ảnh năm đó bất ngờ nổi tiếng, các công ty tranh nhau ký hợp đồng, cô mới vô tình trở thành diễn viên.
Văn Đàn uống nước, chậm rãi nói: “Sau khi đến Giang Thành học, chị rất ít khi có cơ hội về nhà. Bà ngoại chị rất nhớ chị, mà bà lại không thường xuyên gặp chị được. Vậy nên chị nghĩ, nếu chị có thể xuất hiện trên TV, bà sẽ được nhìn thấy chị mỗi ngày.”
Tưởng Tân Duyệt “oa” lên một tiếng, sau đó mới hỏi tiếp: “Vậy còn bố mẹ chị thì sao ạ? Họ có sống cùng chị không?”
Động tác trên tay Văn Đàn khựng lại một nhịp, sắc mặt vẫn bình thản: “Không, chị và họ chưa bao giờ liên lạc.”
Lúc này Tưởng Tân Duyệt mới nhận ra đây là chủ đề nhạy cảm nên không hỏi thêm nữa.
Văn Đàn đặt ly nước xuống, nhìn cô bé, im lặng một lúc rồi vẫn hỏi: “Tình cảm của bố mẹ em… rất tốt phải không?”
Nhắc đến chuyện này, gương mặt Tưởng Tân Duyệt rạng ngời nụ cười hạnh phúc: “Bố mẹ em cực kỳ yêu nhau luôn ạ, thường xuyên nắm tay nhau đi dạo. Thỉnh thoảng em đòi đi theo, bố em còn chê em là bóng đèn nữa.”
Khóe môi Văn Đàn khẽ cong lên: “Họ đã nuôi dạy em rất tốt.”
