[Tai tiếng] Chương 168

Chương 168: Kẻ lừa đảo

Chuyển ngữ: @motquadao


So với Quách Thụ, tính cách của Đặng Văn Sơn có phần cởi mở hơn. Ngoại trừ lúc quay phim tương đối nghiêm khắc, những lúc bình thường, ông rất hòa đồng với diễn viên và nhân viên trong đoàn phim. Đặc điểm lớn nhất của ông chính là thích hóng chuyện.

Chuyện yêu đương của các diễn viên trong giới đối với ông mà nói đã không còn gì mới mẻ. Với những nhân tài mang tính chuyên môn như Minh Trạc, ông vừa ngưỡng mộ lại vừa muốn kết giao.

Từ Thu lên tiếng: “Đạo diễn Đặng, chuyện tình cảm còn phụ thuộc vào duyên phận. Đừng nói là mấy tháng, có khi chỉ cần mấy ngày cũng có thể thành đôi rồi.”

Quách Thụ thở dài một tiếng, ngước mắt nhìn sang phía đối diện, đầy hàm ý nói: “Đúng vậy, không có duyên thì thật sự không cưỡng cầu được. Ông xem hai đứa nó đi, trông xứng đôi thế kia, fan thì chèo thuyền rầm rầm, ấy thế mà hai đứa nó lại chẳng hề có tí cảm xúc gì với nhau.”

Văn Đàn: “…” 

Cô vạn lần không ngờ tới, ngọn lửa này cuối cùng vẫn cháy lan đến người mình.

Nhà sản xuất xen vào: “Chuyện đó thì chưa chắc đâu, biết đâu hai người họ đã bí mật ở bên nhau từ lâu rồi, chỉ là chúng ta không biết thôi.”

Đặng Văn Sơn nghe xong lập tức phấn chấn hẳn lên, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Văn Đàn và Quý Hồi: “Thật à?”

Khóe môi Văn Đàn giật giật, cô nhìn ông, ánh mắt không dám liếc sang bên cạnh dù chỉ một chút: “Không phải đâu đạo diễn Đặng, cháu và Quý Hồi chỉ là bạn thôi.”

Quý Hồi cũng cảm thấy như có kim châm sau lưng, vội nói: “Đúng thế ạ, chú cứ nói vậy mãi, làm mỗi lần gặp Văn Đàn là cháu lại thấy ngại.”

Đặng Văn Sơn lườm Quý Hồi một cái: “Cơ hội ngay trước mắt mà không biết nắm bắt, cậu vô dụng thế thì thấy ngại là đúng rồi.”

Giám đốc kỹ xảo cười: “Đạo diễn Đặng, người ta đã không có cảm giác, anh cứ gán ghép làm gì.”

Đặng Văn Sơn đáp: “Mấy người thì hiểu cái gì, mắt tôi chuẩn lắm, tôi vừa nhìn đã thấy hai đứa nó hợp nhau vô cùng rồi.”

Với tư cách là “thuyền trưởng” lớn nhất của cặp đôi Văn Đàn x Quý Hồi, Đặng Văn Sơn cực kỳ kiên định. 

Dù có giả thì trong mắt ông cũng phải là thật.

Minh Trạc chậm rãi cất lời: “Chú nên đổi nghề xem bói thì hơn.”

Đặng Văn Sơn như tìm được tri kỷ: “Cậu cũng thấy tôi bói chuẩn đúng không?”

Chu Kế Quang đáp: “Ý cậu ấy là, mấy ông thầy bói đều nói nhăng nói cuội cả.”

Đặng Văn Sơn: “…”

Ông còn định nói gì đó, nhưng Quý Hồi đã không chịu nổi nữa, đứng dậy bảo: “Thầy Minh, tôi đổi chỗ với anh nhé. Đạo diễn Đặng quý tôi thế này, để tôi ngồi cạnh ông ấy.”

Đặng Văn Sơn hừ nhẹ: “Ai quý cậu chứ, lát nữa tôi còn phải hỏi thầy Minh mấy vấn đề chuyên môn, cậu ngồi đây làm gì.”

Quý Hồi đã bước sang: “Thế thì lát nữa hãy để thầy Minh đổi lại, giờ chú toàn quan tâm chuyện tình cảm của cháu thôi, cháu ngồi cạnh cho chú dễ hỏi.”

Minh Trạc đứng dậy, đổi chỗ với anh chàng.

Văn Đàn ngồi đó, uống gần hết một ly nước, tuy vẻ ngoài cực kỳ bình thản nhưng nội tâm thì sụp đổ hoàn toàn. 

Đặng Văn Sơn bị Quý Hồi mời rượu liên tục nên sự chú ý cũng dời đi chỗ khác. 

Ngũ quan lạnh lùng của Minh Trạc không hề có chút thay đổi, anh điềm tĩnh hàn huyên với giám đốc kỹ xảo.

Văn Đàn còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì Đặng Văn Sơn sau khi bị Quý Hồi chuốc thêm hai ly rượu, rõ ràng là hứng thú càng cao hơn. Ông lại nhìn về phía Văn Đàn, ợ một cái: “Thế cô nói xem, cô thích kiểu người thế nào, để tôi tìm giúp cho.”

Văn Đàn cười gượng, chỉ đành đem Chu Kế Quang ra làm bia đỡ đạn: “Sếp Chu không cho cháu… yêu đương đâu.”

Đặng Văn Sơn xua tay: “Đừng để ý đến cậu ta. Cô không tranh thủ lúc trẻ mà yêu đương vài lần, đợi đến già thì đến cả hoàng hôn cũng chẳng biết đường mà yêu đâu.”

Chu Kế Quang từ chối đội cái nồi này, thẳng thừng bóc trần: “Tôi không cho cô yêu thì cô không yêu chắc?”

Văn Đàn: “…”

Rõ ràng hiện tại Đặng Văn Sơn không hiểu được tầng ý nghĩa sâu xa trong câu nói đó, ông “Á à” một tiếng khẳng định: “Sếp Chu nói cho phép cô yêu đương rồi đấy. Thích kiểu người thế nào cứ nói với tôi, diễn viên nam trong cái giới này ấy mà, không dám nói là tất cả, nhưng ít cũng phải 80-90% tôi đều quen hết.”

Có một khoảnh khắc, Văn Đàn thật sự rất muốn chui xuống gầm bàn.

Cô vừa định mở lời từ chối khéo thì bàn tay đặt trên đầu gối bỗng bị ai đó nắm lấy. 

Những ngón tay thon dài của Minh Trạc luồn qua kẽ tay cô, đan chặt lấy. Thế mà anh vẫn nghiêng đầu trò chuyện với giám đốc kỹ xảo, dáng vẻ cực kỳ thanh cao, trí thức và lịch thiệp.

Hơi thở của Văn Đàn khựng lại trong tích tắc, cô nói: “Đạo diễn Đặng, người cháu thích không phải người trong giới giải trí…”

Đặng Văn Sơn buông ly rượu mà Quý Hồi vừa đưa tới, tỏ vẻ vô cùng hứng thú: “Ồ? Thlàm nghề gì?”

Nói ra làm nghề gì thì quá lộ liễu, chẳng khác nào nói thẳng tên Minh Trạc, nhưng Văn Đàn cũng không muốn nói dối. 

Cô im lặng một lúc mới trả lời: “Anh ấy là… huấn luyện viên leo núi của cháu, cũng là hướng dẫn viên khi cháu đi chơi, và còn là vệ… vệ sĩ bên cạnh bảo vệ cháu mỗi khi cháu gặp nguy hiểm.”

Đặng Văn Sơn nghe không rõ mấy từ nối ở giữa, trong não ông chỉ còn lại “huấn luyện viên”, “hướng dẫn viên” và “vệ sĩ”. 

Ông thấy thật phi lý: “Cô cùng lúc thích ba người cơ á?”

Văn Đàn: “…”

Nhà sản xuất nghe đã hiểu: “Người ta đang nói về một người mà, anh nghĩ cái gì vậy hả.”

Đặng Văn Sơn “ồ” một tiếng kéo dài: “Cô bé à, tôi nhắc này, bây giờ lừa đảo nhiều lắm. Người cô nói ấy, vừa biết cái này vừa biết cái kia, lại còn cực kỳ chiều theo sở thích của cô, cô đi đâu anh ta theo đó, làm gì có chuyện trùng hợp thế được, chắc chắn là có cả một ekip đứng sau thao túng đấy.”

Lúc này không chỉ Văn Đàn mà cả Từ Thu cũng muốn chui xuống gầm bàn: “Đạo diễn Đặng đúng là… vẫn chẳng hiểu phong tình như mọi khi.”

“Hầy, các cô đừng có không tin. Tôi vừa hay đang định quay một bộ phim về chủ đề lừa đảo đây. Nữ chính trong phim bị lừa cả tình lẫn tiền. Đợi phim chiếu, tôi tặng mấy người vài vé, đi mà xem cho kỹ, đừng để dính bẫy thật.”

Vừa hay có chủ đề này, Từ Thu thuận thế chuyển sang trò chuyện về bộ phim mới của ông. Chuyện này cuối cùng cũng trôi qua..

Văn Đàn đổ mồ hôi hột, cảm giác còn mệt hơn cả khi quay cảnh hành động một tuần liền. 

Ly nước trống không trước mặt cô không biết từ lúc nào đã được rót đầy, Minh Trạc không tham gia vào câu chuyện vừa rồi, nhưng bàn tay đang đan chặt lấy tay cô vẫn chưa từng buông ra.

Khi bữa tiệc kết thúc, Đặng Văn Sơn kéo Minh Trạc đi sau cùng. Dù uống hơi nhiều nhưng ông vẫn giữ được một tia tỉnh táo, nói với Minh Trạc về ý tưởng của ông cho mấy cảnh quay trọng tâm, hỏi xem liệu có thể thực hiện được không.

Minh Trạc hỏi: “Chú có tin những gì cháu nói không?”

Đặng Văn Sơn vênh cổ: “Cậu là chuyên gia mà, tôi không tin cậu thì còn tin được ai.”

Minh Trạc thong thả đáp: “Cháu là kẻ lừa đảo mà.”

Câu nói này, mãi đến tận ngày hôm sau khi tỉnh rượu, Đặng Văn Sơn mới hiểu ra được ý nghĩa của nó là gì. 

Sắc mặt ông thay đổi từ kinh ngạc sang ngỡ ngàng, rồi không thể tin nổi, cuối cùng mới vỡ lẽ.

Ngay từ lần đầu ngồi trên xe, Minh Trạc đã nói rồi, anh thích người ít nói. Thông tin mấu chốt như vậy, sao ông lại có thể quên mất cơ chứ! 

Cả đoàn phim này, ngoài Văn Đàn ra thì chẳng tìm đâu được người nào ít nói hơn nữa.

So với sự hối hận vì chậm hiểu của Đặng Văn Sơn, Văn Đàn cũng chẳng khá hơn là bao.

Nửa sau bữa tiệc, Minh Trạc uống hơi nhiều. Xe của anh đỗ bên ngoài nhà hàng. Từ Thu bảo tài xế của Văn Đàn đưa hai người về. 

Trong chiếc xe thương vụ chỉ có hai người họ.

Minh Trạc ôm lấy cô,  giọng mang theo men rượu, uể oải lười biếng: “Trông anh giống kẻ lừa đảo lắm sao?”

Văn Đàn lắc đầu: “Không giống, làm gì có kẻ lừa đảo nào đẹp trai thế này.”

Minh Trạc hôn lên môi cô, tỉ mỉ mút mát, quấn lấy lưỡi cô, bế cô ngồi lên đùi mình. 

Đang ở trong xe, dù ghế lái đã có vách ngăn riêng biệt nhưng tim Văn Đàn vẫn treo ngược lên tận cổ.

Minh Trạc thì thầm dỗ dành: “Vậy để anh lừa sắc nhé.”


Hết chương 168

Bình luận về bài viết này