[Tai tiếng] Chương 167

Chương 167: Gấp đôi

Chuyển ngữ: @motquadao


Công việc ngày hôm sau của Văn Đàn là lồng tiếng cho bộ phim đề tài thảm họa kia. Phim vẫn chưa qua cắt dựng tinh gọn nên tổng cộng dài hơn ba tiếng đồng hồ, cộng thêm cả bộ phim tài liệu dạng DVD mà Đặng Văn Sơn quay cho cô, cô lồng tiếng từ sáng đến tận chiều muộn mới xong.

Khi cô bước ra ngoài, Từ Thu, Chu Kế Quang và cả Đặng Văn Sơn đều đang ở đó.

Từ Thu nói với cô: “Đợi Quý Hồi lồng tiếng xong, chúng ta cùng đi ăn nhé.” 

Văn Đàn khẽ gật đầu: “Vâng ạ.”

Cô nhìn về phía Chu Kế Quang: “Sếp Chu, tôi có thể nói chuyện riêng với anh một lát không?”

Chu Kế Quang đút hai tay vào túi quần, đi đến cuối hành lang mới mở lời bằng vẻ mặt không cảm xúc: “Nói đi.”

Dù nói thế nào thì chuyện này cũng là do Văn Đàn vi phạm hợp đồng, cô chột dạ cất lời: “Sếp Chu, lúc trước anh giúp tôi trả cho Sáng Mỹ bao nhiêu tiền bồi thường vi phạm hợp đồng vậy? Giờ tôi xin gửi lại anh.”

Chu Kế Quang liếc cô một cái: “Sao, giờ đủ lông đủ cánh rồi nên muốn ra ngoài tự lập à?”

“Không phải… lúc sếp Chu đồng ý để tôi ký với Hoàn Vũ đã từng nói là không được phép yêu đương, tôi đã vi phạm hợp đồng rồi…”

Chu Kế Quang cười lạnh: “Hóa ra cô cũng biết mình vi phạm hợp đồng à, tôi cứ tưởng cô không biết cơ đấy.”

Giọng điệu mỉa mai của anh ta đã nằm trong dự liệu của Văn Đàn.

Cô rất thẳng thắn: “Lỗi của tôi, thế nên phải bồi thường bao nhiêu tôi cũng chấp nhận.”

Chu Kế Quang đáp: “Bốn mươi triệu.”

Văn Đàn nghẹn lời. Mấy tháng qua, dù cô cũng có kiếm được tương đối, nhưng vẫn còn cách con số 40 triệu tệ một khoảng rất xa.

Chu Kế Quang ung dung hỏi: “Hối hận rồi à?”

“Không…” Văn Đàn trấn tĩnh lại, “Tạm thời tôi chưa xoay được nhiều tiền như vậy, nếu sếp Chu đồng ý, có thể khấu trừ dần vào phần hoa hồng của tôi.”

Chu Kế Quang nhìn cô: “Nếu khấu trừ thì phải cộng thêm lãi suất, gấp đôi, tức là tám mươi triệu.”

Văn Đàn thầm mắng anh ta tâm địa đen tối. 

Không đợi cô trả lời, Chu Kế Quang đã nhàn nhã nói tiếp: “Nhưng nếu cô chia tay với Minh Trạc, tôi sẽ coi như không có chuyện này, số tiền đó cô cũng không cần phải trả. Cô phải nghĩ cho kỹ, Minh Trạc đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Minh rồi, cậu ta không thể giúp cô trả khoản tiền này đâu, cô chỉ có thể tự mình cày cuốc mà trả nợ thôi.”

Biểu cảm của Văn Đàn không hề thay đổi, lấy điện thoại ra: “Tôi có hơn mười triệu ở đây, giờ tồi sẽ chuyển cho sếp Chu trước. Phần còn lại anh cứ khấu trừ đi, dù là gấp đôi hay gấp ba đều được.”

“Cô thích cậu ấy đến thế, tại sao lúc đó lại chọn Hoàn Vũ?”

Văn Đàn đáp: “Tôi chọn Hoàn Vũ là vì nếu muốn thoát khỏi Sáng Mỹ, tôi chỉ có thể làm vậy. Sếp Chu đại nhân đại lượng không truy cứu trách nhiệm pháp lý, cũng không ép tôi nếu không chia tay với Minh Trạc thì sẽ bị đóng băng sự nghiệp, đã là nương tay lắm rồi. Tám mươi triệu này để đổi lấy tình cảm và sự nghiệp của bản thân, tôi thấy rất đáng.”

Ngay từ đầu, Văn Đàn bước vào giới giải trí cũng không phải vì mục đích nhất định phải kiếm thật nhiều tiền.

Cô thích diễn xuất, và muốn đứng trên bục vinh quang cao nhất thế giới. 

Đã từng có lúc, cô nghĩ mình không còn cơ hội nữa.

Nhưng hiện tại, Hoàn Vũ đã cho cô những điều này, với cô đã là quá đủ rồi. Hơn nữa, tiền mất rồi vẫn còn có thể kiếm lại.

Chu Kế Quang khoanh tay trước ngực, biểu cảm khó đoán.

Văn Đàn nói xong lại tiếp tục: “Phiền sếp Chu cho tôi xin số tài khoản ngân hàng nhé.”

Chu Kế Quang thu hồi tầm mắt, giọng điệu lười biếng: “Thôi được rồi, sau này trong túi cô đến cả 50 tệ cũng không có, cô không thấy xấu hổ thì tôi cũng thấy ngại thay.”

Văn Đàn nhất thời không hiểu “thôi được rồi” của anh ta là bảo cô tạm thời không cần chuyển mười triệu này, hay là sẽ trừ tám triệu vào hoa hồng, hay là ý khác. 

Cô thăm dò: “Vậy tôi giữ lại một ít cho mình nhé?” 

Thực ra cũng không đến mức không có nổi 50 tệ.

Chu Kế Quang uể oải đáp: “Giữ lại hết đi, 40 triệu đó đã có người trả giúp cô từ lâu rồi.”

Văn Đàn theo bản năng nhíu mày hỏi: “Lâm Sơ Dao sao?”

Chu Kế Quang nhìn cô lần nữa: “Cô đoán giỏi thật đấy, sao cô không đoán là tôi đại phát từ bi, tác thành cho hai người đi?”

“Vừa rồi chính anh nói Minh Trạc đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Minh rồi, anh ấy…” 

Nói đến đây, khóe môi Văn Đàn khẽ mím lại, “Từ khi nào vậy?”

Chu Kế Quang rất cao ngạo, chỉ để lại cho cô một cái bóng lưng: “Không nhớ, cô tự đi mà hỏi cậu ấy.”

Văn Đàn đứng chết trân tại chỗ, trái tim thắt lại. 

Để anh ta nói ra được câu “không nhớ”, chứng tỏ chuyện này không phải mới gần đây. 

Có lẽ là từ rất lâu rồi.

Chu Kế Quang đi được vài bước bỗng quay lại nhìn cô, hỏi một câu không đầu không đuôi: “Dạo này Lâm Sơ Dao đang làm gì?”

Văn Đàn thu lại dòng suy nghĩ: “Cậu ấy sắp tốt nghiệp, đang bận chuẩn bị bảo vệ luận văn.”

Chu Kế Quang lại đút tay vào túi, vẻ mặt bình thản: “Cô rảnh thì giới thiệu cho con bé vài người bạn trai đi, đừng để con bé nghĩ ngợi lung tung.”

Văn Đàn mặt không đổi sắc: “Người mà tôi quen, còn độc thân, nhân phẩm tốt, tính tình lương thiện, ngoại hình đẹp trai lại còn ưu tú… thì chỉ có mỗi mình sếp Chu thôi.”

Chu Kế Quang: “…”

*

Trên đường đến nhà hàng, Chu Kế Quang ngồi một mình ở ghế trước, hai tay khoanh trước ngực, sắc mặt u ám thấy rõ. 

Từ Thu ngồi cạnh Văn Đàn, khẽ hỏi: “Em lại cãi nhau với cậu ấy à?”

Văn Đàn mỉm cười: “Không ạ, chắc là sếp Chu… đang ngại thôi ạ.”

Dù khả năng nhìn mặt đoán ý của cô không bằng Từ Thu, nhưng Chu Kế Quang đã thể hiện rõ ràng đến vậy rồii. 

Tuy rằng anh ta hay mỉa mai nhưng thực chất là kiểu người khẩu xà tâm phật. Nếu anh ta thực sự không quan tâm đến Lâm Sơ Dao thì sẽ coi như cô nàng không tồn tại, đâu cần cố ý nhắc tới, còn bắt cô giới thiệu bạn trai cho cô nàng nữa.

Nói trắng ra, Chu Kế Quang chỉ muốn biết mấy tháng nay Lâm Sơ Dao không bám lấy mình nữa có phải là vì đã có mục tiêu mới rồi không. 

Câu trả lời của Văn Đàn vừa khéo đâm trúng tim đen, anh ta không muốn thừa nhận nên mới tự dỗi một mình.

Từ Thu nhướn mày, cảm thấy khá hứng thú: “Chị chưa bao giờ thấy cậu ấy biết ngại là gì đâu đấy.”

Trong bữa tiệc hôm nay, ngoài mấy người bọn họ thì còn có nhà sản xuất và bên chỉ đạo sản xuất. 

Do Đặng Văn Sơn vẫn chưa quá hài lòng với hiệu ứng của một số cảnh quay trọng tâm nên đặc biệt mời cả cố vấn chuyên môn và tổng giám đốc kỹ xảo đến.

Đến phòng riêng rồi Văn Đàn mới phát hiện Minh Trạc cũng ở đây.

Đặng Văn Sơn mở lời: “Mọi người đều là người quen cả, tôi không giới thiệu từng người nữa, ngồi xuống cả đi.”

Trong phòng chỉ có Văn Đàn và Quý Hồi là diễn viên, dựa theo thân phận và sắp xếp của Đặng Văn Sơn, hai người ngồi cạnh nhau. 

Trùng hợp thay, trên bàn tròn, họ lại ngồi đối diện với Minh Trạc.

Đặng Văn Sơn ngồi cạnh Minh Trạc, đang nói chuyện với anh, cảm thán: “Lần trước về nhà, tôi có kể với cháu gái tôi về cậu, con bé đến giờ vẫn còn tương tư đấy. Hay là cậu sắp xếp thời gian gặp con bé một lần nhé?”

Minh Trạc không hề làm ông mất mặt, đáp một câu: “Để cháu về hỏi ý kiến bạn gái cháu đã.”

Văn Đàn đang uống nước, nghe câu này suýt nữa thì sặc. 

Chu Kế Quang ngồi bên cạnh Minh Trạc thì sắp trợn mắt lên tận tận trời.

Đặng Văn Sơn: “…” 

“Thằng nhóc này, cậu lừa tôi à? Mới có mấy tháng thôi, cậu tìm đâu ra một người vừa ý mà lại còn ít nói nhanh thế?”


Hết chương 167

Bình luận về bài viết này