[Tai tiếng] Chương 166

Chương 166: Chị gái

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn và Lâm Sơ Dao đứng sóng đôi bên nhau, ngoan ngoãn đến mức không thể ngoan hơn.

Lâm Sơ Dao đột nhiên cảm thấy bữa ăn này để hôm khác cũng được. 

Cô nàng nói: “Mẹ em bảo phải về nhà sớm, em đi trước đây, anh… thầy Minh bái bai!”

Lâm Sơ Dao chạy rất nhanh, bóng dáng nháy mắt đã biến mất trong màn đêm.

Văn Đàn cũng muốn trốn, nhưng trốn không thoát. 

Cô cười khan hai tiếng, ngẩng đầu lên: “Thì… trong trường có bao nhiêu sinh viên thầm thương trộm nhớ anh, chẳng phải đều là yêu mà không có được anh sao.”

Minh Trạc đối diện với ánh mắt của cô, hàng chân mày khẽ nhếch lên.

Văn Đàn ho khan một tiếng, cố gắng chuyển chủ đề: “Anh phát hiện ra em từ lúc nào thế?”

“Lâm Sơ Dao ngủ từ đầu tiết đến cuối tiết, muốn không phát hiện cũng khó.”

Văn Đàn lúc này chỉ cảm thấy may mắn vì vừa rồi mình không ngủ… 

Nếu không bị anh bắt tại trận thì xấu hổ chết mất.

Xung quanh đã không còn ai, Minh Trạc tháo khẩu trang giúp cô cho dễ thở: “Đóng máy rồi à?”

Văn Đàn gật đầu, báo cáo lịch trình của mình: “Chiều qua đóng máy, tiệc đóng máy xong là em về luôn, chiều nay còn đi chụp một bộ tạp chí nữa.”

Minh Trạc bẹo má cô: “Vất vả cho em rồi.”

Văn Đàn luôn tự nhủ rằng mình đã chọn con đường này rồi thì dù khó khăn đến mấy cũng phải cắn răng mà đi tiếp. Nhưng khi nghe được câu nói này của anh, cô vẫn cảm thấy vô cùng ấm áp, dường như mọi mệt mỏi đều tan biến trong khoảnh khắc này.

Văn Đàn ôm lấy cánh tay anh: “Vậy thì làm phiền thầy Minh vất vả một chuyến đưa em về nhà nhé?”

Minh Trạc hỏi: “Về nhà anh hay về nhà em?”

Văn Đàn nghiêm túc đáp: “Về nhà anh, em muốn xem thử cô bạn gái xinh đẹp đáng yêu của anh rốt cuộc là ai.”

Minh Trạc khẽ cười, nắm tay cô đi về phía trước.

Mãi đến khi tới sân vận động của trường, người bắt đầu đông dần lên, anh mới buông tay cô ra, hỏi: “Em muốn đi đằng trước hay đi đằng sau?”

Văn Đàn: “…”

Hơi ấm trong lòng bàn tay thậm chí còn chưa tan thì câu hỏi này đã khiến cô thấy lạnh ngắt. 

Nếu công khai rồi, có lẽ sẽ không phải phiền lòng vì những chuyện này nữa.

Thời đại học, nhìn người khác yêu nhau, không phải cô chưa từng nghĩ đến việc được nắm tay bạn trai đi dạo trên sân vận động.

Văn Đàn đút tay vào túi áo, lẩm bẩm: “Em đi đằng sau.”

Minh Trạc đeo khẩu trang lại cho cô: “Đừng để bị lạc nhé.”

Văn Đàn bất đắc dĩ gật đầu.

Vừa mới tan học không lâu, trên sân vận động lúc này rất đông người, còn có không ít nam sinh đang chơi bóng rổ. 

Văn Đàn nhìn những cơ thể trẻ trung đầy sức sống kia, ánh mắt vô thức bị thu hút theo, bước chân dần dần đi chệch hướng.

Đúng lúc này, bên cạnh cô bỗng vang lên một giọng nói do dự: “Chị Văn Đàn?”

Văn Đàn nhanh chóng thu hồi tầm mắt, vừa định nói cô bé nhận nhầm người rồi, thì cô bé kia đã nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực, giọng cũng rất nhỏ: “Là chị đúng không ạ? Chị còn nhớ em không? Em tên là Tưởng Tân Duyệt, mẹ em là bạn của mẹ chị đấy!”

Văn Đàn không nói gì, cô cũng không ngờ lại trùng hợp đến thế, gặp cô bé ở đây. 

Cũng không ngờ lời Dương Thanh Viện nói về việc con gái bà ta thi đỗ đại học ở Giang Thành chính là Đại học Giang Thành.

Tưởng Tân Duyệt gần như đã chắc chắn là cô, lại hiểu được sự lo lắng của cô: “Chị yên tâm, chị yên tâm, em sẽ không nói với ai là gặp chị ở đây đâu!”

Văn Đàn im lặng một lúc mới hỏi: “Em học ở trường có ổn không?”

“Rất tốt ạ, các bạn cùng phòng đều đối xử với em siêu tốt!!” Tưởng Tân Duyệt chỉ có thể âm thầm phấn khích, “Vận may của em tốt quá đi mất, không ngờ có thể gặp được chị trong trường. Chị đến đây đóng phim sao ạ?”

“Không phải… chị chỉ tình cờ ở gần đây, đi dạo loanh quanh thôi.”

Tưởng Tân Duyệt hào hứng: “Để em dẫn chị đi một vòng nhé, em biết ở đây có siêu nhiều món ngon luôn!”

Văn Đàn mỉm cười, tìm một cái cớ: “Không cần đâu, mai chị còn phải làm việc, buổi tối không được ăn gì cả.”

“À à, em suýt quên mất, chị phải giữ dáng, vất vả quá ạ.”

“Không sao.” Văn Đàn dừng lại một chút rồi vẫn nói: “Lúc trước chị có nói là về Giang Thành sẽ mời em ăn cơm, thời gian vừa rồi chị đều quay phim ở nơi khác, hôm nay mới về. Em… cuối tuần em có thời gian không?”

Tưởng Tân Duyệt nắm chặt hai bàn tay: “Có ạ có ạ, cuối tuần em rảnh lắm!”

Văn Đàn nói: “Vậy tối kia chị mời em ăn cơm nhé. Nhà hàng thì trợ lý chị sẽ đặt, em muốn ăn gì hay có cần kiêng gì thì cứ bảo chị.”

“Em không kiêng gì cả, gì em cũng ăn được, chị cứ chọn là được ạ.”

Văn Đàn nghe tiếng “chị” này, dâng lên một cảm giác khó tả. 

Cô nói: “Vậy chị đi trước đây, hẹn ngày kia gặp nhé.”

Tưởng Tân Duyệt vẫy vẫy tay: “Bye bye chị.”

Văn Đàn gật đầu, xoay người bước đi. 

Thực ra, từ những lần trò chuyện trước với Tưởng Tân Duyệt có thể thấy, cô bé là một cô gái lớn lên trong tình yêu thương từ nhỏ. 

Đơn thuần, nhiệt tình và tràn đầy sức sống.

Không biết là do quan hệ huyết thống quá kỳ diệu, hay là do hạnh phúc của cô bé quá dễ lây lan, Văn Đàn không kìm được mà muốn lại gần cô bé hơn.

Cô đút hai tay vào túi áo, cúi đầu bước đi. 

Vừa đi được vài bước, cô đã cảm thấy mình va phải gì đó.

Giọng Minh Trạc vang lên: “Sao lại đi lạc rồi?”

Văn Đàn theo bản năng quay đầu lại, vốn định xem Tưởng Tân Duyệt còn ở đó không, Minh Trạc nhìn theo hướng mắt cô, chỉ thấy một nhóm nam sinh đang chơi bóng rổ.

Anh thong thả hỏi: “Em thích xem cái này hả?”

Văn Đàn lúc này mới nhận ra, mấy cậu thanh niên kia người thì vén vạt áo lau mồ hôi, người thì chỉ mặc mỗi áo ba lỗ, thân hình của cả đội đều không tệ. 

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, tìm cách chữa thẹn: “Em đang nghĩ, hồi thầy Minh còn đi học, chắc chắn cũng có rất nhiều bạn học nữ đứng đây xem anh chơi bóng. Tiếc là em không có cơ hội đó.”

“Không cần tiếc đâu, những gì em thấy còn nhiều hơn họ.”

Văn Đàn: “…” 

Khuôn mặt dưới lớp khẩu trang của cô lập tức nóng bừng. 

Cô kéo thấp mũ xuống, rảo bước nhanh hơn. 

Minh Trạc khẽ cong môi, không nhanh không chậm đi theo sau cô.

Về đến nhà anh, Văn Đàn vừa thay giày xong, định đi tìm quần áo để tắm rửa thì nhìn thấy trên kệ tủ ở huyền quan, ngoài ảnh của em trai Minh Trạc còn xuất hiện thêm một tấm ảnh nữa. Người trong ảnh chính là cô.

Văn Đàn cầm khung ảnh lên, quay đầu hỏi Minh Trạc: ““Đây là… lúc đốt lửa trại đúng không ạ? Anh chụp lúc nào đó, em chẳng biết gì cả.”

Trong ảnh, cô đang được Trác Mã kéo đi nhảy múa, cười rất tươi. Những người khác và bối cảnh đều bị làm mờ.

Minh Trạc “ừm” một tiếng: “Chụp trộm đấy.”

Văn Đàn nói: “Vậy anh gửi ảnh gốc cho em đi.” 

Có thể nói, đây là tấm ảnh cô thích nhất trong số những tấm chụp vài năm gần đây.

Minh Trạc tháo khẩu trang và mũ giúp cô: “Không vội.” 

Anh chậm rãi tiếp lời: “Em có muốn đi xem thử xem cô bạn gái vừa đáng yêu vừa xinh đẹp của anh có ở đây không?”

Văn Đàn ngẩng đầu lên, chưa kịp nói gì thì môi đã bị chặn lại. 

Minh Trạc một tay ôm lấy cô, tay kia cầm khung ảnh đặt lại chỗ cũ, sau đó nâng mông bế cô lên, vừa hôn vừa tiến vào phòng ngủ.

Văn Đàn vòng tay qua cổ anh, nhắm mắt đáp lại. 

Khi tình cảm dâng trào, Minh Trạc ghé sát tai cô, động tác chậm rãi hỏi: “Em đã nhìn kỹ chưa, cô ấy có ở đây không?”


Hết chương 166

Bình luận về bài viết này