Chương 164: Cho đi

Chuyển ngữ: @motquadao
Lần trước khi Văn Đàn khen anh rất am hiểu chuyện thương trường, anh chỉ khiêm tốn đáp là biết chút chút.
Cô đúng là ngốc mới tin anh nói thật.
Những điều này vốn đã quá quen thuộc trong môi trường trưởng thành của Minh Trạc, lại thêm việc được Minh Ứng Chương dạy dỗ từ nhỏ, anh không cần học cũng đã vượt xa 99% người bình thường.
Trở về khách sạn, Văn Đàn vừa tắm xong định đi ngủ thì Minh Trạc đã bế ngồi cô lên đùi để nghiên cứu cách cài trâm ngọc.
Nghiên cứu đến cuối cùng, trên người cô ngoại trừ cây trâm đó ra thì chẳng còn lại gì.
Minh Trạc đỡ lấy eo cô, động tác thong thả, giúp cô chỉnh lại cây trâm ngọc, cài gọn vào mái tóc đen
Văn Đàn gục đầu lên vai anh, hơi thở gấp gáp.
Minh Trạc nói: “Chiều mai anh phải đi thăm bà nội, trưa là phải đi rồi.”
Văn Đàn không nói nên lời, chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Minh Trạc tiếp tục: “Em có cần gì không, tuần sau anh mang tới.”
“Không cần đâu… ở đây cái gì cũng mua được.” Nhịp thở của Văn Đàn không ổn định, “Cứ chạy đi chạy lại thế này, anh không thấy mệt sao?”
“Mệt á” Bàn tay Minh Trạc siết nhẹ eo cô, dùng thêm chút lực như để trả lời cô: “Không mệt.”
Văn Đàn: “…”
Nằm trên giường, Văn Đàn kéo tay Minh Trạc lại, nhìn chuỗi vòng gỗ đàn hương trên cổ tay anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh vẫn luôn đeo nó ạ?”
Minh Trạc đáp: “Em tặng mà.”
Văn Đàn tự trách: “Nhưng vòng tay anh tặng, em lại không đeo thường xuyên được.”
Đi sự kiện hay đóng phim, cô đều không được phép đeo đồ cá nhân.
Minh Trạc ôm lấy cô: “Không phải việc gì cũng cần cho đi và nhận lại ngang nhau. Bất kể khi nào em đều có thể thản nhiên đón nhận mọi điều anh làm cho em.”
Từ nhỏ, ngoài bà ngoại ra thì không còn ai đối xử tốt với Văn Đàn.
Cô đã quen với việc hễ ai tốt với mình một chút, cô đều muốn trả lại gấp bội để không mắc nợ.
Sau này gặp Lâm Sơ Dao, thói quen đó càng ăn sâu bén rễ.
Văn Đàn ngẩng đầu nhìn anh: “Thầy Minh, dù em đưa ra yêu cầu gì, muốn làm chuyện gì, anh cũng đều đồng ý và ủng hộ em phải không?”
“Trước đây là vậy, bây giờ thì có một ngoại lệ.”
Văn Đàn: “?”
Minh Trạc đối diện với ánh mắt cô: “Ngoại trừ chia tay, những việc khác đều được.”
Văn Đàn vùi đầu vào ngực anh: “Không chia tay đâu, dù sau này anh có thích người khác, có đuổi em đi em cũng không đi.”
Khóe môi Minh Trạc hơi cong lên: “Sẽ không có ngày đó đâu.”
*
Ngày hôm sau, mãi đến trưa, khi Minh Trạc đi rồi, Văn Văn mới dám hỏi: “Chị Văn Đàn, em nghe nói tối qua ở nhà hàng Tây Duyệt, Tổng giám đốc Tưởng đã công khai xin lỗi chị. Tin này có thật không ạ?”
Tối qua những người ăn ở đó đều là diễn viên hoặc người trong đoàn phim, tin tức lan ra cũng chẳng có gì lạ.
Văn Đàn gật đầu xác nhận: “Ừ”
Văn Văn giơ ngón tay cái thán phục: “Chị đỉnh thật đấy, ông ta mà cũng chịu xin lỗi. Sáng nay em phải dậy còn phải ngó ra xem mặt trời có mọc đằng Tây không.”
Lúc này, đạo diễn Quách Thụ cũng đi tới, rõ ràng ông cũng đã nghe chuyện tối qua.
Ông nói với Văn Đàn: “Cô qua đây, tôi muốn trao đổi với cô chút.”
Văn Đàn cùng ông đi đến một góc ít người: “Đạo diễn Quách.”
Quách Thụ sầm mặt: “Cô ở trong giới giải trí cũng không phải ngày một ngày hai, sao lại nghĩ quẩn thế, đi đắc tội với sếp lớn của công ty cũ?”
Văn Đàn biết Quách Thụ có ý tốt.
Dù là ai nhìn vào thì hành động tối qua của cô cũng quá điên rồ.
Quách Thụ tiếp tục: “Dù sau lưng cô có Hoàn Vũ sẵn sàng cho tài nguyên, nhưng Sáng Mỹ dù sao cũng không phải một công ty nhỏ. Nếu họ đã quyết tâm muốn hại cô, dùng vài thủ đoạn ngáng chân cô hai năm thì sự nghiệp của cô cũng coi như chấm hết.”
Diễn viên sợ nhất là không có độ phủ sóng, Tác phẩm mãi không lên sóng, rất nhanh sẽ bị lớp sau thay thế, khán giả và người hâm mộ cũng sẽ dần quên lãng.
Văn Đàn giải thích: “Đạo diễn Quách, tối qua Tưởng tổng uống say, bắt cháu vào bàn họ kính rượu, còn thẳng mặt mắng cháu. Ở đó có camera ghi lại được, nếu không ông ta cũng chẳng chịu xin lỗi đâu.”
Quách Thụ nghe xong, sắc mặt mới dịu đi một chút.
Ông phản ứng rất nhanh: “Lấy được camera rồi à?”
“Lấy được rồi ạ.”
Quách Thụ thở phào: “Thế thì còn được, cô nắm camera trong tay, ông ta ít nhiều cũng sẽ kiêng dè, không dám làm càn công khai. Nhưng sau này cô vẫn phải cẩn thận, khó mà bảo đảm được rằng ông ta không giở trò tiểu nhân sau lưng.”
Văn Đàn gật đầu: “Cảm ơn đạo diễn Quách.”
Những buổi tiệc rượu này, có kiểu ngay thẳng cũng có kiểu đen tối.rong lòng Quách Thụ đại khái cũng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Đường đường là một sếp lớn của Sáng Mỹ mà lại bắt Văn Đàn vào kính rượu trước mặt mọi người, tâm địa thế nào ai cũng rõ.
Đạo diễn Quách không nói gì thêm, xua tay: “Đi diễn tập đi.”
Thế nhưng, chuyện này vẫn gây xôn xao lớn, không chỉ truyền khắp phim trường mà còn nhanh chóng lan ra khắp giới giải trí.
Đến cả Ôn Thư Đồng cũng gọi điện hỏi Văn Đàn chuyện đó có thật không, sau khi nhận được câu trả lời, cô ấy không khỏi cảm thán: “Sao trên đời lại có người đỉnh đến vậy nhỉ, lần tới gặp lại lão sếp khốn nạn hồi trước của tớ, tớ cũng phải thử chiêu này mới được.”
Văn Đàn cười cười: “Cậu đừng học tớ, tớ làm vậy vì ở đó có camera thôi.”
Ôn Thư Đồng nói: “Camera là một chuyện, nhưng dù sao ông ta cũng là sếp lớn của Sáng Mỹ mà, cậu không sợ sau này ông ta tìm mọi cách để trả thù sao?”
“Sợ chứ, nhưng lúc đó tớ không nghĩ nhiều, chỉ thấy nuốt không trôi cục tức đó thôi.”
Nhưng sở dĩ cô dám bắt ông ta xin lỗi cũng là vì có Minh Trạc ở đó, nếu không có lẽ mọi chuyện cũng sẽ cứ thế trôi qua thôi.
Dường như chỉ cần có anh ở bên cạnh, cô sẽ chẳng còn sợ hãi điều gì nữa.
Ôn Thư Đồng cảm thán: “Nhưng Sáng Mỹ dạo này chắc cũng chẳng còn tâm trí đâu mà tìm cậu gây phiền phức. Tớ nghe nói lần này họ không chỉ gặp vấn đề về chuỗi vốn, mà mấy dự án đang hợp tác cũng đều bị dừng lại rồi.”
Văn Đàn khựng lại, hỏi: “Chuyện từ khi nào thế?”
“Chắc là một hai ngày nay thôi, tớ cũng mới vừa nghe tin.”
Phản ứng đầu tiên của Văn Đàn là nghĩ đến Minh Trạc, tốc độ của anh thật sự quá nhanh…
Ôn Thư Đồng lại nói: “À đúng rồi, tớ còn nghe được một tin vỉa hè nữa, cậu biết Mạnh Trần An dạo này đang làm gì không?”
Tâm trí Văn Đàn đã không còn ở đây nữa, theo bản năng hỏi: “Làm gì thế?”
“Nghe nói hồi Tết anh ta bám được vào Chủ tịch Tập đoàn Minh thị. Cậu biết Tập đoàn Minh thị không? Hào môn đỉnh cấp ở Giang Thành đó, tiếc là Minh thị trước giờ không dính dáng gì đến giới giải trí, bao nhiêu người muốn bám víu quan hệ mà không tìm được cửa.”
Văn Đàn nghĩ, hèn gì anh ta lại biết thân phận của Minh Trạc.
Ôn Thư Đồng tiếp tục: “Dịp Tết anh ta còn đến nhà họ Minh chúc Tết nữa. Kết quả ra sao cậu đoán xem. Anh ta bị con trai của Chủ tịch Minh bắt gặp ngay tại trận. Không biết họ nói gì với nhau, tóm lại là sau đó Mạnh Trần An muốn đến Minh thị lần nữa cũng chẳng vào nổi cửa.”
“Tớ nghe người ta kể là vị đại công tử nhà họ Minh kia cũng bí ẩn lắm, gần như chẳng ai thấy mặt, còn có lời đồn mấy năm trước anh ta vì một người phụ nữ mà đoạn tuyệt quan hệ với gia đình nữa kìa, chẳng biết người phụ nữ nào mà có sức hút lớn đến vậy.”
Văn Đàn: “…”
Chuyện gì thế này.
