Chương 163: Theo dõi

Chuyển ngữ: @motquadao
Tổng giám đốc Tưởng và chị Mạch đến bộ phận kỹ thuật của nhà hàng, yêu cầu xóa đoạn camera trên hành lang tầng hai trong vòng nửa tiếng qua.
Nhân viên kỹ thuật khó xử: “Thành thật xin lỗi, khách hàng không có quyền xóa camera trừ khi có quy trình liên quan.”
Chị Mạch tiến lên, đưa danh thiếp của mình ra: “Tôi bên công ty giải trí Sáng Mỹ, sếp của chúng tôi là bạn của sếp các anh. Trong đoạn camera vừa rồi có liên quan đến bí mật thương mại, phiền anh xử lý giúp.”
Nhân viên nghe vậy lộ vẻ khó xử, không dám gánh trách nhiệm này, do dự một chút rồi đáp: “Vậy để tôi gọi điện cho sếp đã.”
Chị Mạch nhìn đồng hồ: “Phiền anh nhanh một chút, chúng tôi còn có việc gấp.”
Nhân viên nhấc máy gọi cho cấp trên giải thích tình hình.
Ngay sau đó, anh ta nói: “Sếp tôi bảo sẽ đến ngay, mời hai vị đợi một lát.”
Tổng giám đốc Tưởng cau mày: “Chỉ là một đoạn video thôi mà, có phải thứ gì quan trọng đâu, còn định câu giờ đến bao giờ nữa.”
Thái độ của chị Mạch vẫn khá thân thiện: “Hay là để tôi gọi điện thẳng cho sếp của các anh nhé?”
Nhân viên đáp: “Chị đừng làm khó tôi, chỉ vài phút nữa là sếp tôi tới rồi, rất nhanh thôi.”
Chị Mạch đề nghị: “Hay là thế này đi, anh cứ mở sẵn đoạn camera đó ra trước, lát nữa sếp anh tới là có thể xóa ngay, đỡ lãng phí thời gian.”
Nhân viên nghe vậy cũng thấy hợp lý.
Anh ta vừa ngồi xuống thì ngoài cửa đã vang lên tiếng cười xởi lởi của Giám đốc Vương: “Sếp Tưởng, sếp Tưởng! Lâu rồi không gặp, không ngờ hôm nay sếp lại ghé qua, thật là thất lễ quá.”
Tổng giám đốc Tưởng chắp tay sau lưng, hừ lạnh một tiếng: “Chỗ các anh tôi không dám đến nữa đâu. Bảo xóa cái camera mà cũng phải huy động lực lượng ghê gớm thế này. Sao, hay là mời cả sếp lớn các anh đến đây luôn nhé? Dù sao tôi cũng rảnh, đứng đợi ở đây được.”
“Đâu có, đâu có, sếp Tưởng nói vậy oan cho chúng tôi quá.” Giám đốc Vương cười xòa làm lành, “Quy định công ty là vậy, chúng tôi cũng phải theo quy trình mà. Bây giờ tôi bảo họ xóa cho sếp ngay đây.”
Nói đoạn, ông ta liếc mắt ra hiệu cho nhân viên. Người kia lập tức hiểu ý, mở đoạn camera của nửa tiếng trước ra.
Tổng giám đốc Tưởng dán mắt vào màn hình: “Dừng! Bắt đầu từ chỗ này, cho đến đoạn sau, xóa hết sạch cho tôi!”
Nhân viên vừa định thao tác thì điện thoại của Giám đốc Vương đổ chuông. Ông ta nghiêng người sang một bên: “Sếp Tưởng đợi chút, tôi nghe điện thoại.”
Tổng giám đốc Tưởng không thèm để ý, toàn bộ sự chú ý đều đặt vào màn hình giám sát.
Vài giây sau, Giám đốc Vương vội vàng quay lại, bảo nhân viên khoan hãy xóa.
Tảng đá trong lòng Tổng giám đốc Tưởng vừa mới hạ xuống lại treo ngược lên: “Ý gì đây?”
Giám đốc Vương áy náy: “Thành thật xin lỗi sếp Tưởng, tôi vừa nhận được tin báo tối nay cảnh sát sẽ đến kiểm tra đột xuất. Nếu camera bị thiếu mất một đoạn thì chúng tôi cũng không cách nào giải trình được.”
Sắc mặt Tổng giám đốc Tưởng khó coi đến cực điểm.
Chị Mạch lên tiếng: “Giám đốc Vương, thực sự không phải điều gì quan trọng, chỉ có nửa tiếng thôi, không ảnh hưởng gì đâu.”
Giám đốc Vương không mảy may lay động, cười đáp: “Nếu đã không phải điều gì quan trọng, vậy đợi sau đợt kiểm tra tối nay, tôi sẽ xóa giúp bên mình nhé?”
Chị Mạch còn định nói thêm gì đó nhưng Tổng giám đốc Tưởng đã lạnh mặt bỏ đi.
Chị Mạch vội đuổi theo, hạ giọng gọi: “Sếp Tưởng, hay là cứ gọi thẳng cho sếp Triệu được không ạ?”
Tổng giám đốc Tưởng bực bội: “Cô không thấy cái vẻ mặt vừa rồi của Giám đốc Vương à? Ứng phó với việc kiểm tra thì có gì khó, biết đâu chỉ là cái cớ. Chắc chắn có vấn đề ở cuộc điện thoại anh ta vừa nghe.”
Vừa dứt lời, điện thoại của chính ông ta cũng reo lên.
Nghe xong những gì đối phương nói, Tổng giám đốc Tưởng tỉnh cả rượu, biểu cảm còn tệ hơn lúc nãy gấp bội.
Thời gian gần đây, chuỗi vốn của Sáng Mỹ bỗng dưng không hiểu sao gặp trục trặc nên họ mới phải rút vốn khỏi bộ phim Thất Ngữ. Hai tháng nay, Tổng giám đốc Tưởng đã chạy đôn chạy đáo tìm đối tác mới, khó khăn lắm mới thấy được chút hi vọng, vậy mà giờ lại được thông báo, toàn bộ khoản hợp tác đầu tư kia đều bị tạm dừng.
Chị Mạch nghe được loáng thoáng, nhíu mày: “Sao tôi cứ cảm thấy tình huống này giống hệt với Mạnh Trần An trước đây thế? Hơn nữa việc chuỗi vốn gặp trục trặc đến giờ vẫn chưa điều tra ra nguyên nhân.”
Tổng giám đốc Tưởng nheo mắt: “Tám phần là đắc tội với ai rồi.”
Chị Mạch suy nghĩ hai giây, đưa ra phỏng đoán: “Liệu có phải là… Văn Đàn không?”
Tổng giám đốc Tưởng khinh bỉ: “Cô ta làm gì có bản lĩnh đó.”
Ngừng một lát, ánh mắt ông ta trở nên tàn độc hơn, “Nhưng nếu cô ta thực sự giống như lời đồn, leo được lên giường của bố Chu Kế Quang, thổi chút gió bên gối thì không phải là không thể.”
Chị Mạch tỉnh táo hơn ông ta: “Văn Đàn không phải loại người đó…”
“Không phải cái gì mà không phải? Cô hiểu cô ta được bao nhiêu?” Tổng giám đốc Tưởng cười nhạt, “Tôi thấy cô ta thông minh lắm đấy, tiêu chuẩn lại cao như vậy, hèn gì mấy mối tôi sắp xếp trước đây cô ta đều không thèm nhìn tới.”
Ngay sau đó, Tổng giám đốc Tưởng ra lệnh: “Cô sắp xếp mấy tay paparazzi theo dõi Văn Đàn 24/24 cho tôi. Nhất định phải chụp bằng được cảnh yêu đương giữa cô ta và tên vệ sĩ kia. Đến lúc đó tung ra rùm beng, để tôi xem kim chủ sau lưng cô ta có chịu nổi không..”
“Sếp Tưởng, tôi thấy việc cấp bách bây giờ là xử lý chuyện công ty đã.”
“Chuyện công ty đã có tôi lo, cô lo cái gì?” Tổng giám đốc Tưởng nhìn chị ta, cực kỳ bất mãn, “Sao tôi cảm thấy tối nay cô toàn nói đỡ cho cô ta thế? Có phải thấy giờ cô ta ôm được mối lớn nên cô muốn từ chức chạy theo không?”
Chị Mạch mím môi: “Không ạ.”
Tổng giám đốc Tưởng gằn giọng: “Tốt nhất là không! Cô đừng quên, những chuyện của Văn Đàn cô cũng có phần đấy. Nếu cô ta lại thổi gió bên gối, kẻ gặp họa không chỉ có Sáng Mỹ đâu, cô sẽ là người đầu tiên hứng mũi chịu sào!”
*
Văn Đàn ăn xong, định đi thanh toán thì cửa phòng riêng vang lên tiếng gõ.
Người bước vào là Giám đốc Vương. Không còn vẻ xã giao như khi đối diện với Tổng giám đốc Tưởng, thái độ ông ta cực kỳ cung kính: “Cô Văn, vô cùng xin lỗi vì trải nghiệm dùng bữa không thoải mái hôm nay. Sếp Triệu nói rồi, hóa đơn của cô hôm nay để ông ấy chi trả.”
Văn Đàn biết, chắc chắn là nhờ cuộc điện thoại vừa rồi của Minh Trạc.
Tuy không biết anh gọi cho ai, nhưng nhìn thái độ của nhà hàng là đủ hiểu thế lực của đối phương không hề nhỏ.
Văn Đàn khẽ gật đầu đáp lễ: “Anh khách sáo quá, chuyện này không liên quan đến nhà hàng. Ý tốt của sếp Triệu chúng tôi xin nhận, lần tới nhất định sẽ trực tiếp cảm ơn.”
Giám đốc Vương đáp: “Cô Văn quá lời rồi.”
Ông ta tiến lên vài bước, đặt một chiếc USB lên bàn, “Đây là đoạn camera mà Tổng giám đốc Tưởng muốn xóa. Hy vọng nó có thể giúp ích được cho cô Văn.”
Văn Đàn không khỏi ngạc nhiên, không ngờ họ lại có thể làm đến mức này: “Cảm ơn ông.”
“Không có gì, nếu không còn việc gì khác, tôi xin phép ra ngoài trước.”
Sau khi ông ta đi, Văn Đàn mới quay sang hỏi Minh Trạc: “Anh quen chủ nhà hàng ạ?”
Minh Trạc nhấp một ngụm trà: “Không quen.”
“Vậy sao họ lại làm việc chu đáo như thế…”
Minh Trạc khẽ cười: “Thương trường như chiến trường, nếu khả năng ứng biến không tốt thì đã sớm bị đào thải rồi. Ông ta ngồi được ở vị trí ngày hôm nay cũng có nghĩa là đã đào thải được rất nhiều người rồi.”
