Chương 162: Xin lỗi

Chuyển ngữ: @motquadao
Trên hành lang tĩnh mịch vang dội tiếng mắng nhiếc của Tổng giám đốc Tưởng. Có nhân viên đi ngang qua nhưng không ai dám tiến lại gần.
Nơi này nằm trong khu vực phim trường, người ra kẻ vào toàn diễn viên và giới đầu tư, cảnh tượng như vậy cũng không phải hiếm thấy.
Lộ Tuyết cũng bước ra, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Chị Văn Đàn, dù sao chị cũng ở Sáng Mỹ năm năm, sếp Tưởng đối xử với chị không tệ. Bên trong còn có mấy nhà đầu tư nữa, chị làm thế này khiến sếp Tưởng khó xử quá.”
Chị Mạch, Tổng giám đốc Tưởng, Lộ Tuyết, tất cả đều nhìn chằm chằm vào cô, như thể hôm nay cô chỉ còn con đường duy nhất này để chọn.
Ngoài con đường đó ra chính là vực thẳm tan xương nát thịt.
Văn Đàn bật cười: “Nếu hôm nay tôi không đi, các người định trói tôi lại rồi quăng lên bàn rượu sao?”
Tổng giám đốc Tưởng lập tức biến sắc, liếc nhìn chị Mạch, ra hiệu cho chị ta lôi người qua.
Chị Mạch nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử.
Dù sao đây cũng là nơi công cộng, Văn Đàn bây giờ đã khác xưa, cô không còn là nghệ sĩ của Sáng Mỹ, không dễ dàng bị khống chế hay uy hiếp nữa.
Thấy chị Mạch không động đậy, Tổng giám đốc Tưởng mất hết kiên nhẫn, định tự mình ra tay.
Ông ta sải bước tiến về phía Văn Đàn.
Nhưng khi tay ông ta vừa đưa lên không trung đã bị ai đó bóp chặt.
Văn Đàn nhìn bóng lưng che chắn trước mặt mình, cảm xúc cuộn trào như thủy triều trong lòng bỗng chốc lắng xuống.
Cô không chỉ có một mình.
Từ lâu, cô đã không còn đơn độc nữa rồi.
Tổng giám đốc Tưởng nhìn người đàn ông cao hơn mình cả cái đầu, khí thế vô thức yếu đi vài phần, ông ta cảnh cáo: “Đừng có xía vào việc của người khác!”
Giọng Minh Trạc lạnh băng: “Phiền ông nói cho tôi biết, thế nào gọi là xía vào việc của người khác.”
Tổng giám đốc Tưởng nhớ lại lời Lộ Tuyết nói Văn Đàn đi ăn cùng vệ sĩ, chắc hẳn là người trước mắt này.
Ông ta khinh khỉnh: “Cô ta trả cậu bao nhiêu tiền? Đến Sáng Mỹ đi, tôi trả cậu gấp đôi.”
Chị Mạch biết không thể để sự việc tiến xa hơn, chị ta vội tiến lên đỡ lấy ông ta: “Sếp Tưởng, anh say rồi, vào nghỉ ngơi đi ạ.”
Tổng giám đốc Tưởng hậm hực: “Một tên vệ sĩ thôi, tôi mà phải sợ chắc?”
Ông ta nói rồi liếc sang Văn Đàn, “Lén lút tư thông với kẻ khác ở đây sau lưng kim chủ, người nên sợ hãi phải là cô ta mới đúng. Nể tình xưa nghĩa cũ, tôi cho cô cơ hội cuối cùng, hôm nay cô mà bước ra khỏi đây thì đừng trách tôi tuyệt tình, mấy chuyện của cô tôi sẽ phanh phui hết!”
“Những cơ hội đó của Tổng giám đốc Tưởng nên dành lại cho Quý Tư Tư thì hơnn.” Văn Đàn bước ra từ sau lưng Minh Trạc, liếc nhìn đầy ẩn ý, “Vả lại, vẫn còn nhiều người đang xếp hàng đợi nhận lắm.”
Nghe câu nói đầy ám chỉ của Văn Đàn, mặt Lộ Tuyết hơi biến sắc, thái độ cũng bớt lại vài phần.
Tổng giám đốc Tưởng cũng nghe ra hàm ý, nhưng ông ta chẳng mảy may hối lỗi, ngược lại còn đổ lỗi cho Văn Đàn: “Muốn trách thì chỉ có thể trách bản thân cô không biết điều thôi.”
“Sếp Tưởng.” Chị Mạch lại nhắc nhở, “Anh say thật rồi.”
Chuyện này rõ ràng không thể đưa ra ngoài ánh sáng. Nếu thực sự bị nắm thóp, không chỉ Quý Tư Tư tiêu đời mà Sáng Mỹ cũng vạ lây.
Tổng giám đốc Tưởng tuy say nhưng vẫn là một thương nhân tinh ranh. Ông ta nhận ra Văn Đàn đang gài lời mình, hơn nữa hôm nay quả thật không phải lúc thích hợp để phát tác. Ông ta nheo mắt:: “Cô cứ đợi đấy cho tôi.”
Nói xong, ông ta phất tay định quay về phòng riêng.
Giọng Minh Trạc vang lên: “Tôi rất muốn biết, ông định bắt cô ấy phải đợi cái gì.”
Tổng giám đốc Tưởng quay lại nhìn anh, giọng đầy vẻ thượng đẳng: “Ở đây đến lượt cậu lên tiếng sao?”
Vẻ mặt Minh Trạc lãnh đạm: “Những lời ông vừa nói có đủ hành vi khủng bố, đe dọa, quấy rối, xúc phạm và vu khống. Theo quy định của Luật Hình sự, ngoài việc phải đưa ra văn bản xin lỗi công khai và nhận được sự tha thứ của đương sự, trường hợp nghiêm trọng có thể bị phạt tù có thời hạn đến năm năm.”
Nghe anh nói vậy, sắc mặt Tổng giám đốc Tưởng thay đổi rõ rệt: “Cậu dọa ai đấy, tôi nói cho cậu biết…”
“Ở đây có camera, nếu ông không tin có thể thử xem.”
Tổng giám đốc Tưởng vô thức ngẩng đầu nhìn. Hai bên hành lang đều có camera, đúng lúc chiếu thẳng vào vị trí của họ.
Chị Mạch vội vàng giảng hòa: “Tiểu Đàn, sếp Tưởng uống quá chén rồi, chuyện hôm nay em đừng để bụng.”
Lộ Tuyết cũng phụ họa: “Đúng đó chị Văn Đàn, sếp Tưởng trước đây đối xử tốt với chị thế nào, cho chị bao nhiêu tài nguyên…”
Minh Trạc nhìn cô ta: “Đồng phạm áp dụng hình phạt tương đương.”
Lộ Tuyết lập tức im bặt.
Văn Đàn lập tức hiểu được ý đồ của Minh Trạc, khóe môi cong lên: “Được thôi, nể tình xưa nghĩa cũ, Tổng giám đốc Tưởng chỉ cần trực tiếp xin lỗi tôi ở đây là được.”
Mặt Tổng giám đốc Tưởng xanh mét: “Cô đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
Văn Đàn thở dài: “Vậy thì hết cách rồi, tôi chỉ có thể báo cảnh sát, làm việc theo pháp luật thôi.”
“Cô dám!”
“Đương nhiên là tôi không dám, nên chỉ đành để Tổng giám đốc Tưởng chịu thiệt thòi chút vậy.”
Vẻ mặt Tổng giám đốc Tưởng chưa bao giờ khó coi đến thế, vừa uất ức vừa nhục nhã.
Chị Mạch nhíu mày nhìn Văn Đàn, khẽ lắc đầu với cô.
Nhưng Văn Đàn không hề nhìn chị ta.
Động tĩnh họ gây ra không nhỏ, ngày càng có nhiều người hé cửa phòng riêng ra xem.
Tổng giám đốc Tưởng giờ đây chẳng khác nào Văn Đàn khi nãy, muốn đi cũng không được, cứ thế chôn chân ở đó, mất hết mặt mũi.
Trong phòng riêng của họ cũng dần có người đi ra.
Tổng giám đốc Tưởng quả thực đã uống nhiều, lại thêm ông ta cũng biết rõ mình vừa nói những gì, sợ thật sự làm lớn chuyện, dính dáng đến cảnh sát, để lại tiền án.
Nếu tỉnh táo hơn một chút, suy nghĩ kỹ lại, ông ta sẽ hiểu đe dọa hay uy hiếp tuy là hành vi trái pháp luật, nhưng với tình huống của ông ta, chưa chắc đã đủ cấu thành tội phạm, nhiều lắm cũng chỉ bị giáo dục bằng lời nói.
Hơn nữa, Văn Đàn là người của công chúng, nếu thật sự báo cảnh sát, các thủ tục phối hợp điều tra sẽ rất phiền phức. Lỡ bị truyền thông biết được, báo chí muốn viết thế nào cũng không cản được.
Người vây xem càng nhiều, trong lòng ông ta càng chột dạ.
Tổng giám đốc Tưởng hít sâu một hơi, nhanh chóng đưa ra quyết định: “Hôm nay tôi uống quá chén, những lời vừa rồi cô đừng để bụng. Tôi xin lỗi cô một câu, như vậy được chưa!”
Nói xong một cách miễn cưỡng, ông ta sầm mặt bỏ đi thẳng.
Chị Mạch nhìn Văn Đàn ,lắc đầu thở dài như thể đang trách cô tại sao lại cố chấp hơn thua để rồi đắc tội Tổng giám đốc Tưởng.
Chị ta vội đuổi theo ông ta.
Lộ Tuyết thì mang vẻ mặt xem kịch hay nhìn Văn Đàn. Hôm nay cô khiến Tổng giám đốc Tưởng phải xin lỗi ngay tại đây, làm ông ta mất mặt như vậy, sau này Tổng giám đốc Tưởng chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để trả thù. Cho dù sau lưng Văn Đàn có kim chủ, có Hoàn Vũ, ngày tháng sau này cũng chưa chắc đã dễ sống.
Có người nhận ra Văn Đàn, lấy điện thoại ra định chụp hình.
Minh Trạc nghiêng người chắn trước mặt cô, nắm tay cô quay về phòng riêng.
Khi cửa vừa đóng lại, Văn Đàn mới kịp phản ứng, quay người định ra ngoài: “Chắc chắn họ đi xóa camera rồi, em cũng phải đi xem thế nào…”
Lúc nãy ra ngoài cô đã bật sẵn ghi âm trong điện thoại, nhưng có camera dù sao cũng khác. Nếu có thể nắm được đoạn video trong tay, Tổng giám đốc Tưởng cũng sẽ kiêng dè hơn, không dám trả thù quá trắng trợn, cùng lắm chỉ ngấm ngầm gây chút phiền phức.
Minh Trạc giữ lấy tay cô: “Không cần phiền phức vậy đâu.”
