[Tai tiếng] Chương 161

Chương 161: Làm bộ làm tịch

Chuyển ngữ: @motquadao


Trong phòng riêng, sau khi phục vụ rời đi, Văn Đàn mới lên tiếng: “Đó là đồng nghiệp cũ của em ở Sáng Mỹ…”

Minh Trạc rót thêm nước vào ly cho cô: “Anh biết.”

Văn Đàn vừa định nói tiếp thì chợt nhớ ngày mình bị trật chân khi quay bộ phim ngọt sủng với Lộ Tuyết, hôm đó Minh Trạc cũng tình cờ có mặt. 

Cô bỗng thấy tò mò: “Hôm ấy anh thực sự có việc gần đó sao?”

Minh Trạc thong thả đáp: “Anh từng kể với em rồi, bạn gái của một đồng nghiệp rất thích em.”

Văn Đàn hiểu ra: “Là cô bé tên Thi Nhã đúng không anh?”

Minh Trạc “ừm” một tiếng: “Hôm đó Trần Ngôn Chu không lái xe, anh đưa cậu ấy qua.” 

Đến nơi, anh đã nhìn thấy poster của cô treo khắp nơi.

“Hóa ra là vậy. Em cứ thắc mắc anh có việc gì mà lại đi lạc vào tận phim trường.” Văn Đàn hỏi tiếp, “Vậy đồng nghiệp của anh cầu hôn thành công chưa?”

Minh Trạc đáp: “Thành công rồi.”

Văn Đàn có chút phấn khích: “Vậy Thị Nhã thấy video chúc mừng em quay cho cô ấy có vui không?”

Đây là lần đầu cô quay clip chúc phúc cho fan nên rất mong chờ phản hồi.

Minh Trạc: “…” 

Anh cầm tách trà lên, lặng lẽ uống nước.

Văn Đàn: “?” 

Cô dò hỏi, “Cô ấy không thích ạ?”

Minh Trạc bình thản đáp: “Không, lúc cậu ấy cầu hôn anh không có mặt ở đó. Thi Nhã rất thích em, cô ấy chắc chắn sẽ thích.”

Nghe anh nói vậy, Văn Đàn mới yên tâm. 

Cô nghĩ một lúc rồi bảo: “Bao giờ họ cưới thế anh, em sẽ chuẩn bị một món quà tân hôn cho họ nhé.”

“Thời gian cụ thể anh chưa hỏi, nhưng chắc là trong năm nay.”

Giọng Văn Đàn vui vẻ hẳn lên: “Vậy đợi em quay xong phim này rồi về chuẩn bị chắc vẫn kịp.”

Minh Trạc mím môi, trầm mặc một lát rồi hỏi: “Em có muốn… cùng anh đi dự đám cưới không?”

Văn Đàn sững người, chưa kịp trả lời thì tiếng gõ cửa vang lên. 

Người bước vào là chị Mạch.

Chị ta nhìn Văn Đàn: “Tiểu Đàn, có thể nói chuyện riêng với em vài câu không?”

Biểu cảm trên gương mặt Văn Đàn nhạt đi, cô nói với Minh Trạc: “Em ra ngoài một chút, lát nữa quay lại ngay.”

Khu vực nghỉ ngơi ở tầng hai có một bức bình phong ngăn cách với hành lang. 

Văn Đàn đứng đó, gương mặt không chút biểu cảm. 

Chị Mạch cũng không vòng vo, hỏi thẳng: “Tiểu Đàn, người bên trong là vệ sĩ hay bạn trai em?”

Văn Đàn nhìn chị ta: “Hình như tôi không còn nghĩa vụ phải báo cáo với chị nữa.”

Chị Mạch đáp: “Chị không có ý gì khác, chỉ là quan tâm em thôi.”

Văn Đàn thấy nực cười: “Chị Mạch, câu quan tâm này của chị có phải là đến hơi muộn rồi không?”

“Chị nhớ trước đây em từng nói muốn yêu đương, đối tượng là cậu ấy à?” 

Chị Mạch làm nghề này bao nhiêu năm, khả năng nhìn người không hề tệ. Dù chỉ lướt qua Minh Trạc một cái, chị ta đã biết anh tuyệt đối không thể chỉ đơn giản là một vệ sĩ.

Văn Đàn đáp: “Nếu chị Mạch nhớ rõ lời tôi nói như vậy, vậy chị có nhớ lần trước ở dưới lầu nhà tôi, tôi đã hỏi chị điều gì không?”

Chị Mạch nhíu mày: “Những chuyện đó qua rồi. Giờ em phát triển rất tốt, không ai cản nổi đà đi lên của em đâu, hai năm nữa chắc chắn em sẽ vượt qua Quý Tư Tư.”

Văn Đàn cười nhạt: “Vậy hôm nay chị muốn nói với tôi chuyện gì?”

Quản lý Mạch vòng vo một hồi rồi mới vào chủ đề chính: “Hôm nay sếp Tưởng cũng ở đây. Em ở Sáng Mỹ năm năm, ông ấy tốn không ít tâm sức cho em. Lúc em hủy hợp đồng, ông ấy cũng coi như nương tay, em vào kính ông ấy một ly rượu đi.”

Văn Đàn tựa lưng vào tường, thong thả nói: “Nếu tôi không đi, ông ta sẽ lại đưa Quý Tư Tư lên giường với nhà sản xuất để cướp mất kịch bản vốn dành cho tôi sao?”

Chị Mạch biến sắc: “Văn Đàn!”

“Chị Mạch, trước đây chị không như thế này. Ít nhất là lúc ký hợp đồng với tôi, chị không phải người như vậy.” Ngày đó, chị ta nói với cô rằng chị ta rời công ty cũ vì không chịu nổi những chuyện bẩn thỉu, chị ta tuyệt đối sẽ không đẩy nghệ sĩ của mình lên bàn rượu để giao dịch.

Gương mặt của chị Mạch trở nên khó coi: “Quý Tư Tư nổi tiếng, có fan, cũng có địa vị nhất định. Em không có bằng chứng mà nói vậy chỉ tự rước họa vào thân thôi.”

Văn Đàn nhếch môi: “Chỉ là một câu nói thôi mà, chắc không nặng nề bằng việc các người thuê seeding, book bài khắp mặt trận nói tôi được bao nuôi và làm tiểu tam đâu nhỉ.” 

Tuy chuyện này là do La Ân sai người làm, nhưng đống tài khoản ảo đó dù sao vẫn là do công ty họ nuôi, chuyện lớn như vậy, chị Mạch không thể không biết.

Chị Mạch hít sâu một hơi: “Tiểu Đàn, chị đã nói rồi, em là nghệ sĩ, đừng lấy trứng chọi đá với tư bản. Trứng luôn vỡ, còn đá thì không sao cả. Tính khí sếp Tưởng em cũng biết rồi đấy, vào kính một ly rượu, nói vài câu bùi tai là coi như chuyện sẽ qua. Nếu em cứ đối đầu, ông ấy không nuốt trôi cục tức này thì người chịu thiệt vẫn là em.”

Văn Đàn “ồ” một tiếng: “Giống như việc ông ta không tiếc đầu tư vào phim Thất Ngữ để Quý Tư Tư cướp tài nguyên từ tay tôi sao?”

Đến mức này, chị Mạch không còn vòng vo nữa: “Văn Đàn, Sáng Mỹ tuy không bằng Hoàn Vũ, nhưng cùng là người trong giới, sếp Tưởng muốn ngáng chân em là chuyện dễ như trở bàn tay. Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, đạo lý này em phải hiểu.”

Chị ta tiếp tục: “Sếp Tưởng đã biết em ở đây, nếu để ông ấy đích thân sang tìm, chuyện sẽ không giải quyết dễ dàng đâu.”

Văn Đàn vẫn không hề lay động. 

Chị Mạch hạ quyết tâm, cắn răng: “Hoặc là em đi ngay bây giờ đi, chị sẽ bảo ông ấy là em đi rồi.”

Văn Đàn lặng lẽ nhìn chị ta: “Đôi khi tôi thực sự không hiểu, đây rốt cuộc là quy tắc ngầm của giới giải trí hay là Sáng Mỹ đã mục nát từ gốc rồi.”

Chị Mạch định nói gì đó nhưng Văn Đàn đã quay lưng bước đi. 

Vừa đi được vài bước, cửa phòng riêng đằng kia mở ra, Tổng giám đốc Tưởng say khướt bước ra ngoài. 

Có lẽ vì chị Mạch ra ngoài quá lâu, ông ta đã mất kiên nhẫn.

Thấy Văn Đàn, ông ta ngoắc tay, giọng đầy vẻ hạch sách: “Sao mà chậm chạp thế? Mọi người đang đợi cô đấy.”

Ông ta cố tình nói to để người trong phòng nghe thấy, nhằm chứng minh Văn Đàn tự mình sang đây, để giữ thể diện cho mình. 

Chị Mạch vội chạy tới: “Sếp Tưởng, hôm nay Văn Đàn không được khỏe, để hôm khác đi ạ.”

Tổng giám đốc Tưởng đẩy chị ta ra, cau mày khó chịu: “Hôm khác cái gì mà hôm khác? Chỉ là uống ly rượu thôi mà, sao phải làm bộ làm tịch thế?”

Ông ta nhìn Văn Đàn, chỉ tay vào cô: “Tôi nói cho cô biết, đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”

Chị Mạch đỡ lấy ông ta, ra sức liếc mắt ra hiệu cho Văn Đàn, như thể chỉ cần cô vào kính một ly, tất cả chuyện này sẽ xong.

Văn Đàn cũng biết, chuyện này chẳng qua chỉ giống như vô số lần cô thỏa hiệp trong năm năm qua. Đắc tội với tư bản như Tổng giám đốc Tưởng quả thật không phải lựa chọn khôn ngoan.

Cô không phải người mới trong giới giải trí, gai góc sớm đã bị mài mòn, để đối phó với những bữa tiệc rượu kiểu này cũng coi như thành thạo.

Nhưng lúc này, cô lại cố chấp muốn liều một lần.


Hết chương 161

Bình luận về bài viết này