Chương 160: Kính rượu

Chuyển ngữ: @motquadao
Chuyện để tâm hay không, miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo là chuyện thường tình.
Văn Đàn biết Minh Trạc sẽ không can thiệp vào công việc của mình, nhưng rào cản tâm lý này không dễ gì thay đổi.
Mãi đến giờ ăn trưa, Văn Đàn không thấy Minh Trạc đâu.
Cô cứ ngỡ anh về khách sạn nghỉ ngơi nên cũng không hỏi nhiều, tránh tự chuốc lấy khổ vào người.
Đến buổi chiều khi kết thúc công việc, lúc thay đồ xong, cô mới phát hiện thẻ phòng vẫn nằm trong túi mình.
Vừa ra ngoài, cô đã thấy Minh Trạc đứng cách đó không xa, đang cúi đầu xem điện thoại.
Xung quanh đều là nhân viên trong đoàn phim, Văn Đàn khẽ ho một tiếng, đeo khẩu trang rồi chậm rãi tiến tới.
Khi cô đến gần, Minh Trạc vừa cất điện thoại, nhìn cô: “Tan làm rồi à?”
Văn Đàn gật đầu, hỏi: “Anh đi đâu thế?”
“Về lấy chút đồ.”
“Nhưng thẻ phòng ở chỗ em mà, sao anh về…”
Nói được nửa chừng, Văn Đàn chợt nhận ra điều gì, kinh ngạc hỏi, “Không lẽ anh chạy về Giang Thành á?”
Lúc này, có vài diễn viên khác đi ngang qua chào cô.
Văn Đàn gật đầu đáp lễ, đợi mọi người đi khuất mới kéo Minh Trạc lên xe.
Từ Giang Thành đến đây, lái xe một chiều mất 4-5 tiếng, đi đi về về là gần 10 tiếng đồng hồ.
Văn Đàn thực sự tò mò, anh nhất định phải quay về để lấy thứ gì.
Không đợi cô hỏi, Minh Trạc đã cúi xuống, gom tóc cô lại, nhẹ nhàng búi lên rồi dùng thứ gì đó cố định.
Văn Đàn quay đầu nhìn vào gương. Một cây trâm ngọc lỏng lẻo ẩn hiện trong làn tóc, nhưng phần tóc vừa được cố định đã bắt đầu rơi rụng dần.
Minh Trạc nhìn “tác phẩm” của mình, có vẻ không hài lòng: “Hình như anh vẫn chưa học được.”
Anh vừa mới xem qua video hướng dẫn trên mạng lúc vừa đến.
Nhìn thì đơn giản, nhưng bắt tay vào làm lại là chuyện khác.
Văn Đàn nhận ra đây chính là cây trâm bà nội anh tặng lần trước.
Cô nhỏ giọng: “Anh cất công về chỉ để lấy cái này thôi sao?”
Minh Trạc “ừm” một tiếng, ánh mắt dõi theo mấy sợi tóc ngày càng tuột ra, bèn tháo cây trâm xuống, gom tóc cô thử lại lần nữa.
Văn Đàn phối hợp theo động tác của anh, đầu hơi cúi, tựa vào lồng ngực anh, giọng rầu rĩ: “Anh có thể để lần sau mang tới cũng được mà, lái xe lâu vậy không mệt sao?”
Minh Trạc thong thả đáp: “Anh ở đây cũng không có việc gì, chi bằng làm việc gì đó có ý nghĩa.”
Khi đi khảo sát thực địa, anh vốn đã quen với việc lái xe đường dài.
“Sao lại không có việc gì, làm gì có vệ sĩ nào lại rời bỏ vị trí lâu đến thế, em phải sa thải anh mới được.”
Minh Trạc cười khẽ, cố gắng cài xong cây trâm rồi nhìn cô: “Sa thải là phải bồi thường gấp ba lần lương đấy.”
Văn Đàn: “…”
Cô nhìn mình trong gương, búi tóc méo mó vẹo vọ, nhưng vẫn nhìn ra được Minh Trạc đã cố gắng hết sức.
Văn Đàn lấy điện thoại ra, nghiêng đầu chụp hai tấm selfie rồi nói: “Đi nào, tối nay em mời thầy Minh ăn cơm.”
Minh Trạc giữ cô lại, ngập ngừng: “Tháo trâm ra đã.”
So với lúc cô quay phim, kiểu tóc hiện tại thực sự không ra làm sao.
Văn Đàn mím môi cười, cố ý trêu anh: “Sao vậy? Em rất thích mà.”
Minh Trạc mặt không đổi sắc: “Em thích thì tối về khách sạn anh cài lại cho.”
Văn Đàn luôn cảm thấy, lời này chẳng có ý gì tốt lành cả.
*
Khu vực phim trường không lớn, loanh quanh chỉ có vài nhà hàng nổi tiếng.
Minh Trạc không ăn được cay nên Văn Đàn chọn một nhà hàng thanh đạm, không gian lịch sự nhã nhặn.
Khi họ theo phục vụ lên phòng riêng tầng hai, tình cờ chạm mặt một nhóm người từ phòng khác đi ra.
Văn Đàn đeo khẩu trang định giả vờ không thấy, nhưng Lộ Tuyết đã cười hì hì lên tiếng: “Chị Văn Đàn, trùng hợp quá.”
Ánh mắt cô ta rơi trên người Minh Trạc, giọng điệu đầy mùi chua chát: “Cư dân mạng đang lùng sục xem vệ sĩ của chị trông thế nào, không ngờ lại để em thấy trước. Vệ sĩ đẹp trai thế này, chắc chắn giá không hề rẻ đâu nhỉ.”
Văn Đàn chỉ đáp lại mấy chữ: “Liên quan gì đến cô.”
Lộ Tuyết nghe xong, sắc mặt hơi biến, không ngờ trong chốn công cộng mà cô cũng chẳng thèm giả vờ khách sáo.
Văn Đàn không thèm đếm xỉa, xoay người vào phòng riêng.
Minh Trạc nhàn nhạt liếc nhìn Lộ Tuyết một cái, không nói gì nhưng đủ khiến cô ta lạnh sống lưng.
Khi quay lại phòng riêng, chị Mạch hỏi: “Không phải em đi nhà vệ sinh sao, sao quay lại nhanh thế?”
Lộ Tuyết lại nở nụ cười, như vô tình liếc về phía đối diện: “Em vừa thấy Văn Đàn ngoài kia, hình như chị ấy cũng đến đây ăn.”
Quả nhiên, Tổng giám đốc Tưởng vừa nghe cái tên này liền khịt mũi khinh thường: “Giờ cô ta càng ngày càng phất rồi, không biết leo lên được người kim chủ nào. Bảo sao ngày trước nhất quyết rời Sáng Mỹ, hóa ra là chê công ty chúng ta nhỏ, làm cô ta chướng mắt.”
Lộ Tuyết giả bộ: “Sếp Tưởng, chắc chị Văn Đàn không phải người như vậy đâu.”
“Không phải?” Tổng giám đốc Tưởng “rầm” một tiếng đặt mạnh ly rượu xuống, “Nếu không phải năm đó không ký với Sáng Mỹ thì làm gì có cô ta ngày hôm nay? Nghệ sĩ trong công ty, ai mà chẳng phải tham gia tiệc rượu? Riêng cô ta thì hay lắm, bảo đi một lần thôi mà phải thúc giục ba bốn lần, không thì cũng tìm đủ lý do từ chối, hoàn toàn không coi tôi ra gì!”
Bộ phim của Lộ Tuyết do Sáng Mỹ hợp tác đầu tư với các công ty khác, ngoài họ ra, trên bàn tiệc còn có mấy nhà đầu tư nữa.
Tổng giám đốc Tưởng lúc này rõ ràng đã uống nhiều, lại thấy gần đây Văn Đàn càng ngày càng nổi tiếng, bị Lộ Tuyết khơi chuyện như thế, lửa giận tự nhiên bốc cao.
Chị Mạch vừa định khuyên can, Lộ Tuyết đã nói tiếp: “Chị Văn Đàn xinh đẹp, tính cách cao ngạo, hơi khó chiều cũng là bình thường. Nhưng em thấy chị ấy đến đây cùng vệ sĩ, anh chàng đó đúng là trẻ trung đẹp trai thật. Chỉ là chị ấy làm vậy, nếu để người đứng sau nâng đỡ biết được thì không hay đâu. Em…”
Lộ Tuyết còn chưa nói xong, chị Mạch đã đá nhẹ vào chân cô ta dưới gầm bàn, hạ giọng cảnh cáo: “Gì thế, đừng có nói bừa.”
Những nhà đầu tư khác đều có quan hệ không tệ với Sáng Mỹ, kiểu tiệc rượu như thế này họ đã tham gia vô số lần.
Hai năm đầu Văn Đàn mới vào nghề, những người này ít nhiều đều từng có ý với cô, chỉ là đã đến vị trí này thì cũng sĩ diện, không thể thật sự cưỡng ép, nên mới có hết tiệc rượu này đến tiệc rượu khác lần khác.
Văn Đàn không muốn, nhưng sẽ vẫn luôn có người khác muốn.
Một nhà đầu tư nâng ly rượu, cảm thán: “Suy cho cùng là do chúng ta không đủ tầm, không lọt vào mắt đại minh tinh rồi.”
Tổng giám đốc Tưởng nheo mắt: “Cô ta dám lén kim chủ ra ngoài làm bậy, để tôi xem cô ta còn kiêu căng được bao lâu.”
Nói xong, ông ta lại quay sang chị Mạch: “Cô đi gọi cô ta qua đây kính rượu.”
Chị Mạch nhíu mày: “Giờ Văn Đàn không còn là nghệ sĩ của Sáng Mỹ nữa, thế này không ổn lắm đâu…”
Tổng giám đốc Tưởng “rầm” một tiếng đập bàn, trợn mắt quát: “Không ổn? Cô ta là cái thá gì? Trước đây là tôi đã cho cô ta đủ mặt mũi rồi. Sáng Mỹ không nuôi loại chó không trung thành, cô ta thật sự nghĩ tôi sợ Chu Kế Quang chắc. Cô qua nói với cô ta, nếu cô ta không tự qua đây, tôi sẽ đích thân sang mời! Tôi xem cô ta lấy đâu ra bản lĩnh mà ngồi yên đó được!”
