[Tai tiếng] Chương 159

Chương 159: Nhỏ mọn

Chuyển ngữ: @motquadao


Hiện tại đã là tháng Ba đầu xuân, tuy nhiệt độ vẫn chưa tăng cao nhưng vạn vật đã bắt đầu có dấu hiệu hồi sinh. 

Văn Đàn khoác một chiếc áo phao, từ bên trong phim trường đi ra, tìm một vòng vẫn không thấy Minh Trạc đâu.

Cô vừa lấy điện thoại ra định gọi cho anh thì cổ tay bất chợt bị ai đó nắm lấy, kéo thẳng vào căn phòng bên cạnh. 

Mùi hương nam tính quen thuộc bao vây lấy Văn Đàn, Minh Trạc dùng hổ khẩu kẹp lấy cằm cô, nồng nhiệt hôn xuống.

Chiếc áo phao trên người Văn Đàn vốn dĩ không mặc ngay ngắn, lớp sa y bên trong lại trơn, giằng co chưa được bao lâu đã rơi xuống đất. 

Lớp áo mỏng cũng trượt khỏi vai, lỏng lẻo tụ lại nơi khuỷu tay. 

Nụ hôn nóng bỏng của người đàn ông rơi xuống bên cổ, Văn Đàn không nhịn được né tránh: “Lát nữa còn phải quay…”

Nếu để lại dấu vết gì, Quách Thụ chắc chắn sẽ xoay cô 360 độ rồi ném thẳng ra khỏi đoàn phim. 

Những ngón tay của Minh Trạc luồn vào tóc cô, nụ hôn không hề dừng lại: “Chỗ này không được, vậy những chỗ khác thì sao?”

Bên dưới lớp sa y của Văn Đàn là một chiếc yếm thêu lộ eo. 

Lớp áo ngoài đã rơi xuống áo phao, những sợi dây mảnh bên sườn yếm cũng bị khều mở. 

Làn da trắng như tuyết dưới bộ váy đỏ rực càng thêm phần hồng nhuận. 

Minh Trạc cúi đầu thưởng thức một hồi lâu mới chịu buông cô ra.

Anh thong thả thắt lại những sợi dây mảnh cho cô, bắt đầu tính sổ: “Lúc em bảo anh chọn kịch bản, em đâu có nói là phải quay những cảnh này.”

Văn Đàn nào dám nói thật với anh, thực tế thì độ bảo của phim Thất Ngữ so với cảnh này cũng chẳng kém là bao. 

Đó là phim chuyển thể từ sự kiện có thật, có rất nhiều cảnh cưỡng bức, không thiếu những phân đoạn phơi bày sự tàn ác của nhân tính. 

Phong cách làm phim của Quách Thụ rất độc đáo, hiếm khi mô tả trực diện mà đa phần dùng ngôn ngữ ống kính, nhưng những gì cần cởi thì vẫn phải cởi. 

Hơn nữa, sự giằng xé giữa tình và dục sẽ được đẩy đến cực hạn.

Hơi thở Văn Đàn không ổn định, mái tóc vốn được cố định bằng trâm đã có vài lọn xõa tung, rơi trên cổ cô, trông rất đáng thương. 

Cô nói nhỏ: “Nói rồi thì anh sẽ không cho em đóng mất.”

Minh Trạc vẫn đang cầm lớp sa y vừa nhặt lên: “Anh nhỏ mọn đến thế sao?”

Hai bên người Văn Đàn vẫn còn hơi đau, lời anh nói lúc này thực sự chẳng có sức thuyết phục chút nào. 

Minh Trạc choàng lớp sa y lên vai cô, đầu ngón tay chạm nhẹ vào khóe môi cô, suy cho cùng cũng cảm thấy mình hơi đuối lý: “Son bị lem rồi.”

Văn Đàn lấy điện thoại ra xem, đâu chỉ lem, gần như bị anh ăn sạch bách luôn rồi. 

Cô chỉ còn cách nhắn tin cho Văn Văn, lén lấy trộm thỏi son từ chỗ chuyên viên trang điểm mang tới. 

Mười phút sau, Văn Văn không phụ sự kỳ vọng, cầm thỏi son tìm đến. 

Trên hành lang dài, chỉ có Minh Trạc đang đứng đó hút thuốc.

Văn Văn chạy chậm tới: “Thầy Minh, anh có thấy chị Văn Đàn đâu không ạ?”

Minh Trạc “ừm” một tiếng, dập tắt điếu thuốc: “Đưa cho anh đi.”

Trong phòng đạo cụ, Văn Đàn đang chỉnh lại tóc. 

Nhân vật của cô không cần trang điểm quá lộng lẫy, lúc này son môi đã trôi hết, lại đang ngoài cảnh quay nên vẻ quyến rũ mê hoặc kia cũng biến mất. Trên đầu ngoại trừ một cây trâm thì không còn trang sức nào khác, trông vừa thanh cao vừa tao nhã. 

Dưới lớp sa y dài, thân hình cô mảnh mai, đường nét ưu việt. 

Dù chỉ mặc yếm và váy ngang eo, cô vẫn mang vẻ đẹp cổ điển thoát tục.

Văn Đàn nghe tiếng mở cửa, quay đầu nhận lấy thỏi son Minh Trạc đưa tới. 

Cô soi điện thoại để dặm lại, rồi nhìn người đàn ông bên cạnh, khẽ mím môi cho son đều màu.

Văn Đàn hỏi: “Thầy Minh, thế này ổn không anh?”

Ánh mắt Minh Trạc rơi xuống bờ môi hơi hé của cô, yết hầu chuyển động: “Chưa ổn lắm.”

Văn Đàn ngơ ngác định giơ điện thoại lên soi lại thì eo đã bị ai đó ôm chặt: “Tô lại đi, anh giúp em lau.”

“…”

Đôi môi Minh Trạc áp lên môi cô, không còn mạnh mẽ như lúc nãy mà mút nhẹ, hôn khẽ từng chút một, như thể thực sự đang giúp cô lau son vậy. 

Đợi đến khi trên môi cô không còn chút màu sắc nào, anh mới lùi lại một chút: “Được rồi.”

Văn Đàn bị hôn đến mức khóe mắt ửng đỏ, lông mi còn vương nước mắt sinh lý. 

Thỏi son trong tay cô suýt thì cầm không vững, vừa mới dặm lại được một nửa thì giọng Minh Trạc lại vang lên: “Lệch rồi.”

CHưa đợi Văn Đàn phản ứng, anh lại một lần nữa hôn xuống.

Bên ngoài, tiếng gõ cửa của Văn Văn vang lên: “Chị Văn Đàn ơi, chị xong chưa? Đạo diễn Quách đang tìm chị đấy.”

Hồi lâu sau, cô bé mới nghe thấy câu trả lời lúng búng: “Em về trước đi, chị… đến ngay đây.”

Văn Đàn nhìn người đàn ông không biết đủ trước mặt, không nhịn được nói: “Thầy Minh, son môi tốt đến mấy cũng có thành phần hóa học đấy.” 

Hôm nay anh không biết đã nuốt bao nhiêu vào bụng rồi.

Minh Trạc một tay ôm lấy cô, tông giọng lười biếng tùy ý: “Muốn được hời thì cũng phải trả giá một chút chứ.”

Văn Đàn tô son xong lần cuối, hỏi anh: “Tóc em có bị rối không?”

Minh Trạc chỉnh lại cây trâm cho cô: “Vẫn ổn.”

“Vậy là được rồi, em về trước đây, anh… lát nữa hãy vào.” 

Nếu cô cứ thế này mà về cùng anh, chẳng cần nói người ta cũng biết họ đã làm gì.

Văn Đàn vừa định đi, Minh Trạc đẫ nắm lấy cánh tay cô: “Em cài trâm rất đẹp.”

Khóe môi cô cong lên, vui vẻ nhận lời khen: “Đương nhiên rồi,  bức ảnh năm đó khiến em nổi tiếng cũng là lúc em cài trâm mà.” 

Dù không chỉ hoàn toàn là công lao của cây trâm ngọc, nhưng sau này có người phân tích rằng cách ăn mặc ngày hôm đó của cô, tổng thể phối hợp thiếu một thứ cũng không được.

Văn Đàn nói tiếp: “Nhưng tấm ảnh đó lâu lắm rồi, chắc chắn anh chưa từng thấy đâu.”

Minh Trạc đáp: “Anh thấy rồi.”

Văn Đàn rõ ràng không ngờ tới câu trả lời này, hơi ngạc nhiên: “Lâm Sơ Dao gửi cho anh à?”

Minh Trạc không trả lời, nhướng mày: “Em nên về rồi đấy.”

*

Khi Văn Đàn quay lại, Quách Thụ đang giảng cho nam diễn viên đóng cặp với cô rằng khi quay cận cảnh nên làm động tác gì để có lực hơn, hoàn toàn không hề hỏi gì về việc Văn Đàn biến mất lâu như thế. 

Cô tự dặm son và chỉnh tóc chỉ đủ để qua mắt mọi người xung quanh, nhưng để lên hình thì chung quy vẫn không ổn, chuyên viên trang điểm phải chỉnh lại cho cô một chút.

Lúc sắp bắt đầu quay, Văn Đàn bỗng thấy áp lực tâm lý. 

Cô vô thức quay đầu lại, thấy Minh Trạc không có ở bên trong mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô gọi Văn Văn tới, nhỏ giọng dặn dò: “Sau này cuối tuần nào chắc thầy Minh cũng tới, nếu gặp phải mấy cảnh quay kiểu này, em nhớ tìm cách đưa anh ấy ra ngoài nhé.”

Văn Văn hiểu ý, ra dấu OK với cô.

Quách Thụ đi tới, thong thả hỏi: “Sao thế, bạn trai ghen à?”

Văn Đàn cười gượng: “Anh ấy không phải người trong giới, mấy chuyện này chắc phải cần chút thời gian để làm quen.”

“Làm quen được là tốt, chỉ sợ cậu ấy không quen được thôi.” Quách Thụ nói tiếp, “Đó là lý do người trong ngành đa phần đều yêu đường trong giới, ai cũng đóng cảnh tình cảm với người khác nên chẳng ai thiệt. Chú thấy bạn trai cháu từ lời nói đến cử chỉ đều không giống người thường, cháu chắc chắn cậu ấy thực sự không để tâm chứ?”


Hết chương 159

Bình luận về bài viết này