[Tai tiếng] Chương 158

Chương 158: Yêu đương

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn mở to mắt, còn chưa kịp nói gì đã bị người ta đẩy vào trong phòng. 

Cánh cửa sau lưng đóng sầm một tiếng, cùng lúc đó, nụ hôn mãnh liệt của người đàn ông cũng rơi xuống.

Văn Đàn vừa tắm xong, trên người mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa tơ tằm, dưới bàn tay xoa nắn của anh, chẳng mấy chốc đã nhăn nhúm không ra hình dạng. 

Giữa những nhịp thở dồn dập, cô thở dốc, khẽ phản kháng: “Anh lại bóp mông em!”

Minh Trạc lại cúi xuống hôn cô, vừa nhấm nháp bờ môi mềm vừa hỏi: “Đau hả?”

Văn Đàn: “…”

Hơn nửa tháng không gặp, cô cũng rất nhớ anh.

Minh Trạc vừa dạy xong tiết tự chọn địa chất là lái xe thẳng đến đây, trên người vẫn còn mặc âu phục. 

Văn Đàn kéo vạt áo sơ mi của anh ra, ngón tay thuần thục chạm lên cơ bụng săn chắc. 

Minh Trạc bế bổng cô lên, sải đôi chân dài tiến về phía sofa rồi ngồi xuống. 

Văn Đàn vòng tay ôm chặt cổ anh, nhắm mắt đáp lại, nụ hôn chưa từng dừng lại.

Hồi lâu sau, Minh Trạc mới buông cô ra, giọng nói khàn đặc: “Nhớ anh không?”

Văn Đàn ngồi trên đùi anh, gương mặt ửng hồng, giọng nói nũng nịu, gật đầu: “Nhớ.”

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Minh Trạc dừng lại phía trên trái tim cô: “Chỗ này nhớ,” rồi tiếp tục trượt xuống, nhẹ nhàng mơn trớn, “hay là chỗ này?”

Cả người Văn Đàn nóng bừng như sắp bốc cháy, cô gục đầu lên vai anh, thì thầm vào tai anh mấy chữ: “Chỗ nào cũng nhớ.”

Vừa dứt lời, những ngón tay thon dài của người đàn ông đã chìm vào bóng tối. 

Lông mi Văn Đàn khẽ run, cô nắm chặt lấy vạt áo sơ mi trước ngực anh. 

Cửa sổ chưa đóng, rèm cửa bị gió thổi tung lên một góc, ánh đèn màu ấm trên đỉnh đầu cũng khẽ rung rinh. 

Cơ thể Văn Đàn hơi căng lên rồi nhanh chóng mềm nhũn, tựa sát vào lòng Minh Trạc.

Minh Trạc nâng cằm cô lên, đôi mắt hơi cụp xuống: “Buồn ngủ rồi à?”

Văn Đàn lẩm bẩm: “Em vốn định đi ngủ rồi mà.”

Hôm nay cô tan làm muộn, lúc nhận điện thoại của Lâm Sơ Dao đã mười một rưỡi, giờ chắc cũng phải gần mười hai giờ đêm rồi. 

Văn Đàn hơi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt anh: “Anh lái xe tới đây ạ?”

Minh Trạc “ừm” một tiếng.

Văn Đàn không nhịn được trêu: “Thầy Minh đúng là có ý thức phục vụ ghê, lái mấy tiếng đồng hồ tới đây chỉ để… làm chuyện này.”

Một bên dây váy của cô đã trượt xuống tận bắp tay, lộ ra làn da trắng ngần mịn màng. Khóe mắt cô còn vương nước mắt, đôi môi đỏ mọng sưng tấy, vừa chật vật vừa đáng thương. Trong khi đó, ngoài vạt áo sơ mi bị cô kéo ra lúc ở cửa thì Minh Trạc chẳng có lấy một chút rối loạn. 

Anh ung dung ôm lấy cô, như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là để thỏa mãn cô vậy.

Minh Trạc khẽ cười: “Không thích hả?”

Văn Đàn đỏ mặt quay đầu đi, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo: “Không thích.”

Minh Trạc cắn nhẹ vành tai cô: “Bảo bối.”

“…”

Minh Trạc hỏi: “Em còn buồn ngủ không?”

Văn Đàn nhìn lại anh, đôi mắt xinh đẹp ướt át lay động.

Minh Trạc bế cô lên, đi thẳng vào phòng tắm.

Tiếng nước róc rách vang lên, che lấp mọi âm thanh khác.

Khi mọi chuyện kết thúc đã là hai giờ sáng. 

Lúc này Văn Đàn hoàn toàn tỉnh táo, nằm trong lòng Minh Trạc nhỏ giọng kể: “Lâm Sơ Dao vừa kể với em, sinh viên trong lớp hỏi anh có phải em và Quý Hồi đang ở bên nhau không.”

Dù cô và Quý Hồi thực sự không có gì, chỉ là quan hệ đồng nghiệp, nhưng Minh Trạc không phải người trong giới, lại bị người ta hỏi thẳng mặt việc bạn gái mình có phải đang yêu người khác hay không. 

Một người hay ghen như anh sao có thể không để tâm.

Dù trong lòng Minh Trạc có chút bực dọc nhưng sau hai tiếng vận động cũng đã tiêu tan gần hết. 

Anh bình thản: “Lần sau tặng con bé cái loa nhé.”

Văn Đàn chống khuỷu tay lên giường, hơi nhổm người dậy: “Họ đều biết anh đến đoàn phim làm cố vấn, anh cứ tránh né không trả lời thì sẽ có lần thứ hai.” 

Minh Trạc nhìn vào mắt cô, biết cô đã có cách giải quyết.

Giọng anh trầm khàn, thuận theo lời cô hỏi tiếp: “Vậy phải làm sao giờ?”

Văn Đàn nhìn anh, ánh mắt kiên định: “Chúng mình công khai đi.”

Ánh mắt Minh Trạc tối sầm lại. 

Văn Đàn tiếp tục: “Nhưng có lẽ phải đợi một thời gian nữa, em cần bàn lại với chị Thu, tìm một cơ hội thích hợp. Cũng cần báo trước với phía thương hiệu hoặc phải có hint trước. Tuy em không phải idol, nhưng nếu đột ngột quá fan sẽ khó tiếp nhận ngay được.”

Minh Trạc kéo cô vào lòng, hôn lên trán cô: “Không cần đâu.”

“Không sao mà, em…”

“Người khác hỏi là việc của họ, anh biết em là bạn gái anh là được.”

Ở sa mạc, anh cũng từng nói những lời tương tự. 

Thực tế, công khai ngay thời điểm này đúng là một hành động không lý trí. 

Cô đang trong giai đoạn sự nghiệp thăng tiến, fan CP thì ship cho vui cũng được, nhưng nếu thực sự công khai, fan sự nghiệp sẽ mắng cô là chỉ biết yêu đương, không biết nhìn xa trông rộng, có khi lại dẫn đến một đợt thoát fan lớn. 

Đó là lý do vì sao Văn Đàn luôn muốn dùng tác phẩm để chứng minh bản thân, có tác phẩm rồi thì nói gì cũng có trọng lượng.

Minh Trạc không hiểu giới giải trí, nhưng anh hiểu cô. 

Anh không muốn cô khó xử, cũng không muốn cô phải đặt anh và công việc lên bàn cân.

Anh muốn cùng cô đi đến nơi cao hơn, chứ không phải trở thành gánh nặng của cô.

Trái tim Văn Đàn mềm nhũn, cô ôm chặt lấy eo anh, áp mặt vào ngực anh: “Em nhất định sẽ không làm anh thất vọng.”

Minh Trạc “ừm” một tiếng: “Anh đợi em cho anh một danh phận.”

Thế nhưng, sang ngày hôm sau tới phim trường,  tất cả những suy nghĩ đó đều bị ném ra sau đầu.

Hôm nay Văn Đàn quay cảnh Tạ Đường thay Bùi Tuyên đi ám sát kẻ thù chính trị. Giữa tiếng đàn sáo, cô mặc bộ sa phục mỏng tang, điệu múa yêu kiều quyến rũ. 

Kẻ thù nhìn không chớp mắt, cuối cùng bế bổng cô lên, ném vào trong màn đỏ. Chiếc áo lụa trên người Tạ Đường trượt khỏi vai, để lộ tấm lưng trần mịn màng giữa những lớp màn che, vô cùng gợi cảm.

Mức độ “nóng” nhất của cảnh phim này cũng chỉ đến đây thôi, bởi ngay sau đó là phân đoạn Tạ Đường rút trâm cài, đâm xuyên cổ họng kẻ thù. 

Chính vì thế, đoàn phim cũng không yêu cầu những người không liên quan phải rời khỏi phim trường.

Quách Thụ đứng trước màn hình giám sát hô: “Tốt, quay lại một shot cận cảnh nữa, chỉnh lại tóc cho diễn viên.”

Văn Đàn từ bên trong bước ra, Văn Văn và chuyên viên trang điểm nhanh chóng tiến lên. 

Cô nhìn quanh, hạ giọng hỏi Văn Văn: “Thầy Minh đâu?”

Văn Văn mật báo: “Vừa ra ngoài rồi ạ. Chị không thấy đâu, mặt thầy Minh lạnh tanh luôn ấy.”

Văn Đàn: “…” 

Hôm qua hai ba giờ mới ngủ, sáng dậy cũng mơ mơ màng màng, cô hoàn toàn quên mất hôm nay quay cảnh này.

Đáng lẽ không nên để anh tới.

Quách Thụ đi tới, nhìn quanh một vòng không thấy Minh Trạc đâu, vẫn không nhịn được cảm thán: “Cái anh vệ sĩ kia của cô trông đẹp trai thật đấy, có muốn cân nhắc vào showbiz không? Tôi có thể xếp cho cậu ta đóng một vai trong phim này.”

Văn Đàn bật cười: “Đạo diễn cũng để ý đến anh ấy ạ?”

Khoảng thời gian này, không chỉ Văn Văn, mà chính Văn Đàn cũng nhận được không ít lời hỏi thăm từ mọi người, hỏi cô tìm được anh vệ sĩ đẹp trai như vậy ở đâu.

Quách Thụ chắp tay sau lưng, ho một tiếng: “Ngoại hình đó mà làm vệ sĩ thì phí quá.”

Văn Đàn nhìn quanh, thấy không còn ai khác, cũng không có gì phải giấu Quách Thụ: “Anh ấy là bạn trai cháu, không phải vệ sĩ đâu ạ.”

“…”


Hết chương 158

Bình luận về bài viết này