Chương 157: Lén lút

Chuyển ngữ: @motquadao
Kể từ khi phía đoàn phim thảm họa tung ra poster tuyên truyền chính thức, là cảnh đối diện cuối cùng giữa Văn Đàn và Quý Hồi trong đoạn sụt lún, fan CP lập tức phát cuồng.
Họ dùng tấm poster này để sáng tạo đủ mọi nội dung, tạo ra vô vàn “đường ngọt”.
【Đàn Đàn nhà chúng ta thực sự khởi sắc rồi, không chỉ sự nghiệp thăng hoa mà người đàn ông cô ấy gặp được cũng mạnh hơn trước gấp trăm lần!】
【Chỉ riêng cái ánh mắt này thôi, dù phim có là rác tôi cũng phải ra rạp xem nó mặn nhạt thế nào.】
【Mau ấn định ngày chiếu nhanh lên! Tôi chờ không nổi nữa rồi!】
【Ai hiểu được nỗi lòng của tui không, Quý Hồi và Văn Đàn thực sự quá xứng đôi. Một bên là nam thần yêu thể thao nhiệt huyết, một bên là mỹ nhân trong sáng lạnh lùng từng chịu tổn thương. Anh ấy giống như mặt trời nhỏ sưởi ấm cho cô ấy vậy.】
【Tui mới xem lại ảnh và video họ cùng nhau đi thảm đỏ ở liên hoan phim, ngọt muốn chết. Nhất định là đang hẹn hò rồi huhuhu.】
Văn Đàn nhìn những bình luận này trên điện thoại của Văn Văn, thái dương khẽ giật giật.
Fan CP thì gặm đường tới bên, nhưng fan cá nhân của hai nhà cũng có người không vui, nhưng may mắn là không độc miệng như fan của Mạnh Trần An, đa số chỉ không muốn tăng độ thảo luận cho nhà gái, thỉnh thoảng mới có vài lời phàn nàn, lướt cái là trôi mất.
So với chuyện đó, Văn Đàn sợ Minh Trạc nhìn thấy những tấm fanart và fanfic của cô và Quý Hồi hơn, việc đó chắc chắn sẽ lấy mạng cô.
Nhưng thường thì anh không quan tâm đến chuyện showbiz, khả năng này có lẽ rất thấp.
Văn Văn an ủi cô: “Chị Văn Đàn, fan CP của chị và thầy Minh cũng nhiều lắm đấy, trong siêu thoại ngày nào cũng có content mới.”
Văn Đàn thu lại suy nghĩ, nhất thời chưa phản ứng kịp: “Chị và thầy Minh á?”
“Thì từ lúc hai người đi Tuần lễ thời trang ấy ạ, nhiều người lên thuyền lắm.”
Văn Văn vừa nói vừa tìm từ khóa, đưa cho Văn Đàn xem.
Bài đăng nhiều lượt thích nhất trong siêu thoại là một bức tranh vẽ cảnh cô mặc váy hai dây trắng, bị Minh Trạc trong bộ đồ vệ sĩ ép vào góc tường vắng người để hôn, phía dưới còn kèm theo rất nhiều fanfic khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Văn Đàn xem xong mà suýt nghẹn: “Chuyện đã phát triển đến mức độ này rồi sao?”
Văn Văn tiếp lời: “Đương nhiên rồi, fan CP của chị và thầy Minh còn hoang dã hơn bên Quý Hồi nhiều, những bức fanart kiểu này còn nhiều lắm.”
Có lẽ vốn dĩ combo nghệ sĩ nữ và vệ sĩ đã tràn ngập hormone, kích thích trí tưởng tượng vô hạn, lại thêm việc Minh Trạc không thuộc giới giải trí nên các họa sĩ cứ thế vung tay múa bút không kiêng dè.
Văn Đàn chỉ cảm thấy may mắn vì đã bắt anh đeo khẩu trang, nếu không những thứ này mà truyền đến Viện nghiên cứu địa chất thì danh tiết của thầy Minh coi như xong đời.
*
Khóa huấn luyện nửa tháng đã kết thúc, các diễn viên khác cũng lần lượt vào đoàn, ngày mai phim sẽ chính thức khai máy.
Diễn viên đóng vai Bùi Thừa tướng là một lão làng diễn xuất, có rất nhiều tác phẩm kinh điển. Diễn viên đóng vai Bùi Tuyên là Lê Tuân, khoảng ngoài ba mươi, diện mạo ôn hòa như ngọc, rất hợp với hình tượng Bùi Tuyên trong mắt mọi người.
Lê Tuân là diễn viên truyền hình đang khá hot mấy năm gần đây, bộ phim này cũng xem như tác phẩm chuyển mình của anh ta.
Diễn viên đóng vai Bùi Yến Khanh là một gương mặt mới, vừa tròn hai mươi, là tân binh đang được một công ty nâng đỡ mạnh tay.
Tối thứ Sáu, Văn Đàn vừa tan làm, mở điện thoại đã thấy tin nhắn Lâm Sơ Dao gửi cho cô mấy tiếng trước.
Lâm Sơ Dao: 【Cậu xong đời rồi.】
Văn Đàn: 【?】
Rất nhanh sau đó, Lâm Sơ Dao gọi điện đến, đầu tiên là cười trên nỗi đau của người khác một hồi rồi mới kể lại đầu đuôi sự việc.
Hôm nay trong tiết tự chọn Địa chất, có một nữ sinh lên thuyết trình PPT. Khi nói tới phim điện ảnh liên quan đến địa chất, cô bạn đó đã chiếu tấm poster của Văn Đàn và Quý Hồi, hình nền máy tính cũng là ảnh hai người đi thảm đỏ.
Khi nhắc tới bộ phim này, cô nữ sinh đó còn hào hứng hỏi: “Lúc em tìm tài liệu về bộ phim này, em phát hiện thầy Minh có đến phim trường làm cố vấn. Thầy có thể kể cho chúng em nghe những chuyện thú vị xảy ra ở phim trường không ạ?”
Có người mở đầu, phía dưới có sinh viên bạo dạn hỏi tiếp: “Thầy Minh ơi, Quý Hồi và Văn Đàn có phải phim giả tình thật không ạ? Thầy ở phim trường có thấy họ yêu nhau không?”
Sắc mặt Minh Trạc không đổi: “Không.”
Có người định hỏi thêm, Minh Trạc trực tiếp tắt luôn máy chiếu, tông giọng lạnh nhạt, nhã nhặn: “Phim điện ảnh liên quan đến địa chất còn rất nhiều, bộ phim này hiện tại chưa công chiếu nên không thể giải thích ý nghĩa. Làm lại PPT đi.”
Văn Đàn: “…”
Có hàng vạn cách để “chết”, nhưng cô vạn lần không ngờ mình lại “chết” theo cách thảm khốc thế này.
Lâm Sơ Dao vẫn chưa thôi hóng hớt: “Nói thật nhé, nếu không có anh họ thì tớ cũng ship cậu với Quý Hồi đấy. Hai người tính cách bù trừ, lại cùng công ty, lén lút yêu đương thì kích thích biết bao, vừa ngọt vừa hồi hộp.”
Văn Đàn nghệt mặt: “Tớ cảm ơn cậu nha.”
“Người một nhà cả, khách sáo làm gì.”
“…” Văn Đàn im lặng một chút rồi hỏi, “Cậu nói thật cho tớ đi, bà ngoại cậu… thực sự bảo Minh Trạc khi nào thì dẫn tớ về gặp mặt hả?”
Sau chuyện lần trước, cô luôn cảm thấy trong lòng không yên.
Thực ra Văn Đàn đã chuẩn bị sẵn tinh thần là gia đình anh sẽ mãi không chấp nhận mình.
Cô nghĩ, dù có khó khăn đến đâu, mình cũng phải đứng về phía với anh mà cố gắng một lần.
Ở đầu dây bên kia, Lâm Sơ Dao giơ tay thề thốt, bỏ qua hết mấy lời mỉa mai của Minh Ứng Chương: “Tớ thề, chính tai tớ nghe bà ngoại nói trên bàn ăn, tuyệt đối chân thật.”
Văn Đàn nhất thời không nói gì.
Lâm Sơ Dao lại nói: “Cậu không tin anh họ tớ thì cũng phải tin tớ chứ, tớ đã lừa cậu bao giờ đâu.”
Văn Đàn: “Cậu chắc chưa?”
“……” Cô nàng tiếp lời, “Chuyện đó là ngoại lệ! Ngoài chuyện đó ra, mình đảm bảo không giấu cậu chuyện gì cả!”
Văn Đàn đáp lại một tiếng, nằm trên giường: “Tớ chỉ thấy mọi chuyện giải quyết dễ dàng quá, có chút không thực tế.”
“Yên tâm đi, bà ngoại tớ không phải người cổ hủ như cậu tớ đâu. Với lại bà cực kỳ thương anh họ, anh ấy thích cậu như vậy, dù ngoài miệng bà nói không đồng ý nhưng thực ra trong lòng đã xuôi rồi.”
Văn Đàn nắm lấy trọng điểm: “Vậy cậu của cậu nói sao? Anh họ cậu cãi nhau với ông ấy đêm Nguyên Tiêu là vì những chuyện này à?”
Lâm Sơ Dao nhận ra mình lỡ lời, bèn lấp liếm: “Những chuyện đó không quan trọng, quan trọng là bao giờ cậu và anh họ tớ mới công khai đây?”
Nghe thấy Lâm Sơ Dao chuyển chủ đề, Văn Đàn biết ngay mọi chuyện đúng như mình nghĩ nên không hỏi gặng thêm.
Cô trở mình nhìn trần nhà: “Tạm thời tớ chưa nghĩ đến chuyện đó.”
Trước đây cô nói với Minh Trạc rằng chuyện hai người yêu nhau không thể để người khác phát hiện là vì hợp đồng cô đã ký với công ty.
Khi Văn Đàn từ Paris về, Chu Kế Quang đi công tác, cô lại lập tức vào đoàn huấn luyện, chuyện tình cảm cũng chưa được làm rõ.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Văn Đàn tưởng là Văn Văn đến tìm mình: “Tớ có việc rồi, không nói nữa nhé, bye bye.”
Cô cất điện thoại, đi ra huyền quan. Vừa mở cửa ra, bóng dáng quen thuộc đã lọt vào tầm mắt.
