Chương 156: Trăng tròn

Chuyển ngữ: @motquadao
Sau khi nghe Lâm Sơ Dao kể về mưa máu gió tanh trong bữa tối Tết Nguyên Tiêu, Văn Đàn lập tức gửi tin nhắn cho Minh Trạc.
Hôm nay cô vừa tập xong bài múa kiếm trở về, cả người đau nhức, không chỗ nào là không mỏi.
Hai phút sau, điện thoại của Minh Trạc gọi tới.
Văn Đàn nhanh chóng bắt máy: “Anh về đến nhà chưa?”
Minh Trạc “ừm” một tiếng: “Vừa mới về, em ăn cơm chưa?”
Văn Đàn cuộn mình trên sofa: “Em ăn rồi.”
Dừng một chút, cô lại nhỏ giọng nói tiếp, “Em nghe Lâm Sơ Dao nói, hôm nay anh về bên bà nội ăn cơm…”
Minh Trạc bảo: “Lần sau đừng tặng túi xách cho con bé nữa, tặng nó cái khẩu trang đi.”
Khóe môi Văn Đàn không nhịn được cong lên: “Cậu ấy cũng vì quan tâm đến anh mà.”
Minh Trạc đóng cửa phòng, hỏi: “Con bé đã kể với em những gì rồi?”
“Cậu ấy nói… anh và bố anh suýt thì cãi nhau này nọ trên bàn ăn.”
Nội dung cụ thể thì Lâm Sơ Dao không kể chi tiết.
“Vậy con bé có kể với em chuyện,” Minh Trạc thong thả tiếp lời, “bà nội anh hỏi, khi nào thì anh dẫn em về gặp họ?”
Bàn tay cầm điện thoại của Văn Đàn hơi siết lại: “Dạ không…”
Minh Trạc lại nói: “Lần trước là do anh chưa điều phối tốt, giờ họ đã biết em là một diễn viên rồi, em còn sẵn lòng cùng anh về nhà không?”
Giọng Văn Đàn càng nhỏ hơn: “Nhưng mấy tháng tới em phải quay phim, có lẽ không sắp xếp được thời gian.”
Đạo diễn Quách Thụ rất nghiêm khắc tại phim trường, thường không cho phép xin nghỉ.
Khu phim trường họ đang ở cũng cách Giang Thành vài giờ đi xe, đi đi về về e là không đủ thời gian.
Giọng Minh Trạc trầm thấp và dịu dàng: “Chỉ cần em đồng ý là được, thời gian không quan trọng.”
Văn Đàn mỉm cười rạng rỡ: “Vâng.”
Cô đi đến bên cửa sổ, ngước mắt nhìn lên bầu trời: “Thầy Minh.”
“Ơi?”
“Đêm nay trăng tròn quá.”
Minh Trạc mở cửa sổ, một vầng trăng tròn vành vạnh đang treo cao giữa bầu trời đêm tĩnh mịch, xung quanh không một ngôi sao.
Anh ngẩng đầu lên: “Anh cũng nhớ em.”
*
Sau Tết Nguyên Tiêu, Viện nghiên cứu địa chất bắt đầu làm việc lại.
Khi Minh Trạc đến nơi, Trần Ngôn Chu đang đi phát kẹo hỷ.
Minh Trạc hỏi: “Cậu cầu hôn thành công rồi à?”
Trần Ngôn Chu “hì hì” hai tiếng, nụ cười không dứt trên môi, đặt thêm hai hộp kẹo lên bàn anh: “Tất cả đều nhờ công của thầy Minh, bạn gái em… không, vị hôn thê của em, cực kỳ thích bộ thêu Tô Châu mà anh tặng đấy.”
Hai chữ “vị hôn thê” này, cậu ta gọi thuận miệng vô cùng, chẳng bù cho ai đó, danh không chính ngôn không thuận.
Minh Trạc thần sắc không đổi: “Cầu hôn thế nào?”
Trần Ngôn Chu kể: “Thì mấy ngày trước bọn em về quê cô ấy ăn Tết. Trên đường về, cô ấy nói với em: “Anh giỏi nhịn thật đấy, cái kế hoạch cầu hôn đó anh chuẩn bị nửa năm rồi, rốt cuộc định bao giờ mới mở lời thế?”. May mà em luôn mang nhẫn trong người, thế là cầu hôn luôn, cô ấy đồng ý ngay.”
Minh Trạc nhận xét: “Vậy là mấy bước cậu chuẩn bị đều không dùng tới.”
“Đúng vậy nhỉ.” Trần Ngôn Chu cảm thán, “Biết thế em thà để dành tiền đó mua quà cho cô ấy còn hơn.”
Minh Trạc im lặng vài giây: “Lúc cậu chuẩn bị cầu hôn, có bao giờ nghĩ đến khả năng cô ấy sẽ từ chối không?”
Trần Ngôn Chu đáp: “Cái này thì không, bọn em yêu nhau mấy năm rồi. Dù đôi khi có cãi vã, nhưng nếu trong lòng không có nhau thì đã chẳng đi được đến hôm nay. Thế nhưng dù biết khả năng lớn cô ấy sẽ đồng ý, nhưng lúc đó vẫn thấy căng thẳng lắm.”
“Nhất định phải yêu nhau vài năm mới được cầu hôn hả?”
“Cũng không hẳn, giờ kết hôn chớp nhoáng đầy ra đấy.” Trần Ngôn Chu bổ sung, “Nhưng ly hôn chớp nhoáng cũng nhiều, nên yêu đương vài năm trước khi cưới vẫn hơn anh ạ.”
Minh Trạc lại hỏi: “Đây là suy nghĩ của cậu, hay của bạn gái cậu?”
Trần Ngôn Chu trả lời: “Cả hai bọn em đều nghĩ vậy.”
Rồi nghiêm túc đính chính, “Thầy Minh, là vị hôn thê.”
Minh Trạc: “…”
Minh Trạc nhìn hai hộp kẹo hỷ có đôi có cặp trên bàn thấy chướng mắt, bảo cậu ấy mang đi một hộp.
Trần Ngôn Chu hớn hở ra khỏi văn phòng đi phát cho những người khác.
Đến trưa, trên đường tới nhà ăn, Trần Ngôn Chu cứ liếc nhìn Minh Trạc mấy lần, định hỏi gì đó rồi lại nuốt xuống, dáng vẻ ngập ngừng.
Minh Trạc đút một tay vào túi quần: “Có gì thì nói đi.”
Thấy vậy Trần Ngôn Chu không khách sáo nữa. Cậu ấy lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh đưa đến trước mặt Minh Trạc: “Thầy Minh, đây là anh phải không?”
Trên màn hình là tấm ảnh chụp ở Paris, Minh Trạc đeo khẩu trang đi sau lưng Văn Đàn.
Sắc mặt Minh Trạc không đổi: “Không phải.”
Trần Ngôn Chu không tin, đôi mắt này vừa nhìn đã biết là anh rồi.
Người khác không nhận ra chứ cậu ấy thì không thể nhầm được.
Trần Ngôn Chu thì thầm đầy vẻ bí hiểm: “Thầy Minh yên tâm, miệng em kín lắm, sẽ không nói với ai đây là anh đâu.”
Đúng lúc đó, Giáo sư Triệu đi ngang qua: “Không nói với ai chuyện gì?”
Trần Ngôn Chu cất điện thoại, cười rạng rỡ: “Đây là bí mật nhỏ giữa em và thầy Minh.”
Giáo sư Triệu nghẹn lời: “Hai đứa bây còn có bí mật nhỏ cơ đấy.”
Sau khi ngồi xuống nhà ăn, họ tình cờ gặp Hứa Linh Nguyệt và Đinh Giai đang bê khay cơm tìm chỗ.
Giáo sư Triệu vẫy tay: “Ngồi đây đi.”
Hứa Linh Nguyệt nhìn Minh Trạc một cái rồi mới chậm chạp ngồi xuống.
Đinh Giai lên tiếng trước: “Nghe nói anh Chu cầu hôn thành công rồi ạ? Sáng nay em không tới, anh phải bù kẹo hỷ cho em đấy nhé.”
Trần Ngôn Chu đang húp canh, nghe vậy vội đặt bát xuống: “Bù chứ bù chứ, lát về văn phòng tôi đưa cho.”
Giáo sư Triệu hỏi han Hứa Linh Nguyệt vài câu về công việc, không nói chuyện gì khác.
Buổi chiều Minh Trạc còn phải thí nghiệm nên ăn xong là đi ngay.
Hứa Linh Nguyệt thấy vậy liền vội vàng đi theo.
Trần Ngôn Chu vừa định đi cùng thì bị Đinh Giai kéo lại: “Anh Trần, anh kể cho em nghe anh cầu hôn thế nào đi.”
Hứa Linh Nguyệt đuổi kịp đến một góc vắng người mới cất tiếng gọi: “Thầy Minh…”
Minh Trạc quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng xa cách: “Có chuyện gì không?”
Hai tay Hứa Linh Nguyệt nắm chặt vạt áo: “Em thấy hot search khi Văn Đàn đi Paris rồi, em biết… người đi cùng cô ta là anh…”
Minh Trạc đáp: “Nếu cô không còn việc gì khác thì tôi đi trước đây.”
Hứa Linh Nguyệt bước nhanh lên chặn đường anh: “Mấy ngày đó anh không ở trong nước, không biết có người tố cáo cô ta… rằng sau lưng cô ta có kim chủ.”
Giọng Minh Trạc nhạt nhẽo: “Nếu cô chưa thấy thông báo của cảnh sát thì có thể đi tìm mà đọc.”
“Dù lần này cô ta báo cảnh sát, nhưng không có lửa thì sao có khói. Văn Đàn là nghệ sĩ, vốn đã không cùng một thế giới với chúng ta. Những người đó vì muốn nổi tiếng mà chuyện gì cũng có thể đánh đổi. Văn…”
“Cô Hứa.” Minh Trạc cắt ngang, tông giọng càng lạnh hơn, “Tôi nhắc lại một lần nữa, chúng ta chỉ là đồng nghiệp. Văn Đàn là người thế nào, tôi là người rõ nhất, không cần cô phải đánh giá thay.”
Hứa Linh Nguyệt cắn môi: “Nhưng nếu tình cảm cô ta dành cho anh là thật, vậy tại sao trước lời đồn đại bôi nhọ bản thân như vậy, cô ta vẫn không chịu công khai quan hệ giữa hai người? Cô ta rõ ràng là không dám, không dám để kim chủ sau lưng biết được!”
