Chương 155: Dịu lại

Chuyển ngữ: @motquadao
Ngày Tết Nguyên Tiêu, khi Lâm Sơ Dao cùng bố mẹ đến Giang Thủy Tiểu Tạ dùng bữa, cô nàng kinh ngạc đến mức không tin nổi vào mắt mình khi thấy Minh Trạc cũng ở đó.
Cô nàng nhỏ giọng hỏi: “Anh họ, lát nữa cậu cũng tới, anh không đi sao?”
Minh Xu dùng khuỷu tay hích con gái một cái: “Khó lắm cả nhà mới ngồi lại ăn với nhau một bữa, con đừng có nói linh tinh.”
Dù về lý là vậy, nhưng Lâm Sơ Dao vẫn thấy thật thần kỳ, mặt trời hôm nay đâu có mọc đằng Tây.
Đợi đến khi Minh Xu đi tìm bà cụ Minh, Lâm Sơ Dao mới rón rén ghé lại gần anh: “Anh họ, anh và cậu làm hòa rồi à?”
Minh Trạc cầm túi giấy bên cạnh ném cho cô nàng: “Văn Đàn tặng em.”
Bên trong là một chiếc túi xách của một thương hiệu mà Lâm Sơ Dao cực kỳ yêu thích, bản giới hạn mới nhất, hiện tại chỉ có ở Paris.
Cô nàng ôm chặt lấy, vui mừng được vài giây rồi sực nhớ ra, ngẩng đầu lên: “Anh đừng có mà đánh trống lảng.”
Minh Trạc thu hồi tầm mắt, tiếp tục cho cá ăn, lười biếng đáp: “Cũng chưa đến mức quá ngốc, xem ra năm nay em có thể thuận lợi tốt nghiệp được rồi.”
“Em vốn có thể…” Lâm Sơ Dao đổi giọng ngay lập tức, “Lần trước em nghe mẹ nói anh về nhà họ Minh rồi, anh nói gì với cậu thế?”
“Tò mò thế thì lát nữa tự đi mà hỏi ông ấy.”
Lâm Sơ Dao biết ngay chẳng thể cạy được gì từ miệng anh, nhưng nhìn dáng vẻ ung dung tự tại này của anh, lại còn chịu ngồi chung một chỗ với cậu mình, xem ra anh đã có tính toán chắc chắn.
Chẳng bao lâu sau, Minh Ứng Chương đến.
Đây là lần đầu tiên sau mười năm, gia đình họ mới ngồi lại cùng nhau ăn một bữa cơm. Sắc mặt Bà cụ Minh khá hài lòng, còn Minh Trạc và Minh Ứng Chương thì khỏi phải nói, khí chất thong dong tự nhiên của hai bố con y như được đúc từ một khuôn.
Bố của Lâm Sơ Dao, ông Lâm Vu Trung ho nhẹ một tiếng tìm đề tài: “Dạo này công việc của Tiểu Trạc bận lắm hả? Cảm giác lâu lắm rồi chú không gặp con.”
Minh Trạc còn chưa kịp trả lời, Minh Ứng Chương đã cất giọng mỉa mai: “Nó đương nhiên là bận rồi, bận đi làm vệ sĩ cho người ta cơ mà.”
Lâm Sơ Dao không kịp phòng bị, bị ngụm nước trái cây trong miệng làm cho sặc sụa.
Lâm Vu Trung hoàn toàn không biết gì, nhìn qua nhìn lại đầy vẻ thắc mắc: “Vệ sĩ gì cơ?”
Vẻ mặt Minh Trạc vẫn bình thản: “Gần đây Viện nghiên cứu đang trong dịp nghỉ nên con tìm việc làm thêm.”
Minh Xu cũng suýt thì nghẹn.
Minh Ứng Chương thì muốn đảo mắt lên tận trời, thằng con này của ông đúng là biết thuận nước đẩy thuyền mà.
Bà cụ Minh không vui: “Con đừng có đùa với chú con nữa.”
Sau đó, bà cụ quay sang Lâm Vu Trung giải thích: “Thằng bé có bạn gái rồi, chắc gần đây đi cùng con bé.”
Lâm Vu Trung hỏi: “Có phải là cô bé mà lần trước mọi người kể là Tiểu Trạc đang theo đuổi không?”
Minh Ứng Chương hừ lạnh: “Ngoài con bé ra thì còn ai vào đây nữa.”
“Thế bao giờ Tiểu Trạc định dẫn người về cho gia đình gặp mặt đây?”
Ông ấy vừa dứt lời, Minh Xu đã nhẹ nhàng đá chồng mình một cái dưới gầm bàn.
Minh Ứng Chương chen vào: “Chúng ta làm gì có tư cách mà gặp, đến lúc kết hôn người ta có mời chúng ta hay không còn chưa biết.”
Bà cụ Minh nhíu mày nhìn con trai: “Vu Trung hỏi Tiểu Trạc chứ có hỏi con đâu, sao con cứ chen mồm vào thế?”
Minh Ứng Chương ngang ngược đáp: “Con đang nói hộ nỗi lòng của nó đấy chứ.”
Minh Xu mỉm cười giảng hòa: “Anh cả vẫn vậy, rõ ràng trong lòng quan tâm Tiểu Trạc nhưng ngoài miệng thì không bao giờ chịu nhường ai.”
Lâm Sơ Dao cũng phụ họa: “Đúng đó đúng đó, lần nào cậu qua mà không thấy anh họ đều tỏ vẻ thất vọng, giờ khó lắm mới gặp được thì lại nói một đằng nghĩ một nẻo.”
Minh Ứng Chương bị hai mẹ con họ nói cho mặt mũi lúc xanh lúc đỏ, cuối cùng cũng chịu im lặng.
Bà cụ Minh đảo mắt, thầm nghĩ hôm nay nhân lúc Minh Ứng Chương có mặt, chi bằng nói rõ chuyện này luôn.
Bà cụ ho khan một tiếng, thuận thế hỏi Minh Trạc: “Chú vừa hỏi con đấy, bao giờ dẫn người về cho gia đình gặp mặt?”
Minh Ứng Chương không lên tiếng.
Minh Trạc đáp: “Đợi cô ấy có thời gian, con sẽ hỏi xem cô ấy có đồng ý không.”
Minh Ứng Chương không nhịn được nữa: “Trong cái nhà này có ai mà không bận hơn con bé? Thế mà còn phải đợi đến khi có thời gian, hỏi xem có đồng ý không? Sao anh không hỏi xem chúng tôi có đồng ý hay không?”
Minh Trạc giữ nguyên tông giọng: “Bố không đồng ý thì có thể không gặp.”
Minh Ứng Chương định nói tiếp thì bị bà cụ Minh lườm cho một cái cháy mặt.
Minh Xu lại vội vàng can ngăn: “Chuyện này đúng là nên tôn trọng ý kiến của con gái nhà người ta. Không vội đâu, cứ đợi con bé có thời gian rồi thong thả bàn sau.”
Sau bữa cơm, bà cụ Minh kéo Minh Ứng Chương ra một góc quở trách: “Con bị làm sao thế hả? Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, bớt cái tính nóng nảy đi. Cứ thế này thì quan hệ hai bố con nhà con cả đời cũng không dịu lại được đâu!”
Minh Ứng Chương sa sầm mặt mày: “Mẹ nói xem con có bực không? Bình thường ai tìm, nó cũng bảo bận công việc, không có thời gian. Giờ thì hay rồi, chạy ra nước ngoài làm vệ sĩ cho nghệ sĩ nữ!”
Bà cụ Minh chỉnh lại khăn choàng: “Con biết rồi à.”
Bà cụ vốn không rõ chuyện làm vệ sĩ ra sao, chỉ không ngờ ông lại biết nghề nghiệp của bạn gái Minh Trạc nhanh thế.
Minh Ứng Chương chắp tay sau lưng, cứ nghĩ đến là bốc hỏa: “Nó vẫn còn biết giữ mặt mũi, biết đường đeo cái khẩu trang vào.”
Minh Trạc là con trai ông, dù không chịu kế nghiệp thì cũng là con trai trưởng nhà họ Minh, làm ra chuyện này mà để người ta nhận ra thì cái mặt già của ông không biết giấu vào đâu.
Bà cụ Minh chậm rãi hỏi: “Con thấy khi nào thằng bé đưa cô bé ấy về là thích hợp?”
Minh Ứng Chương tức đến đau cả gan: “Chẳng phải nó đã nói rồi sao, phải đợi người ta có thời gian!”
Bà cụ Minh chớp lấy thời cơ ngay lập tức: “Ý con là… con đồng ý chuyện của hai đứa nó rồi?”
Minh Ứng Chương lúc này mới nhận ra mình đã sập bẫy, ông quay mặt đi không thừa nhận: “Con đồng ý hồi nào? Con không đồng ý.”
Bà cụ Minh thở dài: “Con không đồng ý thì có ích gì? Mẹ thấy Tiểu Trạc thích con bé lắm, theo đuổi người ta tận sang tận nước ngoài kia kìa.”
“Dù sao nó làm gì cũng đâu cần con đồng ý, cứ thích làm là làm, giờ lại đi hỏi ý kiến con làm gì.”
Bà cụ Minh vỗ vỗ cánh tay ông: “Con lại thế rồi, có gì không thể nói chuyện đàng hoàng được đâu. Chuyện cũ đã qua bao lâu rồi, mẹ xem con còn định ôm cục tức này đến bao giờ.”
Minh Ứng Chương sần mặt, không nói gì.
Bà cụ Minh chân thành tiếp lời: “Mẹ thấy mẹ cũng chẳng sống thêm được mấy năm nữa. Tính tình Tiểu Trạc thế nào con còn lạ gì, chuyện nó đã quyết, người nó đã chọn thì sẽ không thay đổi. Thay vì chuốc lấy tiếng xấu, chi bằng cứ để nó tự do, mẹ cũng sớm được bế chắt nội. Con thấy sao?”
Minh Ứng Chương im lặng vài giây rồi mới nói: “Con đã cho người tìm hiểu rồi, con bé đang muốn đạt giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, làm sao có chuyện hai năm nữa cho mẹ bế chắt được.”
Bà cụ Minh đảo mắt: “Xem ra anh cũng chỉ mong mẹ sống thêm được hai năm nữa thôi nhỉ.”
“Chẳng phải lời đó là do mẹ vừa nói sao?”
“Mẹ nói chơi thôi, anh coi là thật làm gì.”
Minh Ứng Chương: “…”
Ông trầm giọng bảo: “Mẹ đừng lo lắng nữa, cứ sống thêm nhiều năm vào. Con sẽ sắp xếp thời gian đi gặp con bé một chuyến để hỏi rõ vài chuyện. Mẹ tưởng con thực sự muốn quản mấy chuyện này của nó chắc? Con cũng muốn tận hưởng những ngày thanh thản lắm chứ.”
