Chương 154: Toàn mạng mỉa mai

Chuyển ngữ: @motquadao
Chiếc du thuyền khổng lồ chậm rãi lướt đi giữa Đại Tây Dương, mặt biển yên ắng, thỉnh thoảng mới có vài chú cá voi nhảy vọt lên.
Trên boong tàu, ánh đèn sáng rực như ban ngày.
Buổi dạ tiệc đã kết thúc, khắp nơi vẫn còn vương lại hơi men và sự xa hoa của một đêm chủ khách đều vui.
Từ đầu đến cuối, trong phòng vẫn không bật đèn, váy dạ hội và âu phục quấn quýt lấy nhau rải rác từ phòng khách kéo dài đến tận phòng ngủ.
Văn Đàn một tay chống lên tấm kính phòng tắm, xương bướm sau lưng khẽ run lên.
Hai chân cô mềm nhũn, gần như không đứng vững nổi.
Minh Trạc hôn lên vai cô, vòng tay siết chặt eo: “Lên giường nhé?”
Văn Đàn khó khăn mở lời: “Không… không muốn…”
Dù sao cô cũng là nghệ sĩ nữ, ngày mai sẽ có người đến dọn phòng, nếu để họ thấy drap trải giường ướt sũng thì cô còn mặt mũi nào mà sống nữa.
Minh Trạc bật cười, cắn nhẹ vành tai cô: “Bình thường cũng chẳng thấy em uống được bao nhiêu nước.”
Văn Đàn hiểu được ẩn ý của anh, vừa thẹn vừa giận.
Minh Trạc xoay người cô lại, trải một chiếc khăn tắm lên bệ rửa mặt rồi bế cô đặt lên đó.
Cơ thể Văn Đàn không có điểm tựa, chỉ có thể vòng tay ôm chặt cổ anh.
Minh Trạc liếc nhìn thứ vừa bị anh ném vào thùng rác, hỏi cô đầy lịch thiệp: “Hay là ngày mai để anh mang rác đi đổ nhé?”
Văn Đàn: “…”
Cũng không đến mức đó.
Minh Trạc hôn lên môi cô: “Nhưng chắc họ sẽ không nghĩ chúng ta ở trong phòng tâm sự cả đêm đâu.”
Văn Đàn chưa kịp lên tiếng thì cả người đã chao đảo dữ dội, đến sức để nói cũng chẳng còn.
Suốt một đêm, Minh Trạc đã thủ thỉ bên tai cô không ít lời không đứng đắn.
Dù mệt đến rã rời, nhưng may là khi được nằm xuống giường, chăn nệm vẫn khô ráo và thoải mái.
*
Văn Đàn ngủ một giấc ngon lành, hoàn toàn không biết bên ngoài đã long trời lở đất.
【Dù tôi không phải fan của Quý Tư Tư nhưng cũng thấy xấu hổ dùm. Trời ạ, sao có thể muối mặt đến mức này chứ.】
【Độ mất mặt của Quý Tư Tư lần này có khác gì đi đại tiện giữa đường không?】
【Mấy đứa kia một vừa hai phải thôi, ngay từ đầu Quý Tư Tư và phòng làm việc đâu có nói là cổ tham gia dạ tiệc của Ethereal, chỉ là một bộ ảnh bình thường thôi, tự chúng mày suy nghĩ ra đấy chứ.】
【Ha ha ha cười chết mất, Quý Tư Tư lại bắt đầu lật mặt đổ tại rồi, chống mắt xem nhà cô còn bịa được gì nữa.】
【Khả năng là Quý Tư Tư đã biết mình không lấy được hợp đồng đại sứ Ethereal nên định lập lờ nước đôi với bữa tiệc du thuyền, ai ngờ Ethereal lại đăng ảnh bên trong sự kiện. Mà đã đăng thì thôi, thương hiệu còn đăng cả ảnh có Văn Đàn nữa.】
【Dạ tiệc mấy năm trước của Ethereal không có sao châu Á, cô ta định lấy cớ đó để lấp liếm, cơ mà đời thì biết đâu được chữ ngờ.】
【Giờ tôi chỉ cần nghĩ đến cảnh hôm qua fan Quý Tư Tư mỉa mai, đá đểu Văn Đàn không đủ tư cách tham gia dạ tiệc là lại thấy buồn cười, nghiệp quật không chừa một ai.】
【Quý Tư Tư sao so được với Văn Đàn, chẳng qua là cô ấy không dám liều mình như người ta thôi, đâu phải ai cũng nuốt nổi mấy ông chú sáu bảy chục tuổi, hói đầu bụng bia.】
【@Pháp chế Hoàn Vũ Giải Trí, có người tung tin đồn thất thiệt, vào việc đi!】
Chuyện Văn Đàn tham dự dạ tiệc du thuyền Ethereal khiến mạng xã hội bàn tán rầm rộ suốt mấy ngày liền. Phía Quý Tư Tư thì hoàn toàn im ắng, khác hẳn sự phô trương trước đó, lặng lẽ về nước.
Và khi mọi người đều nghĩ chuyện Văn Đàn bị kim chủ bao nuôi sẽ dần chìm xuồng thì cảnh sát thành phố Giang Thành đăng một bài trên Weibo:
【Đã nhận được đơn báo án của bà Văn Đàn về việc đối tượng họ Hoàng (ID Weibo: Tiểu Tiểu Ngư Ký) đăng tải nội dung “Nghệ sĩ nữ lạnh lùng thanh cao được kim chủ bao nuôi”. Qua điều tra, nội dung truyện tranh do đối tượng này đăng tải hoàn toàn là bịa đặt ác ý. Do đối tượng họ Hoàng có thái độ thành khẩn nhận lỗi, hiện bị xử phạt giam giữ 15 ngày.】
Văn Văn thấy kết quả xử phạt thì tức tối: “Chỉ 15 ngày thôi á, hời cho hắn quá!”
Từ Thu nói: “15 ngày này, ít nhất hắn cũng kiếm được mấy chục triệu tệ rồi.”
Văn Văn nghe mà tặc lưỡi: “Tiền này dễ kiếm thật đấy.”
Từ Thu gập tập tài liệu trước mắt lại, quay sang nói: “Nhưng lần này Quý Tư Tư cũng coi như mất cả chì lẫn chài. Cô ta tưởng kéo em xuống nước thì vị trí đại sứ Ethereal sẽ thuộc về mình, không ngờ lại gậy ông đập lưng ông.”
Trước khi rời Paris, bộ phận PR của Ethereal đã gửi tới hợp đồng Đại sứ toàn cầu.
Văn Đàn tựa người vào ghế nhìn ra cửa sổ: “Trí nhớ của cư dân mạng ngắn lắm, một thời gian nữa người ta sẽ quên thôi. Quý Tư Tư vẫn có thể hoạt động bình thường, nếu có tác phẩm tốt thì vẫn lội ngược dòng được.”
Từ Thu gật đầu: “Tài nguyên của cô ta đúng là không bị ảnh hưởng, hôm qua đã vào đoàn phim Thất Ngữ rồi.”
Ở vị trí hiện tại của Quý Tư Tư, phía sau cô ta là cả một mạng lưới lợi ích phức tạp. Chỉ cần không phạm pháp, những người đó sẽ tìm cách giữ cô ta lại.
Mặc dù lần này bị mỉa mai vì chuyện tham dự dạ tiệc của Ethereal, nhưng suy cho cùng đó cũng không phải chuyện lớn, các nhà đầu tư kia căn bản không để tâm.
Từ Thu nói tiếp: “Chị biết em không nuốt trôi cục tức này, nhưng muốn kéo cô ta xuống thì mức độ này vẫn chưa đủ, phải nắm được tử huyệt của cô ta, đánh một đòn chí mạng.”
Văn Đàn khẽ “vâng” một tiếng, cô đã nghĩ ra một cách, nhưng cần phải chờ thời cơ.
Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước phim trường.
Đối với bộ phim của đạo diễn Quách Thụ, cô cần gia nhập vào đoàn phim trước nửa tháng để tập luyện.
Trong bộ phim này có rất nhiều cảnh múa và hành động.
Dù Văn Đàn có nền tảng vũ đạo nhưng so với yêu cầu của Quách Thụ thì vẫn còn khác biệt.
Quách Thụ đứng chờ bên ngoài, vừa thấy Văn Đàn đã nói: “Dạo này cô hot quá nhỉ, may mà hợp đồng đã ký từ sớm, không thì tôi chẳng trả nổi cát-xê cho cô đâu.”
Từ Thu cười: “Đạo diễn Quách nói gì vậy, chú là thầy dẫn dắt của Văn Đàn mà, dù không có tiền cô ấy cũng phải đến diễn chứ.”
Quách Thụ ho khẽ một tiếng, trong lòng rất hưởng thụ nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Tôi chỉ tiện tay chỉ điểm mấy câu thôi, là cô ấy tự lĩnh ngộ tốt, thầy thợ gì chứ.”
Khóe môi Văn Đàn cong lên: “Đạo diễn Quách từng nói rồi, nếu cháu diễn tốt thì phải nói là do chú dạy, diễn dở thì cháu tuyệt đối không được bán đứng chú. Cháu vẫn nhớ đấy.”
Gương mặt Quách Thụ hiếm hoi lộ ra nụ cười: “Cô nhớ rõ thật đấy.”
Buổi tối, Quách Thụ đưa Văn Đàn đi ăn cùng nhà sản xuất và ekip, ai nấy đều khen cô nức nở.
Sau khi về khách sạn, Từ Thu dặn dò: “Mai chị về rồi, Văn Văn ở lại đây với em, có việc gì thì gọi chị.”
Văn Đàn đáp: “Vâng.”
Từ Thu đi ra được vài bước lại quay đầu:: “Đúng rồi, mấy ngày nữa bộ phim đề tài thảm họa cũng chuẩn bị công bố rồi. Fan CP của em và Quý Hồi rất đông, khi phim chiếu chắc chắn sẽ phải marketing về mảng này, em chuẩn bị tâm lý nhé.”
