[Tai tiếng] Chương 153

Chương 153: Dạ tiệc

Chuyển ngữ: @motquadao


Việc Mạnh Trần An báo cảnh sát nằm ngoài dự tính của Quý Tư Tư, nhưng đó không phải là vấn đề lớn. Dù sao bản thân anh ta cũng là người trong cuộc, ngoài fan ra thì chẳng mấy ai tin. 

Chỉ cần Văn Đàn vẫn đang mắc kẹt giữa vòng xoáy dư luận là được, việc sau này có đính chính hay không cũng chẳng quan trọng.

Quý Tư Tư quay sang hỏi: “Mai là tới buổi dạ tiệc của Ethereal rồi, chuyện thư mời đã lo được chưa?”

La Ân ngập ngừng: “Vốn dĩ là xong xuôi rồi, nhưng anh vừa nhận được tin buổi dạ tiệc năm nay của Ethereal đổi sang tổ chức trên du thuyền. Danh sách khách mời bị kiểm soát gắt gao hơn nhiều, thế nên…”

Quý Tư Tư cau chặt chân mày: “Vậy còn Văn Đàn?”

“Yên tâm đi, đến em còn không nhận được thư mời thì Văn Đàn càng không có cửa. Hơn nữa anh đã nghe ngóng rồi, Giám đốc thương hiệu của Ethereal đã biết chuyện lùm xùm trong nước. Họ là những người chú trọng hình ảnh thương hiệu nhất, tuyệt đối không thể dây dưa với Văn Đàn lúc này đâu, chắc chắn chỉ muốn phủi sạch quan hệ. Em xem chuyện ở show diễn đấy, đến giờ họ có ra thông báo chính thức nào đâu.”

Quý Tư Tư suy nghĩ hai giây rồi dặn: “Anh đi nghe ngóng xem du thuyền sẽ cập bến ở đâu.”

Chuyện ở show diễn, dù Quý Tư Tư có sống chết khẳng định đó chỉ là tai nạn, nhưng Ethereal vốn dĩ đã cực kỳ khắt khe trong việc chọn đại sứ. Lần này cô ta không tham gia được buổi dạ tiệc thì xem như việc hợp đồng đại sứ cũng khó. 

Nhưng không sao, trong tình huống hiện tại, Văn Đàn không có cơ hội mới là kết quả tốt nhất.

Sau khi La Ân nghe ngóng được địa điểm du thuyền cập bến, ngày hôm sau, Quý Tư Tư lên đồ lộng lẫy. Khi màn đêm buông xuống, cô ta đứng tạo dáng trước chiếc du thuyền khổng lồ làm một bộ ảnh, kèm theo vài dòng trạng thái cùng icon ngôi sao lấp lánh. 

Ekip của cô ta chỉ cần điều hướng bình luận một chút, ngay lập tức hashtag #Quý Tư Tư dự tiệc du thuyền Ethereal# đã leo lên hot search.

Fan Quý Tư Tư vừa tâng bốc thần tượng, vừa không quên lôi Văn Đàn ra dẫm đạp bằng đủ mọi lời mỉa mai, coi thường. 

Thế nhưng chỉ hai tiếng sau, tài khoản chính thức của Ethereal đăng tải loạt ảnh của các nghệ sĩ bên trong bữa tiệc. Trong ảnh, Văn Đàn diện chiếc váy đuôi cá màu vàng champagne lấp lánh, đứng cạnh Aron, nụ cười rạng rỡ, khí chất tao nhã, vừa sang trọng vừa cao cấp.

*

Ban đầu Văn Đàn hoàn toàn không hề biết về bữa tiệc này, cũng không nhận được thông báo từ Từ Thu. 

Buổi trưa khi thức dậy, cô nhận được tin nhắn của Minh Trạc. Anh nói rằng tối nay Aron muốn mời cô dùng bữa. 

Trong lòng Văn Đàn hiểu rõ, khả năng là Aron muốn ôn lại chuyện cũ với Minh Trạc, cô chỉ là tệp đính kèm.

Aron cũng coi như là bạn của Minh Trạc. Ngoại trừ Lâm Sơ Dao, đây là lần đầu tiên cô đi dự tiệc với tư cách là bạn gái của anh. Văn Đàn không nghĩ ngợi nhiều, đồng ý ngay. 

Buổi chiều có người gửi lễ phục đến, Minh Trạc cũng diện âu phục trang trọng. 

Người Pháp rất chú trọng lễ nghi, bất kể dịp nào cũng đều ăn mặc rất chỉnh tề.

Cho đến khi cùng anh xuống xe, nhìn thấy chiếc du thuyền khổng lồ trước mặt, Văn Đàn mới nhận ra “mời dùng bữa” mà cô nghĩ và “mời dùng bữa” mà Minh Trạc nói, hình như khác nhau hoàn toàn…

Ethereal cực kỳ tôn trọng sự riêng tư của khách mời, công tác an ninh được kiểm soát rất nghiêm ngặt, truyền thông và phóng viên đều không thể vào trong. 

Dù đã chuẩn bị tâm lý khi nhìn thấy du thuyền, nhưng khoảnh khắc khoác tay Minh Trạc bước lên boong, cô vẫn bị khung cảnh trước mắt làm cho choáng ngợp. 

Cô đã từng tham gia không ít tiệc rượu trong nước nhưng không nơi nào sánh được với sự xa hoa tột bậc, tấc đất tấc vàng ở nơi đây. 

Gọi nơi đây là chốn bồng lai của giới thượng lưu cũng không sai chút nào.

Aron nhìn thấy họ, liền bỏ lại những vị khách đang trò chuyện để bước tới chào hỏi. 

Sau khi hỏi thăm tình hình vết thương của Minh Trạc, anh ấy giới thiệu họ với những vị khách khác.

Hình như có những người quen biết Minh Trạc, họ bước tới bắt tay, chạm vai chào hỏi thân tình.

Minh Trạc quay sang giải thích: ““Hồi học ở Stanford anh từng tham dự vài buổi tiệc, đã gặp nhau vài lần.”

Văn Đàn nhỏ giọng: “Trí nhớ họ tốt thật đấy.”

Minh Trạc cong môi cười nhẹ.

Không phải trí nhớ của những người này tốt, mà là họ sẽ nhớ một cách chuẩn xác tất cả những người hoặc những chuyện có lợi cho mình.

Sau khi chào hỏi Aron xong, vị khách kia nhìn về phía Văn Đàn, lịch sự hỏi: “Heath, who is this?”

Minh Trạc đáp: “My fiancée.” 

Văn Đàn kinh ngạc quay ngoắt sang nhìn anh. 

Đối phương đặt một tay lên ngực, gật đầu chào cô: “Nice to meet you.”

Văn Đàn thu lại suy nghĩ, gật đầu đáp lễ.

Tối nay khách khứa rất đông, có lẽ Minh Trạc cũng không thích những nơi ồn ào như vậy nên dẫn Văn Đàn ra ngoài boong tàu. 

Du thuyền vừa hay lướt qua bảo tàng Louvre. Cảnh đêm hoàn toàn khác hẳn với vẻ cổ kính ban ngày, càng thêm phần lộng lẫy nguy nga.

Tóc Văn Đàn bị gió thổi bay nhẹ, cô quay đầu nhìn Minh Trạc: “Hôm qua anh nói một câu tiếng Pháp với Aron, anh nói gì thế?”

Minh Trạc dùng một tay nới lỏng nơ cổ, giọng nói thanh thoát dễ nghe: “Ma future épouse.”

Văn Đàn vẫn không hiểu, lấy điện thoại mở phần mềm dịch thuật ra: “Anh nói lại lần nữa đi.”

Minh Trạc mỉm cười, kéo tay cô xuống: “Anh nói, em là vợ tương lai của anh.”

Trong khoảnh khắc ấy, Văn Đàn có cảm giác gió xung quanh như ngừng thổi, cô chỉ có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.

Cô nói: “Vừa rồi anh… cũng nói với người đó, em là vị hôn thê của anh.”

Minh Trạc “ừm” một tiếng, đưa tay vén tóc cô ra sau tai: “Dù lẽ ra nên đợi em đồng ý rồi mới giới thiệu như vậy, nhưng anh vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp để hỏi em, cũng sợ em sẽ từ chối.”

Hàng mi Văn Đàn khẽ run, có chút không dám nhìn anh: “Em tạm thời… vẫn chưa nghĩ đến chuyện này, em…”

“Anh biết, anh nói những điều này không phải để bắt em phải đồng ý ngay lập tức.” Minh Trạc nhìn cô chăm chú, chậm rãi nói tiếp: “Dù là bạn gái, vị hôn thê hay là vợ, đó cũng chỉ là một danh xưng mà thôi, và người đó cũng chỉ có thể là em. Nếu em không thích, anh sẽ đổi.”

Văn Đàn ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt rực cháy: “Không cần đổi, em thích lắm.”

Minh Trạc vòng tay ôm lấy cô vào lòng, một tay vịn vào lan can boong tàu, một tay đan vào tóc cô, giữ sau gáy, cúi đầu hôn xuống.

Chiếc du thuyền này sẽ tiếp tục xuôi dòng sông Seine, tiến vào eo biển Manche và quay trở lại vào sáng mai. 

Các trang thiết bị trên du thuyền cực kỳ đầy đủ, phòng suite cũng là căn phòng lớn nhất mà Văn Đàn từng ở.

Nhân viên phục vụ dẫn họ đến cửa rồi rời đi. Văn Đàn bị đẩy vào trong phòng, đôi giày cao gót loạng choạng trên sàn gỗ vài bước rồi rơi vào vòng tay ấm áp. 

Minh Trạc dùng hổ khẩu (*) kẹp lấy cằm cô, một lần nữa cúi đầu hôn xuống, đầu lưỡi quấn quýt lấy sự ngọt ngào trong miệng cô. Bàn tay còn lại trượt dọc theo đường cong sau lưng, áp sát vào vùng eo và hông.

Chiếc váy dạ hội Văn Đàn mặc tối nay là kiểu cúp ngực, khóa kéo cũng đã mở, bị anh vuốt ve như vậy, váy đã sớm tuột xuống một nửa. 

Trong màn đêm tĩnh mịch, hai vầng trăng sáng treo cao, đầy đặn và trắng ngần.

(*) Hổ khẩu: từ này mình cũng mới nghe lần đầu nên chú thích này dành cho những bạn chưa gặp từ này bao giờ như mình. Đây là một từ cũ và ít dùng nhưng vẫn có nghĩa trong tiếng Việt, để chỉ kẽ ở giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ.


Hết chương 153

Bình luận về bài viết này