[Tai tiếng] Chương 151

Chương 151: Có tiền

Chuyển ngữ: @motquadao


Khi Văn Đàn làm xong tạo hình và bước ra ngoài thì vừa đúng tám giờ tối, chính là thời điểm đẹp nhất để chụp cảnh đêm Paris.

Văn Văn nhìn quanh không thấy Minh Trạc đâu: “Thầy Minh không đi cùng chúng ta ạ?”

Văn Đàn nghiêm túc đáp: “Anh ấy đắt quá, chị trả không nổi lương.”

Từ Thu chỉ cười, không nói gì.

Văn Văn rốt cuộc vẫn là một cô gái nhỏ chưa từng yêu đương, ngây thơ hết mức: “Nhưng mà đáng tiền thật sự ấy ạ! Sau khi chị và thầy Minh lên hot search, bao nhiêu người đến hỏi em tìm đâu ra anh vệ sĩ đẹp trai thế này, còn muốn trả giá gấp đôi để đào anh ấy từ chỗ chị đi đấy.”

Từ Thu hứng thú hỏi: “Thế em trả lời sao?”

“Em bảo là người đẹp trai thế này, chị Văn Đàn nhà chúng em phải giữ lại dùng riêng.”

Văn Đàn: “…”

Địa điểm chụp ảnh đầu tiên cách khách sạn không xa, do Văn Văn chụp cho cô. 

Tối nay chủ yếu chụp ảnh đời thường và quay vlog để đăng mạng xã hội nên cũng không cần quá trang trọng.

Văn Đàn đang chụp dở, vừa quay đầu lại thì thấy một bóng dáng quen thuộc bên lề đường. 

Ánh mắt cô lập tức mềm mại hẳn đi, khóe môi vô thức nở một nụ cười. 

Văn Văn cũng nhanh tay nhấn nút chụp.

Khi di chuyển đến địa điểm tiếp theo, Văn Đàn và Minh Trạc đi song song với nhau, cô nhỏ giọng: “Sao anh lại tới đây?”

Giọng Minh Trạc lười nhác: “Làm gì có chuyện nhận lương rồi mà không làm việc.”

Tai Văn Đàn đỏ bừng, chẳng biết là do lạnh hay do xấu hổ. 

Đúng lúc đó, đối diện họ có một đôi tình nhân trẻ đang khoác tay nhau vừa đi vừa cười nói. 

Văn Đàn cụp mắt nhìn bàn tay Minh Trạc, lặng lẽ nắm lấy.

Minh Trạc quay đầu nhìn cô.

Văn Đàn lý lẽ hùng hồn: “Đang ở nước ngoài, không có ai nhận ra em đâu.”

Hơn nữa, trước đây không thể để người khác biết họ đang yêu nhau chủ yếu là vì hợp đồng cô đã ký với Hoàn Vũ. 

Đợi lần này về nước, cô sẽ đi tìm Chu Kế Quang thú tội, phạt tiền hay làm gì cô cũng chấp nhận hết.

Minh Trạc hỏi cô: “Suy nghĩ kỹ rồi hả?”

Văn Đàn mặt không đổi sắc: “Nghĩ kỹ rồi ạ. Nếu gia đình anh không đồng ý, đợi đến lúc họ ném cho em tấm séc mấy chục triệu bảo em rời xa anh, lúc đó chia tay vẫn chưa muộn.”

Bờ môi mỏng của Minh Trạc khẽ cong lên, mười đầu ngón tay đan chặt lấy tay cô: “Đến lúc đó em nhớ đòi nhiều một chút, họ có tiền.”

Văn Đàn ôm lấy cánh tay anh, ngẩng đầu nhìn anh: “Vậy em đòi một trăm triệu được không?” (khoảng 3.8-4 tỷ VND)

“Mấy đồng bạc lẻ đó không cần hỏi họ, anh có.”

Văn Đàn: “…”

Mấy đồng bạc lẻ…

Cô nhớ lại lời Mạnh Trần An từng nói, gia đình Minh Trạc là hào môn đỉnh cấp trị giá hàng chục tỷ, thậm chí hàng trăm tỷ. 

Quả nhiên là cô đã trèo cao thật rồi.

Văn Văn đi phía sau họ chụp được rất nhiều ảnh và video, mỗi khung hình tách riêng ra đều đẹp như một tác phẩm nghệ thuật. 

Lịch trình hai ngày tiếp theo của Văn Đàn ngoài việc tham quan cửa hàng của Ethereal thì còn cần tham gia hoạt động của Velluto và chụp ảnh.

Về chuyện Văn Đàn bị hoảng sợ, do Paris và Trung Quốc lệch múi giờ, phòng làm việc đã phản hồi vào buổi trưa theo giờ Paris, nhưng lúc đó ở trong nước đã là sáu giờ tối.

Phòng làm việc của Văn Đàn:【Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến Văn Đàn. Tại show diễn đã xảy ra sự cố bất ngờ, may mắn là Văn Đàn không bị thương, sau đó cũng đã nhận được lời xin lỗi từ những người liên quan. Về tình hình cụ thể, mọi người có thể theo dõi thông cáo chính thức của Ethereal.】

【Tôi không hiểu lắm, rốt cuộc là tai nạn hay là do con người gây ra thế? Tại sao lại nhận được lời xin lỗi từ “người liên quan”?】

【Có phải nhân viên sơ suất gây ra không? Hy vọng mấy anh Tây không dùng cái cớ nhân viên thời vụ để lấp liếm.】

【Ờmmmm… Tôi nghĩ nếu là tai nạn do nhân viên gây ra thì phòng làm việc không cần thiết phải nhấn mạnh một câu như vậy. Sự cố này rõ ràng là không hề đơn giản.】

【Nhìn biểu cảm của Văn Đàn trong tấm ảnh bên ngoài show diễn thì chắc chắn không phải là tai nạn nhỏ đâu, tui đoán là khá nghiêm trọng.】

【Trong sàn diễn có camera mà đúng không? Đợi Ethereal ra thông báo chính thức là biết ngay.】

【Chỉ mình tui tò mò “người liên quan” là ai hỏ? Trong lòng tui thấp thoáng có một đáp án, nhưng tui không dám nói…】

【Mạnh dạn lên, mom không cô đơn đâu. Nếu là người Âu Mỹ, tui nghĩ phòng làm việc của Văn Đàn sẽ không nói như vậy.】

【Thái độ của phòng làm việc khá cứng, chắc là đợi Ethereal ra thông báo rồi sẽ đòi lại công bằng cho Văn Đàn.】

*

Sức nóng của Tuần lễ thời trang Paris vốn đã lớn, cộng thêm tạo hình của Văn Đàn lần này tạo hình quá nổi bật, lại có chủ đề về anh vệ sĩ cực phẩm nên việc cô suýt bị thương càng được nhiều người quan tâm. 

Đặc biệt, sự việc lại xảy ra ngay trong show diễn của Ethereal. 

Không chỉ fan của Văn Đàn, mà cả người qua đường hóng hớt hay giới thời trang đều đang chờ đợi diễn biến cuối cùng.

La Ân nhìn bình luận dưới bài đăng của phòng làm việc Văn Đàn, ngẩng đầu nói: “Hay là chúng ta cứ đăng một bài Weibo đi.”

Quý Tư Tư nhíu mày, gương mặt đầy vẻ bực bội: “Bây giờ mà đăng Weibo chẳng phải là thừa nhận chuyện cô ta suýt bị thương là do em gây ra sao?”

La Ân đáp: “Bây giờ em không đăng, đợi đến khi Ethereal trích xuất camera vẫn sẽ nhìn ra được chuyện này có liên quan đến em. Đến lúc họ ra thông báo chính thức, em có nói không cố ý cũng vô ích, Đăng bây giờ còn có thể kiểm soát được dư luận.”

Quý Tư Tư khoanh tay trước ngực ngồi trên sofa, rõ ràng là không nuốt trôi cục tức này: “Đáng đời cô ta, em không thèm xin lỗi. Em đã bảo anh đừng gọi cuộc điện thoại đó rồi, anh cứ nhất quyết gọi, giờ thì hay rồi đấy.”

“Nếu anh không gọi thì giờ này có khi họ đã báo cảnh sát rồi.” 

Tuy đôi khi La Ân không thông minh lắm, những rốt cuộc cũng đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, gặp tình huống khẩn cấp thế này vẫn có năng lực xử lý khủng hoảng. 

Gọi điện giải thích trước, với kiểu tai nạn không có bằng chứng rõ ràng thế này thì báo cảnh sát cũng vô dụng. 

Huống hồ đây còn là ở nước ngoài, cảnh sát Pháp cũng chẳng rảnh mà quản mấy chuyện này.

Quý Tư Tư hỏi: “Thái độ phía Ethereal thế nào?”

“Chỉ cần em sống chết nói rằng đó là tai nạn, họ cũng chẳng làm gì được.” La Ân nheo mắt nói, “Nhiệm vụ cấp bách hiện nay là làm rõ kim chủ đứng sau Văn Đàn rốt cuộc là ai. Em còn nói đã thấy cô ta trò chuyện vui vẻ với thiếu gia nhà Ethereal, không chừng cái hợp đồng đại sứ này sẽ thực sự bị cô ta cướp mất đấy.”

Sắc mặt Quý Tư Tư cực kỳ khó coi, lạnh lùng cười mỉa: “Cô ta cũng chỉ có chút bản lĩnh đó thôi. Hồi còn ở Sáng Mỹ còn giả nai, chắc là chê sếp Tưởng không cho cô ta nổi tài nguyên mà cô ta muốn.”

Ngay sau đó cô ta lại dặn dò: “Anh lấy danh nghĩa phòng làm việc đăng một bài xin lỗi, rồi đẩy lại mấy bài phốt Văn Đàn được bao nuôi ngày trước lên. Bây giờ kim chủ sau lưng cô ta là ai không quan trọng, quan trọng là cái hợp đồng này không được rơi vào tay cô ta. Anh bảo các acc seeding lúc đăng bài cứ phóng đại lên, càng quá càng tốt.”

La Ân gật đầu bắt tay vào làm: “Chỉ cần dư luận xôn xao, phía Ethereal chắc chắn sẽ cân nhắc lại, chúng ta vẫn còn cơ hội.”


Hết chương 151

Bình luận về bài viết này