Chương 150: Định mệnh

Chuyển ngữ: @motquadao
Minh Trạc vừa tắm xong đi ra thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Anh tiện tay ném khăn lên sofa, sải đôi chân dài bước tới mở cửa.
Văn Đàn đã thay một bộ đồ khác, đứng bên ngoài, đưa lọ thuốc trong tay ra: “Chị Thu bảo em đưa cho anh.”
Minh Trạc tựa người vào khung cửa, thong thả hỏi: “Ngoài cái này ra thì không còn gì khác hả?”
Tóc anh vẫn còn hơi ẩm, rủ lòa xòa trước trán, nước vẫn nhỏ từng giọt.
Văn Đàn nhìn mà khí huyết dâng trào, vội quay sang hướng khác, cố giữ bình tĩnh: “Còn gì khác ạ?”
Minh Trạc nhìn cô, nhấn mạnh từng chữ: “Tiền lương hôm nay của anh thanh toán thế nào?”
Văn Đàn lí nhí: “Để em hỏi chị ấy…”
Chữ cuối cùng còn chưa dứt, cổ tay đang đưa ra của cô đã bị nắm chặt rồi kéo mạnh về phía trước.
Văn Đàn rơi vào vòng ôm ấm áp và hơi ẩm ướt quen thuộc, đồng thời cánh cửa sau lưng cũng bị đóng sầm lại.
Giọng Minh Trạc vang lên ngay trên đỉnh đầu, trầm khàn và đầy quyến rũ: “Bôi thuốc cho anh nhé?”
Văn Đàn không thể từ chối: “… Vâng.”
Anh buông cô ra, xoay người đi vào trong, hai tay nắm lấy gấu áo thun lột ngược lên, cởi ra chỉ trong một giây.
Văn Đàn chớp mắt liên tục, ánh mắt nhất thời không biết đặt vào đâu.
Nhìn chằm chằm thì quá nóng mắt, mà nhìn qua chỗ khác thì lại có vẻ quá lộ liễu.
Cô đi theo Minh Trạc ngồi xuống sofa, hơi nghiêng người, xịt thuốc lên bả vai anh rồi nhẹ nhàng xoa bóp.
Văn Đàn bất giác nhớ lại lúc cô bị trẹo chân ở đoàn phim, anh cũng từng đưa túi đá và thuốc cho cô như vậy.
Cô khẽ gọi: “Thầy Minh.”
“Ơi?”
“Anh thích em từ khi nào?”
Minh Trạc hỏi: “Em muốn nghe anh nói thật hay nói dối?”
Động tác trên tay Văn Đàn khựng lại: “Đương nhiên là nói thật rồi ạ.”
“Đêm em đến làng Tác Tùng.”
Văn Đàn ngẫm lại thấy cũng hợp lý. Trước đó toàn là cô chủ động bắt chuyện và theo đuổi anh, lúc đó cùng lắm anh chỉ có thiện cảm với cô thôi.
Nhưng sau khi đến Namcha Barwa, rõ ràng cô muốn tránh mặt anh, vậy mà anh lại rất chủ động.
Dù trong lòng đã mơ hồ biết câu trả lời, Văn Đàn vẫn hỏi một câu: “Tại sao ạ?”
Minh Trạc quay người lại, tay Văn Đàn cũng rơi xuống trước ngực anh.
Cô vừa định thu tay về, giọng anh đã vang lên: “Trước đó anh cứ ngỡ em chỉ coi anh là bước đệm để giết thời gian, không ngờ em lại lặn lội đến tận nơi đó.”
Văn Đàn im lặng một lúc: “Em chưa từng thích Mạnh Trần An.”
“Anh biết.”
“Nhưng việc em tiếp cận anh, đúng là có những suy nghĩ rất ích kỷ.”
Ngón tay Văn Đàn vô thức siết chặt, hàng mi khẽ run, giọng khàn đi: “Có một khoảng thời gian, cuộc sống của em là một mớ hỗn độn, trạng thái tinh thần cũng không ổn. Bác sĩ tâm lý bảo em nên ra ngoài đi dạo, thay đổi tâm trạng, thử yêu đương đi…”
“Lúc đầu em không để tâm, nhưng khi em giúp Lâm Sơ Dao điểm danh, em đã nhìn thấy anh. Anh giống như một tia sáng ở đó, em muốn tiến lại gần, muốn… thông qua anh để kéo bản thân thoát ra khỏi nơi tối tăm và lạnh lẽo kia.”
“Sau đó sếp Chu bảo em phải chọn giữa anh và Hoàn Vũ. Khi ấy em đã nghĩ rất nhiều, cảm thấy mình không nên lợi dụng tình cảm của anh như vậy… Thế nên em mới đến Viện nghiên cứu tìm anh và nói những lời kỳ quặc đó. Em đến Namcha Barwa là để tạm biệt quá khứ.”
“Nếu biết anh cũng ở đó, có lẽ em đã không đi.”
Nói đến cuối cùng, gương mặt Văn Đàn đã đẫm nước mắt, nghẹn ngào không thành tiếng.
Minh Trạc ôm cô vào lòng, lau nước mắt cho cô: “Anh rất vui vì em có thể lợi dụng anh, cũng thấy rất may mắn vì người em nhìn thấy lúc ấy là anh.”
Văn Đàn nhìn anh qua làn nước mắt, không thể ngừng khóc: “Anh đã thấy những lọ thuốc trong ngăn kéo của em rồi phải không? Em có bệnh, chỉ cần bị kích thích là sẽ không kiểm soát được cảm xúc, sẽ làm những chuyện mất lý trí.”
Cô nức nở: “Ngoài vẻ ngoài xinh đẹp ra, em chẳng được tích sự gì cả. Sếp Chu nói đúng, vợ tương lai của anh nên là người tốt hơn em gấp trăm, gấp ngàn lần. Anh không nên lãng phí thời gian vào em.”
Minh Trạc dùng một tay nâng mặt cô lên, giọng anh trầm ấm và chậm rãi: “Anh chưa bao giờ nghĩ rằng ở bên em là lãng phí thời gian. Văn Đàn, anh đã nói rồi, anh sẽ ở bên em. Dù là nơi khó khăn nhất, chỉ cần em quay đầu lại, anh sẽ luôn ở phía sau em.”
Văn Đàn nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ rơi.
Cô đã phơi bày mặt thảm hại nhất, u ám nhất của mình ra trước mặt anh.
Nếu anh vẫn cần cô, nếu anh vẫn thích cô…
“Em muốn yêu đương thì gặp được anh. Em đến Namcha Barwa muốn tạm biệt quá khứ, vẫn gặp được anh.” Minh Trạc nói, “Trước đây anh không tin vào duyên phận, nhưng đối với anh, em chính là định mệnh.”
Không biết là ai bắt đầu trước, giây phút bốn cánh môi chạm nhau, lớp ngụy trang nhẫn nhịn bấy lâu hoàn toàn bị xé bỏ.
Những ngón tay thon dài của Minh Trạc luồn vào tóc cô, nụ hôn của anh quấn lấy đầu lưỡi cô, nồng cháy và mãnh liệt.
Văn Đàn ngửa đầu đáp lại, nước mắt nơi khóe mắt còn chưa khô.
Cô bị đẩy ngã xuống sofa, chiếc móc cài sau lưng bị cởi ra.
…
…
…
Anh ngẩng đầu, hôn lên khóe mắt cô, như đang cười: “Sao chỗ nào nước cũng nhiều thế này?”
Mặt Văn Đàn đỏ bừng.
Minh Trạc lại nói: “Sau này không khóc nữa nhé?”
Văn Đàn khẽ gật đầu.
Minh Trạc hôn lên môi cô: “Ngoan quá.”
Hai phút sau, điện thoại trên bàn trà rung lên bần bật. Minh Trạc liếc nhìn tên người gọi, vươn tay cầm lấy và bắt máy.
Giọng Từ Thu truyền đến: “Văn Đàn có ở chỗ cháu không?”
Minh Trạc quay đầu lại, Văn Đàn đang đỏ mặt đưa tay ra sau cài lại móc áo.
Anh hiếm khi thấy chột dạ mà ho một tiếng: “Cô ấy sang đưa thuốc cho cháu.”
Từ Thu cũng không vạch trần: “Con bé không mang điện thoại, dì chỉ muốn nhắc một chút, nửa tiếng nữa Văn Đàn phải ra ngoài chụp ảnh rồi, nên về phòng làm tóc và trang điểm thôi.”
Minh Trạc đáp một tiếng: “Cháu biết rồi.”
Khi đến đây, Văn Đàn thực sự chỉ định đưa thuốc rồi về, nào ngờ mọi chuyện lại phát triển thành thế này, chuyện chụp ảnh bị cô quên sạch sành sanh.
Minh Trạc kéo cô lại, không nói gì nhiều, lại một lần nữa đặt nụ hôn lên môi cô, ép cô xuống sofa. Gân xanh trên mu bàn tay anh nổi rõ, chuỗi hạt gỗ đàn hương phát ra những tiếng va chạm khẽ khàng và trong trẻo.
Nhịp thở của Văn Đàn càng lúc càng dồn dập, những ngón tay mềm mại bám chặt vào vai anh, siết rất chặt.
*
Trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại tiếng nuốt nước khẽ khàng.
Hàng mi của Văn Đàn run rẩy dữ dội…
Minh Trạc giúp cô chỉnh lại quần áo, giọng khản đặc: “Em về đi.”
Từ lúc nhận điện thoại của Từ Thu cho đến khi Văn Đàn quay về phòng chỉ mất đúng 10 phút.
Đối với Văn Đàn thì thế là đủ, nhưng đối với Minh Trạc, rõ ràng là vẫn chưa thấm vào đâu.
Văn Đàn đứng trước cửa phòng, hít sâu vài hơi, xoa xoa mặt rồi mới tỏ vẻ như không có chuyện gì mà mở cửa bước vào.
