[Tai tiếng] Chương 149

Chương 149: Cố ý

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn mở khóa màn hình điện thoại, nghiêm túc nói: “Bây giờ em chuyển khoản cho anh luôn đây…”

Còn chưa nói hết câu, vòng eo cô đã bị người ta ôm lấy.

Minh Trạc trực tiếp bế cô ngồi lên đùi mình. Anh cúi đầu nhìn cô, trầm giọng hỏi: “Em còn định suy nghĩ bao lâu nữa?”

Khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức Văn Đàn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp mà kiềm chế của anh.

Văn Đàn ngồi nghiêng, lặng lẽ siết chặt vạt áo sơ mi trước ngực anh. 

Hàng mi cô khẽ run, nhìn vào mắt anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh với… Aron quen nhau như thế nào vậy?”

Minh Trạc im lặng vài giây: “Ngày trước anh đi du học, bọn anh là bạn học cùng lớp.”

“Stanford ạ?”

“Ừm.”

Văn Đàn lẩm bẩm: “Em cứ tưởng anh học cấp ba ở nước ngoài cơ.”

Minh Trạc ôm cô, giải thích: “Anh học ở Stanford hai năm, sau khi Minh Cảnh gặp chuyện thì anh về nước.”

“Vậy bộ haute couture mà Ethereal cho em mượn lần trước là anh giúp phải không?”

Minh Trạc không nói gì, coi như ngầm thừa nhận. 

Văn Đàn tức tối đấm nhẹ vào người anh: “Sếp Chu bảo có một tên phú nhị đại nào đó muốn theo đuổi em, em đã tin thật đấy! Ngày nào cũng lo sợ!”

Hôm đó ở trong phòng riêng, Tần Dực đi qua mời rượu, sau này nghĩ lại Văn Đàn còn tưởng có khi nào là gã không. 

Minh Trạc bật cười: “Sợ gì, sợ anh cưỡng ép em à?”

Văn Đàn: “…”

Minh Trạc cúi đầu, chóp mũi chạm nhẹ vào mũi cô: “Em mà còn suy nghĩ nữa, anh sẽ phải cân nhắc đến tính khả thi của biện pháp này đấy.”

Văn Đàn mấp máy môi, vừa định mở miệng thì cửa phòng nghỉ bị đẩy ra. 

Mặt cô lập tức đỏ bừng đến tận mang tai, “vèo” một cái đứng bật dậy, tay vô tình ấn đúng vào bả vai của Minh Trạc.

Minh Trạc khẽ rên một tiếng.

Văn Đàn phản ứng lại, vội vàng rút tay, liên tục xin lỗi: “Em xin lỗi, em xin lỗi, em không cố ý đâu.”

Minh Trạc nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống cạnh mình, giọng điềm nhiên: “Không sao.”

Aron bước vào, nhìn thấy cảnh này thì “wow” một tiếng, ném túi đá cho Minh Trạc, nói một câu tiếng Pháp mà Văn Đàn nghe không hiểu. 

Minh Trạc đáp lại bằng tiếng Anh, đại loại là những lời hỏi thăm xã giao lâu ngày gặp lại.

Văn Đàn nghe họ trò chuyện, lẳng lặng nhận lấy túi đá, áp vào phía sau vai anh. 

Được hai phút, cô thấy lạnh, tay cũng hơi tê. 

Khi Văn Đàn đang định đổi tay thì Minh Trạc nâng tay trái, giữ lấy túi đá, vừa trả lời Aron, vừa ra hiệu cho cô mặc áo vest vào.

Aron nhìn cảnh tượng đó, nhướng mày hỏi một câu bằng tiếng Pháp, lần này Minh Trạc cũng đáp lại bằng tiếng Pháp.

*

Họ rời khỏi phòng nghỉ đã là chuyện của nửa tiếng sau. 

Các vệ sĩ của Aron hộ tống suốt chặng đường khiến đám phóng viên và báo chí túc trực bên ngoài không tài nào chụp nổi dù chỉ là một cái bóng.

Sau khi lên xe, Từ Thu nhìn Văn Đàn rồi lại nhìn Minh Trạc: “Sao rồi?”

Minh Trạc nhận lấy áo khoác từ tay Văn Đàn mặc vào: “Vết thương nhỏ thôi.”

Sau khi về đến khách sạn, Văn Văn vẫn không thể hiểu nổi: “Cái máy quay đó đang yên đang lành sao tự nhiên lại đổ xuống được nhỉ?”

Minh Trạc đã về phòng mình, lúc này Văn Đàn mới kể: “Aron đã cho người đi điều tra rồi. Người làm đổ máy quay nói rằng vì anh ta muốn tránh dẫm vào váy của một quý cô nên mới trượt chân.”

Văn Văn nhỏ giọng càu nhàu: “Quý cô nào mà mặc váy dài thế không biết.”

“Quý Tư Tư.”

Căn phòng im bặt trong giây lát. 

Đúng lúc này, điện thoại Từ Thu reo lên. Chị nhìn lướt qua rồi nói với Văn Đàn: “Quản lý của Quý Tư Tư gọi.”

Văn Đàn gật đầu nhẹ. 

Từ Thu bắt máy.

La Ân trước tiên bày tỏ quan tâm việc Văn Đàn bị hoảng sợ rồi hỏi tình trạng thương tích của vệ sĩ, cuối cùng giải thích rằng Quý Tư Tư chỉ nghe người bị ngã kể lại khi rời đi, rằng anh ta sợ giẫm lên váy cô ta.

Phía Quý Tư Tư gửi lời xin lỗi vì những ảnh hưởng đã gây ra cho Văn Đàn.

Từ Thu xã giao vài câu rồi cúp máy. 

Văn Văn không nhịn được cảm thán: “Sao em cứ cảm thấy cô ta như kiểu có tật giật mình ấy nhỉ.”

Từ Thu nhận định: “Thông thường xảy ra chuyện như vậy, họ gọi điện quan tâm cũng là lẽ thường. Nếu để bên ngoài biết còn được khen là biết cư xử, chu đáo.”

Văn Đàn tiếp lời: “Nhưng Quý Tư Tư vốn dĩ thấy em chướng mắt. Nếu chuyện này thật sự không liên quan đến cô ta, cô ta chỉ hận không thể đứng ngoài xem kịch hay.”

Văn Văn sởn gai ốc: “Chẳng lẽ cô ta cố ý thật?”

Trong giới giải trí, các nghệ sĩ nữ vì giành giật tài nguyên mà khoe sắc khoe tài là chuyện thường, nhưng kiểu ngấm ngầm giở trò thâm hiểm thế này thì quả thật không nhiều.

Từ Thu nhìn Văn Đàn: “Tình hình cụ thể khi đó thế nào, em kể lại chi tiết cho chị nghe.”

Diễn biến sự việc rất đơn giản, chỉ một câu nói đã bao quát được cả câu chuyện: “Em đang nói chuyện với Aron thì cái máy đó đổ xuống.”

Từ Thu kết luận: “Vấn đề nằm ở chỗ đó đấy. Aron là thiếu gia của Ethereal, Quý Tư Tư thấy hai người trò chuyện vui vẻ, có lẽ sợ mất hợp đồng đại sứ vào tay em.”

Văn Đàn mím môi, không nói gì.

Từ Thu quay sang dặn Văn Văn: “Trong vali chị có thuốc trị va đập, em đi lấy đi.”

Văn Văn vâng dạ rồi cầm thẻ phòng ra ngoài.

Đợi cô bé đi khỏi, Từ Thu mới trầm giọng nói: “Chuyện lần trước em nhờ, chị đã hỏi được rồi. Lúc phía sản xuất phim Lạc Thần Phú gửi kịch bản đến Sáng Mỹ, quả thực đã đích thân chỉ định em. Nhưng không quá hai ngày sau, Tổng giám đốc Tưởng tổ chức một bữa tiệc. Ngay đêm đó, Quý Tư Tư đã theo ông chủ phía nhà sản xuất vào khách sạn.”

Thực ra Văn Đàn không bất ngờ với đáp án này. 

Từ lúc hiểu ra những lời chị Mạch từng nói với mình, cô đã lường trước khả năng này. 

Từ khi vào công ty, mỗi lần Tổng giám đốc Tưởng bảo cô đi tiệc rượu, cô đều tìm cách thoái thác, nếu không từ chối được thì đến nơi cũng chỉ kính một vòng rượu rồi tìm đường chuồn. 

Chị Mạch nói cô không biết nắm bắt cơ hội, có lẽ chính là ám chỉ điều này.

Từ Thu vỗ nhẹ lên vai cô: “Chuyện đã qua lâu rồi, em đừng nghĩ nhiều quá. Chuyện này trong giới giải trí không hiếm, Quý Tư Tư không phải người đầu tiên, và chắc chắn cũng không phải người cuối cùng.”

Văn Đàn cụp mi mắt: “Em biết, chỉ là em không thể hiểu nổi, cô ta có thể vì thứ mình muốn mà đánh đổi tất cả, Sáng Mỹ cũng có thể vì nâng đỡ cô ta mà dốc toàn bộ tài nguyên, nhưng tại sao cứ nhất định phải giam cầm em ở đó?”

“Lý do của Sáng Mỹ là gì thì chị không rõ, nhưng tại sao Quý Tư Tư làm vậy thì chuyện ngày hôm nay chính là câu trả lời rõ ràng nhất.”

Văn Đàn ngẩng đầu.

Từ Thu tiếp tục: “Có lẽ vì ngay từ đầu Lạc Thần Phú là do cô ta cướp từ tay em nên từ lúc đó cô ta đã hiểu rõ, nếu một ngày em có thể nổi tiếng, em chắc chắn sẽ là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của cô ta. Việc em nhận được lời mời từ Ethereal đã chứng minh suy nghĩ của cô ta là đúng.”

Văn Đàn rầu rĩ: “Ethereal mời em chắc là vì Minh Trạc rồi ạ.”

Từ Thu mỉm cười: “Nếu họ chỉ vì vậy thì đã chẳng cần khảo sát mà trực tiếp đưa hợp đồng đại sứ cho em rồi. Ethereal mời em chắc chắn là vì trên người em có thứ mà họ cần.”

“Văn Đàn, người làm kinh doanh đều trọng lợi ích. Đừng bao giờ dễ dàng phủ nhận giá trị của chính mình.”


Hết chương 149

Bình luận về bài viết này