Chương 148: Vệ sĩ

Chuyển ngữ: @motquadao
Trong show diễn lần này của Ethereal, Mia nghiễm nhiên ngồi ở vị trí chính giữa hàng ghế đầu, bên cạnh cô ấy là thiếu gia của Ethereal, Aron.
Ngồi quanh họ là những nhân vật tầm cỡ trong giới thời trang Âu Mỹ, còn Văn Đàn và Quý Tư Tư lần lượt ngồi ở hai bên.
Đây là hai gương mặt châu Á duy nhất xuất hiện ở hàng ghế đầu.
Các fan hâm mộ đương nhiên không bỏ qua cơ hội so sánh sơ đồ chỗ ngồi. Lấy Aron và Mia làm trung tâm, họ bắt đầu tính toán khoảng cách xem ai ngồi gần hơn.
Cuối cùng, kết quả cho thấy Quý Tư Tư ngồi gần Aron hơn một chút, từ đó fan cô ta kết luận Ethereal coi trọng cô ta hơn.
Tuy nhiên, khi fan của Quý Tư Tư đang cầm ảnh so sánh đi khắp nơi khoe khoang, thì đã có người đăng lên bức ảnh chụp hiện trường ban đầu.
Vạt váy của Quý Tư Tư chiếm ít nhất chỗ của ba người, khiến những khách mời bên cạnh bị lấn đến mức sắc mặt ai nấy đều không mấy vui vẻ.
Còn những bức ảnh mà fan đang thấy là khi show đã gần kết thúc, người ngồi cạnh Quý Tư Tư cũng đều rời đi rồi.
Trong khi đó, tại địa điểm diễn ra show diễn, Quý Tư Tư đang thân thiện tiến tới chào hỏi và chụp ảnh cùng Mia.
Văn Đàn đứng dậy, ngoảnh lại tìm kiếm. Dòng người rời đi thời điểm này rất đông, vệ sĩ cũng nhiều, cô nhất thời không thấy Minh Trạc đâu.
Aron đang trò chuyện với ai đó, thấy cô thì gật đầu chào đối phương rồi bước tới.
Văn Đàn vừa thu hồi tầm mắt đã thấy anh ấy đứng trước mặt.
Aron và Mia là đến sau khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, trước đó cũng chưa chào hỏi. Trước khi tới tham dự Tuần lễ thời trang, Văn Đàn đã tìm hiểu kỹ về Ethereal, nên biết anh ấy là ai.
Cô khẽ gật đầu, chào bằng tiếng Anh: “Chào Aron, tôi là diễn viên Trung Quốc, Văn Đàn.”
Aron nhướng mày, đáp lại bằng một chất giọng Anh Mỹ chuẩn mực: “Tôi nhớ cô, cô rất xinh đẹp. Sao rồi, cô hài lòng với buổi diễn này chứ?”
Văn Đàn nhẹ nhàng gật đầu. Những năm gần đây, các thương hiệu xa xỉ phương Tây rất ưa chuộng các yếu tố Trung Hoa cổ điển, Ethereal cũng không ngoại lệ. Nhưng so với sự phô trương của các thương hiệu khác, Ethereal dung hòa yếu tố Đông – Tây rất tự nhiên, làm nổi bật sự thanh thoát, cao cấp của lụa và sa.
Quý Tư Tư vừa quay đầu lại thì thấy Văn Đàn đang trò chuyện với Aron.
Khóe môi cô ta mím chặt, ánh mắt lạnh hẳn đi.
Quý Tư Tư vừa cười đáp lại lời người bên cạnh, vừa kín đáo quan sát xung quanh.
Cách phía sau bên trái của Văn Đàn không xa có một chiếc máy quay cỡ lớn.
Đúng lúc này, có người đi ngang qua phía sau Quý Tư Tư.
Cô ta giả vờ muốn nghe rõ lời Mia nói, xoay người về phía đó, tà váy xòe rộng của cô ta cũng quét theo.
Người đi ngang qua theo bản năng muốn tránh chiếc váy, cơ thể loạng choạng mấy bước sang một bên, va đúng vào chiếc máy quay phía sau Văn Đàn.
Văn Đàn chỉ nghe thấy xung quanh có người hô hoán, còn chưa kịp phản ứng thì đã rơi vào một vòng tay quen thuộc, cả cơ thể bị kéo về phía trước hai bước.
Một tiếng “bộp” khô khốc vang lên, chiếc máy quay va vào thứ gì đó rồi rơi xuống đất.
Văn Đàn sững người một giây, vội vàng thoát khỏi vòng tay anh, quay đầu lại với vẻ mặt lo lắng: “Minh… anh có sao không?”
Minh Trạc đáp: “Không sao.”
Mọi người trong khán phòng đều bị tiếng động thu hút sự chú ý.
Văn Đàn không tin lời anh. Cô rõ ràng nghe thấy tiếng va chạm rất mạnh, chắc chắn là đã đập trúng chỗ nào đó.
Cô nắm lấy cánh tay anh, sốt sắng muốn kiểm tra vết thương, hoàn toàn không để ý rằng mọi người xung quanh đều đang nhìn họ.
Minh Trạc thuận thế cởi áo vest, khoác lên vai cô, hạ thấp giọng: “Thật sự không sao đâu.”
“Sao mà không sao được, em…”
Đúng lúc này, Aron cũng định thần lại sau sự cố, ánh mắt dừng lại trên người Minh Trạc, ngập ngừng dò hỏi: “Heath?”
*
Tin tức Văn Đàn suýt bị thương truyền về trong nước đã là sáng ngày hôm sau.
Nguyên do là sau khi show của Ethereal kết thúc, có fan chụp được ảnh bên ngoài. Trong ảnh, Văn Đàn khoác một chiếc áo vest, chân mày nhíu chặt, đi được vài bước lại không nhịn được quay đầu nhìn về phía sau.
Phía sau cô là chàng vệ sĩ đã cùng cô vào show, trên người anh giờ chỉ còn một chiếc áo sơ mi, còn chiếc áo khoác trên người Văn Đàn rõ ràng là của anh.
【Tiểu đường mất thôi! Ngôi sao nữ cùng anh chàng vệ sĩ, tôi mê!!!】
【Nói nghe coi, bao giờ ảnh mới chịu tháo khẩu trang cho con dân diện kiến nhan sắc đây.】
【Mẹ ơi, tôi cứ nghĩ lúc mặc vest đã thấy dáng chuẩn lắm rồi, ai dè nhìn mặc sơ mi thế này tỉ lệ cơ thể của ảnh còn cực phẩm hơn nữa!】
【Có ai biết tại sao Văn Đàn lại có biểu cảm đó không? Đã xảy ra chuyện gì à? Sao áo của vệ sĩ lại khoác trên người cô ấy?】
【Theo tin hành lang, Văn Đàn suýt thì bị thương. Hình như anh vệ sĩ này đã kịp thời phát hiện và bảo vệ cô ấy.】
【Vãi lz! Tăng lương cho vệ sĩ ngay!!!】
【Mọi người không phát hiện ra người đi trước Văn Đàn là Aron, thiếu gia nhà Ethereal sao?】
Văn Đàn cùng Minh Trạc đi đến phòng nghỉ riêng của Aron.
Khi bác sĩ kiểm tra cho Minh Trạc, Văn Đàn đứng đó, mắt không rời lấy một giây.
Aron khẽ ho một tiếng, tinh ý xoay người đi ra ngoài.
Minh Trạc đã cởi được một nửa hàng cúc sơ mi, tháo tai nghe, ngẩng đầu nhìn Văn Đàn, bật cười: “Anh sắp cởi áo rồi đấy.”
Văn Đàn nhỏ giọng: “Có phải chưa nhìn bao giờ đâu.”
Dù sao thì bác sĩ cũng không hiểu tiếng Trung.
Minh Trạc nói: “Vậy em lại gần đây mà xem cho rõ?”
Văn Đàn: “…”
Đúng lúc này điện thoại cô reo lên. Từ Thu gọi tới hỏi han tình hình.
Văn Đàn tiến về phía cửa sổ sát đất.
Cô vừa kể lại tình huống trong show diễn cho Từ Thu nghe, vừa lén quay đầu lại.
Minh Trạc đã cởi áo sơ mi, bên vai phải là một mảng bầm tím lớn.
Văn Đàn thầm siết chặt điện thoại. Từ Thu gọi mấy tiếng trong điện thoại cô mới định thần lại, đáp: “Bọn em đang ở phòng nghỉ của Aron. Hình như Aron quen Minh Trạc, bác sĩ đang kiểm tra cho anh ấy.”
Từ Thu thở phào: “Vậy là tốt rồi, chị và Văn Văn đang đợi em ở ngoài, xong thì gọi chị.”
Họ cũng không vào được phòng nghỉ riêng của Aron.
Khi Văn Đàn cúp máy, Minh Trạc đã mặc lại áo, bác sĩ cũng thu dọn đồ rời đi.
Cô bước đến ngồi xuống cạnh anh: “Cứ thế mà đi sao? Không xử lý vết thương ạ?”
Minh Trạc đáp: “Anh ta sẽ bảo người mang túi đá vào.”
“Vậy có cần… đến bệnh viện không anh? Kê thuốc gì đó.”
Minh Trạc cài nốt chiếc cúc cuối cùng: “Vân Nam Bạch Dược hả? Ở đây không có đâu.”
“…”
Văn Đàn suýt thì quên mất mình đang ở nước ngoài.
Cô lại nhìn về phía vai anh, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào: “Có đau lắm không anh? Để em hỏi chị Thu và Văn Văn xem họ có mang theo không.”
Cô mang theo không ít thuốc trong chuyến đi lần này. Nào là thuốc cảm, thuốc dạ dày, thuốc hạ sốt, thuốc giảm đau, chỉ quên mất thuốc trị va đập.
Minh Trạc kéo tay cô lại, nắm chặt lấy, đôi mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi nói: “So với cái đó, em có muốn trả lương ngày hôm nay cho anh trước không?”
Hết chương 148
Dông dài:
Thầy Minh đúng là nhà địa chất học, đến cái tên tiếng Anh cũng rất là địa chất học luôn =)))))
