Chương 146: Vi phạm hợp đồng

Chuyển ngữ: @motquadao
Minh Trạc gọi hai phần bữa sáng rồi đưa thực đơn cho tiếp viên hàng không. Anh quay sang đáp “ừ” một tiếng rồi mới nói tiếp: “Quen biết từ thời ông nội anh rồi.”
Văn Đàn tìm một từ để diễn tả: “Vậy hai nhà là thế giao ạ?”
Minh Trạc đáp: “Coi là vậy đi.”
Từ Thu vẫn đang ở gần đó, Văn Đàn sợ chị nghe thấy nên hơi xích lại gần phía Minh Trạc, nhỏ giọng hỏi: “Mối quan hệ kiểu này, vậy hồi nhỏ hai nhà anh có đính ước từ trong bụng mẹ không?”
Họ ngồi ở khoang hạng nhất, giữa các ghế có vách ngăn.
Lông mày Minh Trạc hơi nhướn lên: “Anh với Chu Kế Quang á?”
Văn Đàn lí nhí: “Em xem TV thấy người ta hay bảo, lúc mang thai chưa biết là trai hay gái, hai gia đình sẽ ước định nếu sinh được một trai một gái thì lớn lên sẽ cho chúng kết hôn với nhau.”
“Chưa từng có giao ước kiểu vậy đâu.”
Văn Đàn bĩu môi: “Vậy sao em cứ cảm thấy sếp Chu có một kiểu chiếm hữu biến thái đối với anh thế nhỉ.”
Minh Trạc thản nhiên: “Cậu ta bị khùng.”
Văn Đàn đi vào trọng tâm: “Vậy nếu anh có em gái, anh có gả em ấy cho sếp Chu không?”
“Không.”
“Tại sao?”
Minh Trạc nhìn cô: “Em vừa nói rồi đấy, cậu ta là một kẻ biến thái.”
Văn Đàn: “…”
“Nhưng nếu em gái anh rất thích anh ấy thì sao?”
“Đưa con bé đi khám mắt.”
Văn Đàn thầm mặc niệm cho Lâm Sơ Dao vài giây rồi mới nói tiếp: “Thầy Minh, anh có nghe qua câu này chưa?”
Minh Trạc hỏi: “Câu gì cơ?”
“Kẻ diệt rồng cuối cùng cũng trở thành ác long.”
Khóe môi mỏng của Minh Trạc lặng lẽ cong lên: “Nếu em muốn nghe Chu Kế Quang gọi em là chị dâu họ thì anh cũng có thể chấp nhận.”
Văn Đàn không ngờ mình lại cứ thế mà bán đứng Lâm Sơ Dao một cách trơn tru như vậy. Cô cố gắng trấn tĩnh, nghiêm túc chữa cháy: “Em đang nói là em gái, đâu phải… em họ.”
“Mọi giả thiết đều được chứng minh trên cơ sở đã có sự thật tồn tại.”
Văn Đàn nghẹn lời, không còn gì để nói.
Đấu trí với người quá thông minh quả thật chẳng khác gì như đang trần truồng đứng trước mặt đối phương.
*
Giờ Paris, mười giờ sáng, máy bay hạ cánh xuống sân bay Charles de Gaulle.
Tuần lễ thời trang lần này là một trận chiến cam go. Ngay từ lúcxuất phát, Văn Đàn đã bị truyền thông và giới thời trang theo sát.
Cô tham dự theo lời mời của thương hiệu Ethereal, nên mọi hành động sau khi xuống máy bay đều sẽ bị phóng đại.
Bên kia, Quý Tư Tư đã thay một bộ cánh mới ngay tại sân bay, trên mạng tràn ngập các bài booking.
Văn Đàn mặc cùng một bộ đồ khi lên và xuống máy bay nên độ thảo luận tự nhiên ít hơn hẳn.
Ethereal đã cử người đến đón, họ không nán lại quá lâu mà trực tiếp lên xe thương vụ rời đi.
Đến khách sạn đã được sắp xếp, bộ lễ phục cho buổi chiều cũng đã được gửi tới. Đó là một chiếc váy dài hai dây bằng lụa satin trắng, ngoài thiết kế xếp nếp ở ngực thì không còn bất kỳ điểm xuyết nào khác.
Văn Đàn tắm xong thì bắt đầu làm tóc và trang điểm.
Văn Văn đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Chị Thu, thế này có đơn giản quá không ạ? Em vừa thấy Quý Tư Tư đăng ảnh xuất phát từ khách sạn rồi, bộ váy cô ta mặc đính kết cầu kỳ lắm.”
Từ Thu ngồi trên sofa, lật cuốn tạp chí trên gối: “Phong cách của Ethereal là tối giản và cao cấp, em ấy mặc bộ này rất hợp.”
Stylist vừa trang điểm cho Văn Đàn vừa nói: “Đi xem show chứ có phải đi thảm đỏ đâu, quá phô trương đôi khi lại không phải chuyện tốt.”
Văn Văn thấy có lý nên yên tâm ngồi xuống, chống cằm đầy ngưỡng mộ: “Dù sao chị Văn Đàn mặc gì cũng đẹp.”
Tiếp đó, cô bé lại lầm bầm: “Chẳng biết Tổng giám đốc Tưởng nghĩ gì nữa, nếu là em, hồi đó dù có phải bán nhà bán cửa em cũng phải nâng đỡ chị Văn Đàn, Quý Tư Tư sao bì được với chị ấy.”
Từ Thu nghe vậy, nhớ đến chuyện mình từng đi nghe ngóng giúp Văn Đàn, sắc mặt hơi trầm xuống.
Chị thu lại suy nghĩ, cầm cuốn tạp chí gõ nhẹ vào đầu Văn Văn: “Nói em bao lần rồi, chuyện gì cũng nói ra ngoài.”
Văn Văn cười hì hì: “Ở đây có người ngoài đâu ạ.”
Từ Thu đi đến bên cạnh Văn Đàn, dặn dò: “Lát nữa khi xem show, chị và Văn Văn không thể đi cùng em. Ngoài hai vệ sĩ mà ban tổ chức sắp xếp, chị đã nói với họ rồi, đến lúc đó Minh Trạc sẽ vào cùng em.”
Văn Đàn đang uống nước, suýt nữa thì sặc.
Cô im lặng một lúc rồi mới nói: “Chị Thu, em vi phạm hợp đồng rồi.”
Dù là điều khoản trên giấy trắng mực đen trong hợp đồng, hay là lựa chọn mà Chu Kế Quang đưa ra trước khi cô vào Hoàn Vũ, cả Từ Thu cũng đã dặn đi dặn lại rất rõ ràng: Cô không được phép yêu đương.
Nhưng giờ xem ra, rõ ràng là họ đều đã biết hết cả rồi.
Từ Thu đáp: “Không sao, miễn là em không làm ảnh hưởng đến việc đóng phim là được.”
Văn Đàn bỗng đâm vào ngõ cụt: “Bởi vì người đó là anh ấy nên em mới được phép, đúng không chị?”
Từ Thu không phủ nhận, chỉ nói: “Chính vì người đó là cậu ấy nên sếp Chu mới đưa ra yêu cầu đó với em ngay từ đầu.”
Ngụ ý là, nếu cô không yêu đương với Minh Trạc thì Chu Kế Quang đã chẳng đưa ra điều kiện cứng nhắc đó.
Chu Kế Quang muốn dùng cách này để ngăn cản họ, nhưng rõ ràng là đã thất bại.
Đợi khi stylist quay đi tìm đồ trong túi, Văn Đàn mới khẽ hỏi: “Chị Thu, chị làm quản lý bao nhiêu năm rồi, chị đã từng thấy nghệ sĩ nữ nào gả vào hào môn mà thực sự hạnh phúc chưa?”
Từ Thu không lừa cô: “Có, nhưng chỉ là thiểu số cực kỳ ít.”
Văn Đàn bổ sung: “Hơn nữa, gần như là họ lấy chồng xong thì giải nghệ luôn.”
“Trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối, chị cũng không dám khẳng định chắc chắn. Nhưng em nên hiểu rõ hơn chị, Minh Trạc không giống với phần lớn những người đó.” Từ Thu tiếp tục, “Thực ra em không cần quá chấp niệm về chuyện này. Hai đứa quen nhau với thân phận gì thì cứ yêu nhau với thân phận đó là được.”
“Em cũng muốn đơn giản như vậy, nhưng bố và bà nội anh ấy đều sẽ không đồng ý đâu.” Hàng mi Văn Đàn rủ xuống, “Em cũng không muốn chỉ cùng anh ấy đi một đoạn đường ngắn.”
Cô muốn cùng anh đi một quãng đường thật dài, đến thật nhiều nơi, qua thảo nguyên, núi tuyết, sa mạc, vùng hoang dã, dòng sông băng…
Từ Thu nói: “Nếu mẹ cậu ấy còn sống, nhất định sẽ rất thích em.”
Văn Đàn ngạc nhiên ngẩng đầu.
“Người chị mà lần trước chị kể với em chính là mẹ cậu ấy.” Từ Thu nói tiếp, “Bà ấy là một nhiếp ảnh gia, tuy sinh ra trong gia đình thư hương danh giá nhưng tính cách rất phóng khoáng, thường xuyên đến Châu Phi chụp ảnh động vật hoang dã, mỗi chuyến đi kéo dài nửa năm liền. Ở thời đại đó, bà ấy cũng được coi là một người nổi loạn.”
“Nhưng bố của Minh Trạc… trông không giống người có tính tình dễ chịu chút nào.”
Từ Thu mỉm cười: “Nhưng ông ấy đã vì mẹ của Minh Trạc mà thành lập một khu bảo tồn động vật hoang dã tại Châu Phi.”
Văn Đàn nghe mà thấy xót xa, không nhịn được hỏi: “Vậy bà ấy… qua đời như thế nào ạ?”
“Khi mang thai Minh Cảnh, để bảo vệ một chú voi con, bà ấy bị những kẻ săn trộm tấn công dẫn đến băng huyết. Vì thế Minh Cảnh sinh ra đã ốm yếu, bà ấy cũng mắc phải vài di chứng, vài năm sau thì qua đời.”
Từ Thu nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang tự nói với mình: “Năm đó, Minh Cảnh mới bốn năm tuổi, còn Minh Trạc thì khoảng sáu bảy tuổi. Chắc hai đứa nhỏ đều không còn nhiều ký ức về mẹ nữa.”
