[Tai tiếng] Chương 145

Chương 145: Làm thêm

Chuyển ngữ: @motquadao


Sau khi đưa Lâm Sơ Dao về nhà, Chu Kế Quang gọi điện cho Minh Trạc: “Uống thêm tăng nữa không?”

Lần này chỉ có hai người họ.

Khi Chu Kế Quang đến nơi, Minh Trạc đã ngồi đó từ trước. 

Cả hai không nói gì, chỉ lặng lẽ uống rượu. 

Một lát sau, Chu Kế Quang mới mở lời: “Cậu thực sự định kết hôn với cô ấy à?”

Minh Trạc còn chẳng thèm ngước mắt lên, giọng điệu uể oải: “Không lẽ kết hôn với cậu?”

Chu Kế Quang cười lạnh: “Anh em họ hàng nhà cậu giỏi thật đấy, đứa thì bảo tôi thích Văn Đàn, đứa thì đòi kết hôn với tôi.”

Minh Trạc không thèm để ý đến anh ta. 

Chu Kế Quang tiếp tục: “Bố cậu sẽ không đồng ý đâu.”

“Chuyện ông ấy không đồng ý cũng đâu chỉ có mỗi chuyện này.”

Chu Kế Quang xoay xoay ly rượu, tặc lưỡi: “Chẳng biết rốt cuộc Văn Đàn có ma lực gì mà khiến cậu thích đến thế.”

Minh Trạc đáp: “Nếu cậu thực sự không biết thì đã chẳng ký hợp đồng với cô ấy.”

Chu Kế Quang nhất thời cứng họng: “Tôi làm vậy là để trả thù Mạnh Trần An.”

“Không ngờ là cậu lại không buông bỏ được anh ta đến thế.”

Chu Kế Quang: “…”

Không thể phủ nhận, trả thù Mạnh Trần An đúng là một cái cớ, nhưng hào quang trên người Văn Đàn là thứ không thể che giấu. 

Năm đó Chu Kế Quang có thể liếc mắt một cái là nhìn ra tiềm năng của Mạnh Trần An và nâng đỡ anh ta lên vị trí hôm nay thì đương nhiên cũng nhìn ra được tố chất của Văn Đàn. 

Không bàn đến những chuyện khác, giá trị thương mại của cô sau này chắc chắn sẽ đứng đầu giới giải trí.

Chuyện hôm nay Chu Kế Quang hành xử dù sao cũng không được trượng nghĩa cho lắm, anh ta quyết định bán cho Minh Trạc một thông tin: “Văn Đàn và Mạnh Trần An chưa từng yêu nhau, họ chỉ là người yêu trên hợp đồng thôi.”

Giọng Minh Trạc không để lộ ra cảm xúc gì: “Tôi biết.”

“Văn Đàn nói với cậu à?”

“Đoán.”

Chu Kế Quang im lặng vài giây, lại hỏi: “Thế cậu đoán thử xem, tôi biết chuyện này từ ai?”

Minh Trạc uống rượu: “Không muốn đoán.”

“…” 

Chu Kế Quang định bụng kể chuyện cô em họ của anh đang có ý đồ không đứng đắn với mình để anh quản giáo lại, nhưng lại không biết nên mở lời thế nào.

Minh Trạc hỏi: “Khi nào cô ấy đi Paris?”

“Ngày kia thì phải, cụ thể thì dì tôi phụ trách, tôi không rõ lắm.”

Minh Trạc ừ một tiếng rồi đứng dậy: “Về đây.”

Chu Kế Quang nhìn theo bóng lưng anh, cảm thấy hơi bất ngờ. Thế là xong rồi à? 

Với mức độ tức giận của Minh Trạc hôm nay, Chu Kế Quang cứ ngỡ mình ít nhiều cũng phải ăn hai cú đấm.

Khi Chu Kế Quang về đến nhà, Chu Thịnh đang ngồi trên sofa nhắm mắt dưỡng thần. 

Anh ta thuận miệng chào một câu: “Bố vẫn chưa ngủ ạ.”

Chu Thịnh mở mắt nhìn anh ta: “Đang đợi anh còn gì.”

“Đợi con làm gì ạ?”

“Hôm nay xem mắt sao rồi?”

Chu Kế Quang ứng phó trôi chảy: “Người ta không ưng con.”

Chu Thịnh nói: “Người ta không ưng anh nên anh sinh ra tâm lý vặn vẹo đi phá hoại chuyện hôn nhân của Minh Trạc hả?”

Chu Kế Quang: “…”

Chu Thịnh chốt hạ: “Từ ngày mai, ngày nào anh cũng phải ra ngoài xem mắt cho tôi. Một ngày mười người, kiểu gì chẳng có đứa mắt mù nhìn trúng anh!”

*

Mùng 3 Tết, Văn Đàn ngủ lì cả ngày ở nhà, cho đến tận khuya, khi Văn Văn đến làm việc. 

Lúc Văn Văn bước vào, cô bé đầy sức sống và nhiệt huyết: “Chị Văn Đàn, chào buổi tối, chúc chị năm mới vui vẻ ạ!”

Văn Đàn cảm thấy căn phòng vốn đang u ám này bỗng trở nên sống động hẳn lên. 

Cô ngáp một cái, xoay người nằm xuống sofa: “Em vui là được rồi.”

Văn Văn nói: “Chuyến bay của chúng ta khởi hành lúc 5 giờ sáng. Ngoài chị Thu ra thì còn có hai vệ sĩ và một stylist đi cùng, đến lúc đó chúng ta hẹn nhau ở sân bay luôn ạ.”

Văn Đàn đáp: “OK.”

Chuyến đi này kéo dài khoảng một tuần, Văn Văn bắt đầu sắp xếp hành lý cho Văn Đàn. 

Quần áo cơ bản là sang bên đó mới mua nên chỉ cần xếp đồ dùng cá nhân và đồ mặc thường ngày. 

Sau khi tỉnh ngủ hẳn, Văn Đàn cũng đứng dậy cùng dọn dẹp.

Xong xuôi, Từ Thu và tài xế đã đợi sẵn dưới lầu. 

Từ Thu hỏi: “Người ta ăn Tết xong đều béo lên, sao em lại gầy đi thế này?”

Văn Đàn cười gượng: “Chẳng phải sắp tham gia Tuần lễ thời trang sao ạ, béo quá em sợ không mặc vừa lễ phục.”

Từ Thu nhướng mày, không bình luận gì. 

Văn Văn bên cạnh đế vào: “Chị Văn Đàn vốn đã gầy rồi, béo lên một chút cũng không nhìn ra đâu.”

Đến sân bay, họ đi thẳng lối VIP. 

Trong phòng chờ, vệ sĩ và stylist đã đợi sẵn ở đó. 

Văn Văn thấy vậy, nhỏ giọng hỏi: “Chị Thu, chị bảo là hai vệ sĩ đúng không ạ? Sao em thấy có một người?”

Từ Thu nhìn đồng hồ: “Còn một người nữa lát nữa mới tới, kệ đi, chúng ta cứ lên máy bay trước.”

Mấy ngày gần đây có rất nhiều nghệ sĩ tới Paris tham dự Tuần lễ thời trang. Tại sân bay cũng có không ít cánh truyền thông túc trực. Dù đi lối VIP nhưng Văn Đàn vẫn bị chụp lại. 

Trùng hợp là Quý Tư Tư cũng xuất phát từ Nam Thành ngày hôm nay. 

Ảnh sân bay của hai người tự nhiên lại bị mang lên Weibo so sánh, fan hai bên đánh nhau túi bụi, kẻ tung người hứng.

Văn Đàn đợi khoảng nửa tiếng thì có thông báo lên máy bay. 

Chuyến bay thẳng từ Giang Thành đến Paris mất 12 tiếng. Văn Đàn vừa ngồi vào chỗ đã đeo bịt mắt và nút tai.

Cô không biết mình ngủ quên từ lúc nào, khi mở mắt ra lần nữa, máy bay đã cất cánh lên không trung và đang bay ổn định. Văn Đàn tháo bịt mắt, bên ngoài trời đã sáng rõ. 

Cô vươn vai một cái thật thoải mái, vừa ngồi dậy một chút thì phát hiện vị trí vốn dĩ bỏ trống bên cạnh đã có người ngồi.

Văn Đàn theo bản năng quay đầu lại, hai mắt lập tức trợn tròn, cứ ngỡ mình đang nằm mơ: “Thầy Minh?”

Minh Trạc ngẩng đầu khỏi cuốn tạp chí trước mặt: “Tỉnh rồi à?”

Văn Đàn chấn động: “Sao anh lại…”

Minh Trạc thong thả trả lời: “Gần đây anh đang nghỉ phép nên tìm thêm một việc làm thêm.”

“…”

Cô nhớ lại lời Từ Thu nói về việc còn một vệ sĩ nữa chưa tới, xem ra chính là anh rồi. 

Văn Đàn hạ thấp giọng: “Anh đã nói là để em một mình bình tĩnh suy nghĩ kỹ mà.” 

Cô vốn định tận dụng chuyến đi Paris này để nghiêm túc cân nhắc chuyện của hai người.

Minh Trạc đáp: “Em cứ suy nghĩ chuyện của em, anh sẽ không làm ảnh hưởng đến em đâu.”

“Anh biết thừa là có anh ở đây thì em sẽ…”

Minh Trạc nghiêng đầu, ghé sát vào cô, hơi thở ấm nóng: “Có anh ở đây thì em làm sao?”

Trên máy bay rất yên tĩnh, giọng của Minh Trạc rất nhẹ, từng chữ từng chữ rót vào tai cô. 

Tựa như những đêm hỗn loạn nào đó trước đây, anh cắn nhẹ lên vành tai cô, chậm rãi trêu đùa.

Văn Đàn thấy miệng lưỡi khô khốc. Cô cầm chai nước khoáng trước mặt lên, nhưng vì vừa ngủ dậy nên tay chân chưa có lực, vặn mấy lần vẫn không mở được. 

Minh Trạc đón lấy chai nước, mở nắp rồi đưa cho cô. 

Văn Đàn ngửa đầu uống liền mấy ngụm mới thấy nhịp thở bình ổn lại đôi chút.

Cô vừa định đặt chai nước xuống thì Minh Trạc đã cầm lấy, uống nốt nửa chai nước còn lại của cô. 

Văn Đàn khẽ ho một tiếng, giả vờ cầm điện thoại lên xem.

Bây giờ mới 9 giờ sáng, mới đi được một phần ba chặng đường. 

Văn Đàn vừa mở WeChat, giọng Minh Trạc đã vang lên: “Bữa sáng em muốn ăn gì?”

Cô ngẩng đầu lên, nhỏ giọng đáp: “Gì cũng được ạ.”

Trên màn hình điện thoại, Lâm Sơ Dao chắc là vừa ngủ dậy và đã tỉnh rượu, đang gào khóc thảm thiết.

Lâm Sơ Dao:【Aaa!!! Đêm qua tớ thực sự đã hôn anh ấy rồi!】

Lâm Sơ Dao:【Giờ tớ hối hận quá.】

Lâm Sơ Dao:【Biết thế hôn lưỡi luôn cho rồi, giờ tớ chẳng nhớ nổi cảm giác đó như thế nào nữa!】

Văn Đàn: “…” 

Cô không nhịn được hỏi Minh Trạc: “Anh với sếp Chu quen nhau từ nhỏ ạ?”


Hết chương 145

Bình luận về bài viết này