Chương 144: Tỏ tình

Chuyển ngữ: @motquadao
Mọi người trong phòng lần lượt rời đi, Minh Trạc vẫn không quay lại.
Quan Trì nhìn Lâm Sơ Dao đang ngồi uống rượu giải sầu một mình, đứng dậy nói: “Em gái Sơ Dao, để anh đưa em về nhé?”
Lâm Sơ Dao ngẩng đầu, gương mặt ửng hồng, rõ ràng là đã uống hơi nhiều.
Cô nàng “ơ” một tiếng, rồi mới nhìn sang người bên cạnh: “Hay là để anh Kế Quang đưa em về đi…”
Quan Trì sảng khoái đồng ý, còn đá nhẹ vào chân Chu Kế Quang: “Nhớ đưa người ta về nhà cẩn thận đấy.”
Nói xong, anh ấy liền đi theo Hứa Chiêu ra ngoài.
Một lát sau, giọng Chu Kế Quang vang lên: “Đi thôi.”
“À, vâng.”
Lâm Sơ Dao cầm đồ đạc, theo anh ta ra khỏi phòng bao.
Gió đêm bên ngoài lạnh buốt, màn đêm yên tĩnh và vắng lặng.
Lâm Sơ Dao lí nhí mở lời: “Anh Kế Quang, có phải anh thích Văn Đàn không?”
Chu Kế Quang: “…”
Anh ta quay đầu nhìn cô nàng một cái: “Em có uống nhiều đến mấy cũng không được nói những lời phi lý như vậy chứ.”
Lâm Sơ Dao cố chấp tranh luận: “Vậy tại sao anh cứ làm khó cậu ấy mãi thế? Không phải vì yêu mà không có được nên anh mới muốn hủy hoại sao?”
Chu Kế Quang bực bội đáp: “Anh muốn hủy hoại cô ta hồi nào? Anh đã bỏ ra một đống tiền mới mang được cô ta về Hoàn Vũ, anh có ngốc đâu?”
“Vậy sao hôm nay anh lại để những người đó… sỉ nhục cậu ấy?”
“Thế này đâu gọi là sỉ nhục? Trước đây đâu phải cô ta chưa từng tham gia tiệc rượu, những lời người ta nói còn khó nghe gấp trăm lần hôm nay.”
Lâm Sơ Dao cãi: “Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ, anh không thể hi vọng cậu ấy ngày một tốt hơn được hả?”
Chu Kế Quang lạnh lùng vô tình: “Tại sao trước đây phải khác bây giờ? Đó vốn dĩ là một phần công việc của cô ta.”
“Đương nhiên là vì anh đẹp trai hơn, nhân phẩm tốt hơn, lương thiện và rộng lượng hơn lão sếp không có lương tâm trước đây của cậu ấy rồi.”
“…”
“Em với Văn Đàn đúng là bạn thân.”
Đều khéo nịnh bợ như nhau.
Lâm Sơ Dao bước lên trước hai bước, xoay người đối diện anh ta, vừa đi lùi vừa nói: “Anh Kế Quang, anh đối xử với tất cả mọi người đều như vậy ạ? Việc gì cũng đặt lợi ích lên trước?”
Chu Kế Quang đút hai tay vào túi áo khoác: “Anh là người kinh doanh, đương nhiên phải ưu tiên cân nhắc xem ai có thể tạo ra lợi ích cho mình, tạo ra bao nhiêu, và làm thế nào để người đó tạo ra giá trị vượt xa bản thân họ.”
Lâm Sơ Dao nhìn anh ta: “Vậy còn em?”
“Em thì sao?”
“Hình như em chẳng mang lại lợi ích gì cho anh cả, vậy mà anh còn phải đưa em về nhà.”
Chu Kế Quang đáp: “Em không giống họ.”
Gương mặt Lâm Sơ Dao hiện lên vài phần mong đợi: “Em không giống điểm nào?”
Có một chiếc xe đi qua phía sau Lâm Sơ Dao, Chu Kế Quang đưa tay kéo cô nàng về phía trước một bước.
Anh ta trả lời: “Em là em gái của Minh Trạc thì cũng là em gái của anh, đương nhiên khác với những người khác rồi.”
Một câu trả lời nằm trong dự đoán.
Lâm Sơ Dao phản bác: “Văn Đàn còn là bạn gái của anh họ em đấy.”
“Anh cũng phải coi cô ta là bạn gái mình chắc?”
“Anh xem! Em đã bảo là anh thích cậu ấy mà! Còn không chịu thừa nhận!”
Đối diện với lời cáo buộc của Lâm Sơ Dao, Chu Kế Quang bật cười, đưa ngón tay búng nhẹ vào trán cô nàng: “Nhạt nhẽo.”
Lâm Sơ Dao đứng trước mặt anh ta, đôi mắt sáng rực: “Vậy… nếu anh không thích cậu ấy, thì anh có thể thích em không?”
Trong khoảnh khắc, Chu Kế Quang còn tưởng mình nghe nhầm, nghiêng tai hỏi lại: “Em nói gì?”
Lâm Sơ Dao nói: “Em nói là, em thích anh, anh có muốn cân nhắc một chút, cũng thích lại em không.”
Chu Kế Quang trầm mặc một thoáng, tay lại đặt lên trán cô nàng: “Uống say thật rồi.”
Lâm Sơ Dao gạt tay anh ta xuống: “Em không say, em rất nghiêm túc.”
“Em thích anh ở điểm gì?”
“Dù anh tinh ranh, cay nghiệt, hay so đo, tính khí xấu, chỉ biết đến lợi ích, lúc nào cũng mỉa mai châm chọc… nhưng thích là thích thôi, làm gì cần nhiều lý do đến vậy.”
Chu Kế Quang: “…”
Anh ta chẳng coi lời tỏ tình của cô nàng là thật: “Em chắc chắn không phải nhân cơ hội này kiếm cớ mắng anh đấy chứ?”
Lâm Sơ Dao nhìn anh ta một lúc, sau đó bất ngờ kiễng chân lên, đặt một nụ hôn lên môi Chu Kế Quang.
Chỉ vỏn vẹn hai giây ngắn ngủi, vậy mà khiến cả cơ thể Chu Kế Quang đứng hình tại chỗ.
Gan của Lâm Sơ Dao cũng chỉ lớn đến thế, cô nàng đỏ mặt quay người lại: “Không cần anh đưa em về nữa đâu, em đi trước đây, bái bai.”
Cô nàng mới đi được vài bước, cánh tay đã bị kéo lại.
Giọng Chu Kế Quang vang đến: “Em say thế này, sao đi về một mình được”
Lâm Sơ Dao “ồ” một tiếng.
Xe đang đỗ ngay phía trước, Chu Kế Quang mở cửa, nhét cô nàng vào trong.
Anh ta vòng sang phía bên kia ngồi xuống, vừa day thái dương vừa dặn tài xế: “Đưa cô ấy về trước.”
Lâm Sơ Dao rốt cuộc cũng thấy chột dạ, quay sang nhìn anh ta: “Anh Kế Quang…”
Chu Kế Quang nhắm mắt, đau đầu nói: “Yên lặng một chút.”
Chu Kế Quang xưa nay vốn độc đoán, quen làm theo ý mình. Anh ta từng có một cô bạn gái, nhưng đó cũng là chuyện từ mấy năm trước rồi.
Hai năm nay ông già ở nhà cứ giục anh ta kết hôn, anh ta đều không để tâm, chỉ đối phó qua loa cho qua chuyện.
Hiện tại anh ta không có thời gian, cũng chẳng có ý định đó.
Nhưng Chu Kế Quang vạn lần không ngờ tới, Lâm Sơ Dao lại thích mình, còn dám… cưỡng hôn anh ta.
Chu Kế Quang thực sự vẫn chỉ luôn coi cô nàng là em gái.
*
Văn Đàn ngâm mình trong bồn tắm, lặng lẽ nhìn những bọt nước dần biến mất trên mặt nước, không biết đang nghĩ gì.
Đợi đến khi nước gần nguội, cô mới khoác áo choàng tắm bước ra ngoài.
Bên ngoài, điện thoại đang reo, là Lâm Sơ Dao gọi tới.
Văn Đàn vừa lau tóc vừa nghe máy: “Cậu về đến nhà chưa?”
Lâm Sơ Dao lên tiếng, bắt đầu xin lỗi: “Bảo bối, tất cả là tại tớ, hôm nay không nên đưa cậu đến đó.”
Văn Đàn mỉm cười: “Cũng không phải chuyện gì to tát, không sao đâu.”
“Nhưng cậu yên tâm, tớ đã báo thù giúp cậu rồi.”
Văn Đàn: “?”
Lâm Sơ Dao cười hì hì: “Tớ đã tỏ tình với anh Kế Quang, còn hôn anh ấy một cái nữa.”
Văn Đàn: “…”
Cô thực sự không nhịn được mà hóng hớt: “Thế anh ta nói sao?”
Lâm Sơ Dao thở dài, không khỏi có chút bi thương: “Chẳng nói gì cả, chắc anh ấy chỉ coi tớ là em gái thôi. Hôm nay về ngủ chắc sẽ gặp ác mộng mất.”
Văn Đàn an ủi: “Không sao, đàn ông ngoài kia thiếu gì, anh ta mà không biết điều thì đổi người khác..”
“Ừm.”
Lâm Sơ Dao vốn định hỏi thăm tình hình của Văn Đàn và anh họ, nhưng nghĩ lại thôi, không nên xát muối vào vết thương của bạn nữa.
Cô nàng vừa cúp máy thì tiếng gõ cửa vang lên.
Minh Xu mang canh giải rượu vào cho con gái.
Lâm Sơ Dao ngoan ngoãn: “Cảm ơn mẹ.”
Minh Xu ngồi trên sofa, ẩn ý mở lời: “Con có biết hôm nay anh họ con đã về nhà rồ không?”
Lâm Sơ Dao “phụt” một cái, suýt chút nữa bị sặc.
Minh Xu vuốt lưng cho con, đồng thời lườm cô nàng một cái: “Uống từ từ thôi, có ai tranh với con đâu.”
Lâm Sơ Dao uống mấy ngụm liền, quay sang nhìn bà, ánh mắt sáng rực: “Vậy thái độ của cậu thế nào ạ?”
Minh Xu lúc này lại úp úp mở mở: “Trước đây con biết tin mà không nói với mẹ, giờ lại muốn nghe ngóng từ mẹ sao? Muộn rồi.”
Lâm Sơ Dao ôm tay bà nũng nịu: “Mẹ yêu ơi~”
“Thôi được rồi, mẹ vẫn chưa gặp cậu con mà, đợi gặp rồi hỏi cũng chưa muộn.” Minh Xu nhắc nhở: “Nhưng con tuyệt đối đừng để cậu biết là hai đứa nó quen nhau thông qua con đấy.”
