[Tai tiếng] Chương 143

Chương 143: Thất lễ

Chuyển ngữ: @motquadao


Thực ra Văn Đàn hiểu rất rõ ánh mắt của Chu Kế Quang khi họ vừa bước vào cửa. 

Anh ta cố tình không để Lâm Sơ Dao chào hỏi trước mà để họ ngồi xuống ngay, chính là muốn cô trực tiếp cảm nhận được khoảng cách giữa mình và Minh Trạc. 

Trong mắt đám công tử này, dù cô có hào quang rực rỡ trong giới giải trí đến đâu thì cũng chỉ là một món đồ chơi để họ tùy ý trêu chọc, gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi.

Dù Tần Dực không dám đắc tội với nhà họ Minh, nhưng bị Lâm Sơ Dao mắng như vậy trước mặt bao người, gã cũng không giữ nổi thể diện: “Em gái Sơ Dao à, em có cần phải nói vậy không. Chỉ là một ly rượu thôi mà, ông chủ của cô ấy còn đang ngồi kia còn chưa có ý kiến gì kìa.”

Chu Kế Quang khoanh tay, tỏ vẻ như chuyện không liên quan đến mình. 

Buổi tiệc này vốn do Quan Trì đứng ra tụ tập, cũng là do anh ấy gọi Lâm Sơ Dao đến, không ngờ chuyện lại thành ra thế này. 

Quan Trì nhìn không nổi nữa, vừa định lên tiếng thì người bên cạnh đã đứng dậy.

Văn Đàn không chú ý đến động tĩnh bên đó, cô chỉ ấn Lâm Sơ Dao đang định phát hỏa xuống, mỉm cười với Tần Dực, đưa tay cầm lấy nửa ly rượu đang đưa tới. 

Nhưng cô còn chưa kịp ngửa đầu uống, chiếc ly trong tay đã bị người khác đón lấy. Minh Trạc nâng mí mắt nhìn Tần Dực, giọng điệu không nóng không lạnh: “Tôi uống, được không?”

Tần Dực thấy vậy, vội vàng đứng bật dậy, lắp bắp: “Minh… tôi… tôi chỉ đùa với họ chút thôi…”

Minh Trạc hỏi: “Họ có cười không?”

Cả căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng, bầu không khí còn căng thẳng hơn cả lúc nãy. 

Tần Dực tức khắc cảm thấy một luồng khí lạnh từ dưới chân bốc thẳng lên đỉnh đầu. 

Lúc này, không một ai dám đứng ra giảng hòa.

Tần Dực cắn răng, cầm lấy một ly rượu khác, vừa xin lỗi vừa nói: “Em gái Sơ Dao, xin lỗi em, anh uống quá chén rồi.” 

Gã ngửa cổ uống cạn một hơi.

Minh Trạc vẫn đứng đó, trong tay còn cầm nửa ly rượu, biểu cảm khó đoán.

Lúc này, đến cả kẻ ngốc cũng nhìn ra được, Tần Dịch xin lỗi nhầm người rồi.

Nhưng xin lỗi Lâm Sơ Dao thì được, chứ bảo gã phải cúi đầu xin lỗi một diễn viên nữ trước mặt bao nhiêu người thế này, gã thực sự không hạ mình được.

Văn Đàn đang định nói gì đó, Minh Trạc đã nhìn Tần Dực, một tay đút túi quần, thong thả cất lời: “Nhắc mới nhớ, chúng ta khá có duyên đấy.”

Mọi người trong phòng nhìn nhau, không hiểu gì. 

Tần Dực còn tưởng anh sẽ nói mấy câu kiểu “chúng ta từng gặp nhau ở đâu đó”, gã chưa kịp bắt lời thì đã nghe Minh Trạc chậm rãi nhả từng chữ một, giọng điệu lạnh lùng, áp lực bủa vây: “Tôi cũng đang theo đuổi cô ấy.”

Cả căn phòng, ngoại trừ Chu Kế Quang bị sặc rượu ra, những người còn lại đều nín thở, không ai dám ho he một tiếng. 

Khi nãy Tần Dực đến mời rượu, họ thực sự chỉ coi Văn Đàn như một thú vui, nhưng giờ thì ai dám nữa? 

Hơn nữa, hai chữ “theo đuổi” từ miệng Minh Trạc rõ ràng mang ý nghĩa hoàn toàn khác với kiểu chơi bời qua đường của Tần Dực.

Tần Dực biết mình lần này đã đá phải tấm sắt thực sự. Gã lại rót thêm một ly rượu, nâng ly về phía Văn Đàn, trịnh trọng: “Cô Văn, vừa rồi tôi thất lễ, hy vọng cô đừng để bụng.” 

Gã lại ngửa cổ uống cạn lần nữa.

Minh Trạc đặt ly rượu xuống, tiếng “cạch” nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. 

Bạn của Hứa Chiêu cười gượng gạo: “Hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi! Hôm nay gặp nhau ở đây cũng coi như là có duyên. Cô Văn, vừa rồi tôi cũng có chỗ không phải, ly rượu này tôi xin uống trước.”

Văn Đàn gật đầu: “Không sao đâu.”

Hứa Chiêu cũng bước tới, rất biết ý mà nói: “Hôm nay hiếm lắm mới gặp được cô Văn ở đây, đêm giao thừa vừa rồi tôi đã định mời cô nhưng lại chậm một bước, năm nay tôi xin đặt lịch trước được không?”

Văn Đàn mỉm cười: “Chuyện này anh cứ bàn với Sếp Chu là được.”

Lâm Sơ Dao trêu: “Anh Hứa Chiêu, Tết còn chưa qua mà anh đã đặt lịch sớm thế.”

“Haha, đến trước thì được trước mà.”

Bầu không khí nhờ vậy mà dịu đi. 

Tần Dực và người bạn kia cũng tìm cớ rời đi. 

Sau Hứa Chiêu, không ít người đến chào hỏi Văn Đàn, nhưng thái độ hoàn toàn khác hẳn sự khinh khỉnh lúc nãy, ai nấy đều lịch sự, thân thiện, hoặc nói mình thích cô, hoặc nói người thân bạn bè mình thích cô.

Sau khi tiếp xong một lượt, Văn Đàn quay lại thì không thấy Minh Trạc đâu, không biết anh ra ngoài hay đã về rồi. 

Cô ghé tai Lâm Sơ Dao nói nhỏ: “Tớ về trước đây.”

Lâm Sơ Dao: “Tớ về cùng cậu.”

Văn Đàn liếc nhìn Chu Kế Quang: “Không cần đâu, đã đến đây rồi, cậu cố lên.” 

Nói xong, cô cầm túi rời đi.

Đợi Văn Đàn ra khỏi phòng, Hứa Chiêu mới dùng khuỷu tay huých Chu Kế Quang: “Cậu cũng khéo dát vàng lên mặt mình thật, tôi thấy chuyện Mạnh Trần An đắc tội với Minh Trạc có bắn đại bác cũng không liên quan gì đến cậu.”

Chu Kế Quang: “…”

Hứa Chiêu hỏi tiếp: “Minh Trạc nghiêm túc đấy à?”

Quan Trì thong thả đáp: “Lần cuối cậu thấy Minh Trạc đánh nhau là khi nào?”

Hứa Chiêu suy nghĩ: “Hồi cấp ba thì phải, hình như có kẻ bắt nạt em trai cậu ấy.”

Minh Cảnh từ nhỏ đã ốm yếu, dáng vẻ thư sinh trắng trẻo, lại ít nói, nên thường trở thành đối tượng bị đám nam sinh quậy phá bắt nạt. 

Minh Trạc biết chuyện, trực tiếp đánh gãy ba cái xương sườn của đối phương.

“Cậu mà ra ngoài sớm vài phút là đã được ôn lại kỷ niệm thời thanh xuân rồi đấy.”

Hồi lâu sau, Hứa Chiêu mới thốt ra được hai chữ: “Đm.” 

Ngừng một chút, Hứa Chiêu lại hỏi: “Sao các cậu không can cậu ấy lại?”

Chu Kế Quang u ám đáp: “Trông tôi có dám không? Tôi mà vào, cậu ấy đánh luôn cả tôi.”

Quan Trì cười: “Đáng đời.”

*

Văn Đàn ra đến đại sảnh mới thấy Minh Trạc. 

Anh đang đứng cạnh cây chuối cảnh hút thuốc, giống hệt như lần thứ hai họ gặp mặt, dáng người cao ráo, lạnh lùng.

Văn Đàn bước tới, nhỏ giọng gọi: “Thầy Minh.”

Minh Trạc nhìn cô: “Về à?”

Văn Đàn khẽ gật đầu, định nói gì đó thì thấy bàn tay đang kẹp điếu thuốc của anh, trên các đốt ngón tay hình như bị trầy da, ửng đỏ. 

Cô chưa kịp nhìn kỹ thì Minh Trạc đã dập thuốc, ném vào thùng rác rồi thuận thế đút tay vào túi quần.

Anh nói: “Anh uống rượu nên không đưa em về được rồi, em bắt taxi nhé.”

Văn Đàn tiến lên một bước: “Tay anh sao thế?”

Sắc mặt Minh Trạc không đổi: “Không có gì, vô tình va phải thôi.”

Văn Đàn không tin, lúc cô vào phòng, rõ ràng tay anh vẫn còn bình thường. 

Cô nắm lấy cánh tay anh, cố gắng kéo tay anh ra để nhìn cho rõ.

Giọng Minh Trạc rất nghiêm chỉnh: “Cô Văn này, tôi đã có bạn gái rồi, cô làm như vậy để người khác thấy sẽ không hay đâu.”

Văn Đàn: “…”

“Anh còn nói bậy nữa là cẩn thận lại bị họ hàng nào của anh nghe thấy đấy.”

Minh Trạc khẽ cười: “Đó là bố của Chu Kế Quang.”

Sự chú ý của Văn Đàn lập tức bị dời đi, cô thu tay lại, lẩm bẩm: “Hai người họ chẳng giống nhau chút nào, chú Chu nhìn rất hiền lành.”

Minh Trạc ừ một tiếng: “Không sao, anh vừa gọi cho chú ấy mách lẻo rồi.”

Văn Đàn tò mò: “Anh nói gì với chú ấy thế?”

“Nói là con trai ông ấy đang bóc lột vợ tương lai của anh.”


Hết chương 143

Bình luận về bài viết này