[Tai tiếng] Chương 142

Chương 142: Gặp gỡ

Chuyển ngữ: @motquadao


Sau khi Văn Đàn và Lâm Sơ Dao spa xong thì đi mua sắm và uống trà chiều. 

Nơi họ ngồi nhìn ra cửa sổ, đối diện chính là màn hình quảng cáo lớn của Velluto.

Màn đêm vừa buông xuống, gương mặt của Văn Đàn giữa sự phồn hoa náo nhiệt của thành phố hiện lên đầy cao cấp và sang trọng. 

Lâm Sơ Dao không kìm được cầm điện thoại chụp một tấm ảnh, đăng lên vòng bạn bè.

Lâm Sơ Dao:【Bảo bối của tớ giỏi quá đi mất!!!】

Một lúc sau, Quan Trì nhấn thích. 

Lâm Sơ Dao tiện tay trả lời:【Chúc anh Quan Trì năm mới vui vẻ ạ~】

Giây sau, điện thoại cô nàng rung lên. 

Quan Trì gửi một tấm ảnh bàn rượu, hỏi cô nàng có muốn đến chơi không. 

Lâm Sơ Dao vừa định từ chối thì tin nhắn mới của Quan Trì đã đến.

Quan Trì:【Kế Quang với anh họ em đều ở đây.】

Lâm Sơ Dao:【Nửa tiếng nữa em có mặt!】

Văn Đàn vừa trả lời xong tin nhắn công việc, ngẩng đầu đã thấy Lâm Sơ Dao đang dọn dẹp đồ đạc. 

Cô hỏi: “Về hả?”

Lâm Sơ Dao một tay cầm túi, một tay kéo cô: “Tớ đưa cậu đến một nơi.”

Văn Đàn thắc mắc: “Nơi nào á?”

“Nơi quyết định việc năm nay tớ có thoát ế được hay không.”

Văn Đàn: “…” 

Lâm Sơ Dao đã nói vậy, dù là lên núi đao hay xuống biển lửa thì cô cũng phải đi một chuyến. 

Coi như hết lòng vì quân tử vậy.

*

Tết nhất mà chỉ có ba người đàn ông uống rượu với nhau thì quá tẻ nhạt. 

Quan Trì sau đó gọi thêm hai người bạn cũ hay chơi cùng, nhưng bạn lại gọi thêm bạn, có người còn đưa bạn gái theo khiến căn phòng vốn trống trải lập tức trở nên náo nhiệt.

Minh Trạc là người hiếm khi lộ diện, tự nhiên trở thành tâm điểm của mọi cuộc trò chuyện.

“Lần trước tôi quên chưa hỏi, cái gã họ Mạnh kia đắc tội gì với cậu thế?” 

Người hỏi là Hứa Chiêu, con trai của giám đốc Đài truyền hình Bắc Hoài.

Bên cạnh có người suýt xoa: “Mạnh Trần An bị hủy show đêm giao thừa là ý của Minh Trạc á?”

Minh Trạc cụp mắt nhìn ly rượu trong tay, đôi môi mỏng khẽ cong lên, không nói lời nào.

Lúc này Chu Kế Quang lại rất trượng nghĩa lên tiếng: “Tôi bảo cậu ấy làm đấy, bản thân tôi không tiện ra mặt.”

“Cậu ta rời khỏi Hoàn Vũ bao lâu rồi mà cậu vẫn chưa nguôi giận à.”

“Đúng vậy, chẳng phải cậu đã ký hợp đồng với bạn gái cũ của người ta rồi sao, cô nàng tên gì nhỉ, trông cũng xinh.”

Có người tiếp lời: “Văn Đàn.”

“Chuẩn rồi, Văn Đàn. Nhân phẩm của  Mạnh Trần An không ra gì nhưng mắt nhìn người thì khá đấy.”

Quan Trì ho một tiếng, len lén liếc Minh Trạc rồi mới nói: “Các ông có thôi đi không, người ta chia tay rồi còn lôi vào đây buôn chuyện.”

Hứa Chiêu ý vị sâu xa: “Tôi còn tưởng Chu Kế Quang để ý Văn Đàn nên mới ký cô ấy vào Hoàn Vũ chứ.”

Chu Kế Quang suýt chút nữa phun ngụm rượu ra ngoài: “Cậu mà tung tin đồn nhảm nữa là tôi kiện cậu tội phỉ báng đấy.”

Có giọng nói vang lên: “Hừ, diễn viên nữ mà, đẹp thế kia ai chẳng muốn chơi một chút. Nếu không phải nể mặt Kế Quang, tôi đã ra tay với Văn Đàn từ lâu rồi.”

Lời này vừa thốt ra, cả phòng im bặt trong tích tắc. 

Người tinh mắt đều thấy sắc mặt Chu Kế Quang và Quan Trì không tốt lắm, còn người đàn ông ngồi ở góc kia hơi ngẩng đầu lên, vẻ mặt không tập trung, như vừa liếc qua hướng người vừa phát ngôn.

Hứa Chiêu cười xòa đánh trống lảng: “Thôi đi… Minh Trạc khó lắm mới tụ tập với chúng ta một bữa, nhắc đến mấy người không liên quan làm gì, uống rượu, uống rượu đi.” 

Những người khác hùa theo, bầu không khí lại sôi động trở lại.

Một lát sau, cửa phòng được đẩy ra.

Ánh nhìn đầu tiên của Văn Đàn khi bước vào va thẳng vào người đàn ông ngồi ở góc phòng.

Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, không cài kín cổ như mọi khi. Có lẽ hơi nóng nên anh tháo hai chiếc cúc trên cùng, để lộ yết hầu gợi cảm. 

Ống tay áo xắn lên để lộ ra cánh tay săn chắc, cổ tay đeo một chuỗi hạt trúc bằng gỗ đàn hương. Bàn tay rõ khớp xương đang hờ hững cầm ly rượu, nhẹ nhàng xoay xoay trong tay.

Quan Trì hình như vừa nói gì đó với anh, anh khẽ cười không thành tiếng, thần thái lười biếng mà tùy ý.

Trước đây Văn Đàn chỉ thấy khi ngồi cạnh Chu Kế Quang, anh rực rỡ hơn hẳn. Nhưng lúc này, giữa chốn ăn chơi phù hoa, anh vẫn nổi bật một cách xuất chúng, lạnh lùng và cao quý. 

Anh rõ ràng có ngoại hình xuất sắc đến vậy, khí chất vượt xa Chu Kế Quang, sự lịch lãm và giáo dưỡng khắc sâu trong xương cốt.

Sao trước đây cô lại thật sự tin rằng anh chỉ là một nhà địa chất học nhỉ?

Chu Kế Quang là người đầu tiên thấy cô và Lâm Sơ Dao. Lâm Sơ Dao định lên tiếng gọi anh ta thì anh ta đã ra hiệu bằng mắt, bảo hai người sang bên cạnh ngồi. 

Chỗ trống không còn nhiều, Lâm Sơ Dao kéo Văn Đàn ngồi ở rìa ngoài cùng.

Văn Đàn nhỏ giọng hỏi: “Sao cậu không nói… anh ấy cũng ở đây?”

Lâm Sơ Dao cười hì hì: “Tớ muốn cho cậu một bất ngờ mà.”

Văn Đàn: “…”

Minh Trạc nói đúng, chỉ khi ở một mình cô mới có thể bình tĩnh suy nghĩ về vấn đề giữa hai người. 

Vừa thấy anh, nhịp tim của cô đã không thể kiểm soát được nữa. 

Rõ ràng mới một ngày không gặp mà đã thấy nhớ. 

Những lời cô nói với Lâm Sơ Dao lúc trưa giờ chẳng còn sót lại chữ nào trong đầu.

Lúc này, có một số người đã phát hiện ra hai cô gái, đi tới mời rượu.

“Hóa ra là đại minh tinh à, bọn tôi vừa mới nhắc đến cô xong.” 

Văn Đàn gần như không quen ai ở đây. Cô lịch sự gật đầu: “Chào anh, tôi là Văn Đàn.”

Dù cô đã cố tình nói thật nhỏ, nhưng mọi người trong phòng vừa thảo luận về cô xong nên cực kỳ nhạy cảm với cái tên này, đồng loạt quay đầu lại.

Người bắt chuyện cười nói tiếp: “Tôi biết mà. Hèn chi Tần Dực lại muốn theo đuổi cô, không ngờ người thật còn đẹp hơn trong ảnh, làm tôi cũng thấy rung động rồi đây.”

Gã tên Tần Dực kia cũng cầm ly rượu đi tới, trực tiếp ngồi xuống cạnh Văn Đàn, không hề khách sáo: “Lần đầu gặp mặt, tôi là Tần Dực. Đang nghĩ không biết khi nào mới có cơ hội làm quen, không ngờ duyên phận lại tới nhanh thế này”

Văn Đàn hơi nhíu mày, nghiêng người xích lại gần Lâm Sơ Dao một chút. 

Lâm Sơ Dao cũng chẳng khách khí: “Không quen thì đừng có mặt dày lại đây chào hỏi, anh chưa đủ tư cách đâu.” Cô nàng lại nhích sang bên một chút, kéo Văn Đàn về phía mình.

Sắc mặt Tần Dực có chút thay đổi, vừa định nói gì đó thì Hứa Chiêu lên tiếng: “Ê ê ê, đó là em gái Sơ Dao của chúng tôi, em họ Minh Trạc đấy, mấy ông bớt để mắt sau gáy đi.”

Lâm Sơ Dao có vòng bạn bè riêng, thường ngày không thích ra ngoài tham gia mấy buổi tiệc tùng lớn nên cũng không thân với nhóm người này. 

Tần Dực là bạn của bạn Hứa Chiêu, một công tử nhà giàu của một công ty điện ảnh.

Những người ở đây hôm nay đều là phú nhị đại. Dù trước đó có người chưa từng gặp Minh Trạc, nhưng nghe thấy anh họ Minh thì trong lòng đều đã tự hiểu anh là ai, không dám đắc tội.

Tần Dực nghe vậy, nét mặt dịu lại, trên mặt lại nặn ra nụ cười: “Hóa ra là em gái Sơ Dao à, anh chỉ muốn mời bạn em một ly rượu thôi, không có ý gì khác đâu. Biết đâu sau này chúng ta lại trở thành người một nhà thì sao.”

Gã vừa nói câu cuối, vừa lại nhích gần Văn Đàn thêm một chút, lời lẽ mang đầy hàm ý mập mờ.

Lâm Sơ Dao khinh bỉ: “Người một nhà cơ đấy? Sao, anh muốn đến nhà tôi làm chó à?”


Hết chương 142

Bình luận về bài viết này