[Tai tiếng] Chương 141

Chương 141: Soi xét

Chuyển ngữ: @motquadao


Mười hai giờ trưa, bộ phim Lạp Phỉ chính thức công bố dàn diễn viên.

Weibo chính thức của Lạp Phỉ:【Dương Phỉ một khi đã đi, tuyệt đối không quay đầu. @Văn Đàn】

Trong bức ảnh được công bố, Văn Đàn khoác trên mình trang phục của nhân vật Dương Phỉ, ngồi trên lưng ngựa, chỉ để lộ một phần góc nghiêng khuôn mặt, tay đang nắm chặt cung tên. 

Trên quần áo, mặt và tay cô đều dính máu, ánh mắt kiên nghị nhưng cũng đầy sát khí. 

Phía sau là sa mạc mênh mông và u tối, tràn ngập cảm giác bí ẩn và chiều sâu câu chuyện.

【Hôm qua công bố hợp đồng đại sứ cao cấp, hôm nay công bố phim điện ảnh đại nữ chủ, ai là người đang sướng điên thì tôi không nói đâu nhé.】

【Cứu bảnh với, cô ấy đúng là diễn gì ra nấy, tôi vẫn còn đang liếm màn hình cảnh trong Trường Phong đây, ánh mắt này của cổ như đang muốn kết liễu bảnh vậy.】

【Mong chờ diễn viên Văn Đàn, mong chờ Dương Phỉ.】

【Vãi, tao mới thoát fan có một năm mà tài nguyên của Văn Đàn đã xịn thế này sao? Đm, không lẽ là do tao khắc ẻm?】

【Hahaha, mấy đứa bảo cô Đàn bị Hoàn Vũ đóng băng phong sát đâu rồi, sao giờ câm hết cả lũ với nhau thế?】

【Chúng nó bảo Văn Đàn ở nhà rảnh rỗi nửa năm, thực tế người ta vừa quay lại đã là phim điện ảnh đại nữ chủ, vả mặt chưa?】

【Chẳng hiểu fan kích động cái gì, chỉ là phim kinh phí thấp thôi, ngoài đạo diễn có chút danh tiếng ra thì dàn diễn viên đúng chất nuguseyo. Lấy mấy người đó để làm nền cho “đại nữ chủ” Văn Đàn, cũng chỉ có fan cô mới dám nhận thôi.】

【Văn Đàn cũng chỉ nhận được mấy bộ phim chẳng ai thèm nhận này thôi. Hồi trước còn đòi tranh Thất Ngữ với Quý Tư Tư, cười chết mất, không biết lấy đâu ra cái sự tự tin đó nữa.】

【Cút đi, sao cứ thấy Văn Đàn là fan Quý Tư Tư xồ tới nhanh hơn ai hết vậy?】

【Không so thì sao biết. Mong chờ tác phẩm chuyển mình của Quý Tư Tư: đạo diễn vàng, ê-kíp sản xuất vàng, hợp tác với tiền bối nổi tiếng trong giới, phim Thất Ngôn chuyển thể từ sự kiện xã hội có thật.】

【Tôi cứ cảm giác tài nguyên mà Hoàn Vũ chọn cho cô ấy đều để nhắm tới giải thưởng. Không lẽ Văn Đàn sắp giành được giải thưởng Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất mảng điện ảnh thật sao?】

【Phim của Mạnh Trần An liên tục flop, nếu Văn Đàn thật sự trở thành Ảnh hậu thì cười vờ lờ luôn, Hoàn Vũ không ác ai ác, nhìn kiểu gì cũng khiến người ta ghê tởm luôn ấy.】

【Gì vậy trời, mới có cái poster phim mà fan cô đã bắt đầu dát vàng lên mặt mình rồi à? Tự tin gớm, hay để trao luôn giải Oscar cho cô luôn nha?】

Trên mạng thảo luận sôi nổi, còn Văn Đàn và Lâm Sơ Dao thì đang yên tĩnh nằm ở spa. Lâm Sơ Dao vùi mặt vào lỗ thông hơi trên bàn massage, giọng nghèn nghẹt: “Khi nào cậu đi Paris?”

Văn Đàn đáp: “Chắc là ngày kia.”

“Thích thật, nếu không phải năm nay bố mẹ tớ cứ kéo đi chúc Tết thì tớ đã đi cùng cậu rồi.”

“Đến đó tớ chụp ảnh cho, cậu thích món nào thì bảo tớ, tớ mua cho.”

Lâm Sơ Dao hơi ngẩng đầu lên: “Cảm ơn chị dâu.”

Văn Đàn: “…” 

Dưới ánh đèn mờ ảo, mặt cô hơi đỏ lên, “Đừng gọi lung tung, chuyện còn chưa ra đâu vào đâu cả.”

Lâm Sơ Dao chống nửa thân người dậy: “Sao lại chưa ra đâu vào đâu, tớ thấy hai người sắp dính vào nhau đến nơi rồi. Đây là chuyện sớm muộn thôi, tớ cứ gọi trước cho phải phép.” (*)

(*) Thật ra đoạn này Lâm Sơ Dao trêu táo báo hơn nhiều. Nhưng mà tớ không biết làm sao cho mượt nên để nghĩa bóng rùi giải thích dưới này nha.

Câu gốc Văn Đàn nói là đến cả nét đầu tiên của chữ Bát (Bát tự) còn chưa viết xong. Chữ “Bát” (八) trong tiếng Trung gồm hai nét: một nét phẩy (撇) bên trái và một nét mác (捺) bên phải, dùng để chỉ một việc gì đó còn quá sớm, chưa có tín hiệu gì, chưa đâu vào đâu cả.

Lâm Sơ Dao đã thay chữ “phẩy” (撇 piě) bằng chữ “chân” (腿 tuǐ), đáp lại là sao mà chưa viết xong được, tui thấy bát tự của hai người mà có hẳn “một chân” (有一腿) luôn gòi. Mà cái cụm 有一腿 này trong tiếng Trung có nghĩa bóng là chỉ việc nam và nữ ấy ấy với nhau =)))

Văn Đàn im lặng một lúc rồi mới hỏi: “Cậu thật sự nghĩ rằng gia đình anh họ cậu sẽ đồng ý cho tớ ở bên anh ấy á?”

Lâm Sơ Dao định nói gì đó nhưng chợt nhớ lại những lời bà ngoại từng nói, không khỏi tắc lưỡi.

Văn Đàn tiếp tục: “Đúng không?”

Lâm Sơ Dao nằm xuống lại, lật người: “Cũng không hẳn, anh họ tớ mà chịu nghe lời gia đình thì đã chẳng đi nghiên cứu địa chất rồi.”

“Khác nhau mà.” Văn Đàn khẽ nói, “Họ có thể đồng ý hoặc phải nói là không có cách nào khác, đành mặc kệ anh ấy đi nghiên cứu địa chất, vì với họ, anh ấy là người thân, là máu mủ ruột rà. Còn đối với họ, tớ chỉ là người ngoài, đương nhiên sẽ dùng ánh mắt soi xét để nhìn tớ.”

Cô nói tiếp: “Ngay cả khi anh họ cậu không nghe lời mọi người, nhưng suy cho cùng anh ấy vẫn bị kẹp giữa tớ và gia đình, rất khó xử. Nếu gia đình cứ mãi không đồng ý, thời gian trôi qua, con người ai rồi cũng sẽ mệt mỏi thôi.”

Thay vì để tình yêu bị bào mòn từng ngày trong sự mệt mỏi chán chường, thì việc để lại những hồi ức đẹp đẽ nhất lúc còn yêu nhau đậm sâu có lẽ là kết cục tốt nhất. 

Văn Đàn không muốn cô và Minh Trạc cuối cùng lại rơi vào kết cục như cha mẹ cô, hận thù đến mức ước gì đối phương chưa từng xuất hiện trong đời mình, liều mạng xóa sạch mọi dấu vết từng bên nhau.

Lâm Sơ Dao thở dài: “Giá mà chuyện gì cũng đơn giản như hôm nay ăn gì thì tốt biết mấy.”

Văn Đàn mỉm cười: “Còn cậu thì sao? Cậu với Chu Kế Quang thế nào rồi?”

“Vẫn thế, Tết tớ nhắn tin chúc mừng, anh ấy lì xì lại cho tớ, rồi hết. Chẳng biết Tết này anh ấy có đi xem mắt không nữa.”

Văn Đàn đáp: “Cậu cứ yên tâm đi, với cái miệng đó của Chu Kế Quang, anh ta mà có đi xem mắt thật thì cũng thất bại thôi.”

*

Ở một diễn biến khác. 

Chu Kế Quang đang ngồi trong nhà hàng thì hắt hơi một cái. 

Anh ta ngẩng lên khỏi điện thoại: “Cô vừa nói gì cơ?”

Cô gái đối diện nhếch môi: “Tôi nói là, nếu anh thực sự bận như vậy thì chúng ta hẹn dịp khác đi.”

Chu Kế Quang đáp: “Được.” 

Anh ta giơ tay gọi phục vụ: “Thanh toán.”

“…”

Chu Kế Quang đứng dậy, cầm điện thoại đi ra ngoài. 

Anh ta vừa đi vừa gọi cho Quan Trì, bảo anh ấy rủ Minh Trạc ra ngoài uống rượu.

Quan Trì hỏi: “Sao cậu không tự mà rủ?”

Chu Kế Quang rất thản nhiên: “Tôi đắc tội với cậu ấy rồi, tôi mà rủ thì cậu ấy sẽ không ra đâu.”

Quan Trì: “…”

“Để tôi hỏi thử xem.”

Mười phút sau, Quan Trì gọi lại: “Được rồi nhé, vẫn chỗ cũ.”

Quan Trì và Chu Kế Quang đến trước. Anh ấy hỏi: “Cậu đắc tội gì với cậu ấy thế?”

Chu Kế Quang cầm ly rượu, hừ lạnh: “Cậu ấy có bạn gái, tôi không đồng ý.”

“… Người ta trai tài gái sắc, đến lượt cậu phản đối à?”

Chu Kế Quang trả lời: “Cậu không biết đâu, nói chung là không hợp với cậu ấy.”

Quan Trì lười biếng đáp: “Sao tôi lại không biết, lần trước cậu ấy đưa người đến phòng tập leo núi của tôi. Tôi gặp rồi, khá ổn mà.”

“Chuyện khi nào đấy?”

“Vài tháng trước thì phải. Cô gái đó là bạn của Sơ Dao phải không?”

Chu Kế Quang ừ một tiếng. 

Quan Trì nói tiếp: “Thế là được rồi. Minh Trạc đích thân dạy cô ấy leo núi, nhìn qua là biết thích lắm rồi.”

Chu Kế Quang không hề dao động, chỉ nheo mắt: “Xem ra bọn họ ở bên nhau còn sớm hơn tôi tưởng.”

Quan Trì cụng ly với anh ta: “Tôi bảo này, cậu đừng có lo chuyện bao đồng nữa. Gia đình Minh Trạc không đồng ý thì thôi, cậu còn ở đây làm cậu ấy phiền lòng, hèn chi cậu ấy không muốn gặp cậu cũng đúng.”

Chu Kế Quang uống rượu, không nói gì. 

Một lát sau, cửa phòng riêng bị đẩy ra, nhân vật chính trong câu chuyện đã đến. 

Minh Trạc vừa ngồi xuống, Chu Kế Quang đã u ám lên tiếng: “Nghe bảo sáng nay cậu về nhà họ Minh à?”

Giọng Minh Trạc không nghe ra cảm xúc gì: “Tin tức của cậu cũng nhạy đấy.”

“Chiều nay chú Minh thúc hẹn bố tôi đi đánh golf, tiện miệng mắng cậu vài câu.”

Quan Trì hứng thú hỏi: “Mắng gì thế?”

Chu Kế Quang đáp: “Còn mắng gì nữa, mắng cậu ấy không có chí tiến thủ chứ sao.” 

Sau đó, anh ta nhìn Minh Trạc: “Cậu nói chuyện của Văn Đàn với bố cậu rồi à?”


Hết chương 141

Bình luận về bài viết này