[Tai tiếng] Chương 140

Chương 140: Diễn viên

Chuyển ngữ: @motquadao


Chú Thành pha trà ngon, vừa đi tới cửa thư phòng đã nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Minh Ứng Chương, chấn động đến mức nước trà cũng gợn sóng lăn tăn. 

Chú nhẹ nhàng gõ cửa, bước vào đặt chén trà trước mặt Minh Trạc, lại liếc nhìn anh một cái, ra hiệu có gì thì cứ nói chuyện đoàng hoàng, đừng cãi nhau.

Đợi chú Thành khép cửa rời đi, Minh Ứng Chương mới chắp tay sau lưng, tức giận đi đi lại lại trong phòng, uất ức đến mức muốn hộc máu: “Tôi thấy anh ở bên ngoài càng ngày càng vô pháp vô thiên rồi, đến cả mấy lời đại nghịch bất đạo này mà cũng thốt ra được!”

Minh Trạc liếc nhìn chén trà, so với ông thì anh lại rất thản nhiên: “Miệng đời đáng sợ, con cũng là vì tốt cho bố thôi.”

“Tôi…” 

Một câu của Minh Ứng Chương nghẹn ứ ở cổ họng, lên không được xuống không xong. 

Ông phất tay áo, ngồi xuống ghế, không thèm đôi co mấy chuyện vớ vẩn này với anh nữa.

Minh Ứng Chương nhấp một ngụm trà, đè nén cơn giận: “Nói đi, đại giá quang lâm thế này, tìm tôi có việc gì.”

Minh Trạc vào thẳng vấn đề: “Con thích một cô gái, bố đã gặp rồi.”

Minh Ứng Chương nhớ lại cô bé đã gặp ở nhà anh lần trước, ông nhìn Minh Trạc: “Gặp rồi, thì sao?”

“Cô ấy là một diễn viên. Nếu cô ấy đồng ý, con sẽ kết hôn với cô ấy.”

Ngọn lửa vừa tạm lắng trong lòng Minh Ứng Chương lập tức bùng lên trở lại, ông dồn hết sự chú ý vào hai chữ phía sau: “Kết hôn? Với cái công việc nát bét kia của anh, mấy tháng trời không có mặt ở nhà, không đến sa mạc thì cũng là tới Bắc Cực. Đến anh còn chẳng lo nổi cho mình thì dựa vào cái gì mà người ta chịu gả cho anh?”

Minh Trạc đối đáp trôi chảy: “Việc đi khảo sát thực địa không phải lúc nào cũng có, con sẽ cố gắng điều tiết thời gian.”

Minh Ứng Chương hừ lạnh: “Sơ Dao nói anh làm việc vất vả, chú Chu của anh nói anh ở ngoài sống không dễ dàng gì. Có vẻ mười năm qua của anh cũng có chút vẻ vang đấy nhỉ.”

Minh Trạc: “…”

“Chuyện của chú Chu là hiểu lầm thôi ạ.”

“Hiểu lầm? Anh làm sao thì mới khiến ông ấy hiểu lầm chứ.”

Minh Trạc đưa tay day day sống mũi: “Con nói đùa với bạn gái, ông ấy nghe được một nửa.”

Minh Ứng Chương hiếm khi thấy anh có lúc trăm miệng khó bào chữa như thế này, lời đến bên môi, ông đột nhiên phản ứng lại. Ông ngẩng đầu, nhíu mày hỏi: “Anh vừa nói bạn gái anh làm nghề gì cơ?”

Sắc mặt Minh Trạc không đổi: “Diễn viên ạ.”

Minh Ứng Chương “vút” một cái đứng bật dậy: “Diễn viên với nghệ sĩ thì khác gì nhau? Vậy mà vừa rồi anh cũng có mặt mũi mà nói tôi. Tôi thấy anh mới là đứa có tâm địa bất chính đấy!”

“Con với bạn gái yêu đương bình thường, bố cũng vậy ạ?”

Minh Ứng Chương: “…”

Lúc cầm chén trà lên, tay ông run bần bật. Uống cạn một hơi vẫn thấy huyết áp cao vọt, ông giật luôn chén trà trước mặt Minh Trạc uống nốt rồi “cộp” một tiếng đặt mạnh xuống bàn, chỉ vào anh hồi lâu mà không thốt ra nổi một câu hoàn chỉnh.

Minh Trạc đút một tay vào túi quần: “Bà nội nói, chỉ cần bố đồng ý, bà sẽ đồng ý.”

Minh Ứng Chương lúc này mới hồi lại sức, sắc mặt xanh mét: “Diễn viên là hạng gì, là xướng ca vô loài? Là đứng trên sân khấu cho người ta mua vui! Anh đã chịu hạ mình về đây tìm tôi, chứng tỏ trong lòng anh hiểu rõ hơn ai hết, tôi không đời nào đồng ý cho cô ta bước chân vào cửa!”

“Cô ấy không cần bước chân vào cửa.” Giọng Minh Trạc lạnh đi vài phần, “Mười năm trước bố đã đoạn tuyệt quan hệ với con rồi. Nơi này đã không cần con quay về thì cô ấy cũng vậy.”

“Vậy hôm nay anh về đây làm gì!”

“Cho đúng quy trình thôi ạ.”

Minh Ứng Chương cảm thấy đứa thằng con nghịch tử này đúng là ông trời phái tới để trừng phạt mình. Từ sáng tới giờ, huyết áp của ông đã tăng lên không biết bao nhiêu lần.

Minh Trạc nhìn ông: “Diễn viên là một nghề nghiệp chính đáng, không thấp hèn như bố nghĩ.” 

Anh liếc nhìn bức thư họa trên bàn, tiếp tục nói: “Ít nhất cô ấy sẽ không vì trèo cao và ham mê quyền quý mà tốn hết tâm tư, tìm đủ mọi cách để lấy lòng người khác.”

Minh Ứng Chương chắp tay sau lưng, nén lại cơn giận rồi mới nói: “Chỉ cần anh bằng lòng về công ty, tôi có thể cân nhắc chuyện này.”

“Con đến đây không phải để đàm phán điều kiện với bố.” Minh Trạc lạnh giọng, “Con chỉ muốn nói cho bố biết, đây là lựa chọn của con, bố đừng có gây rắc rối cho cô ấy.”

Minh Ứng Chương hừ một tiếng: “Lựa chọn của anh? Chẳng qua cô ta nhắm trúng tiền của anh nên mới ở bên anh thôi. Nếu anh không trở về nhà họ Minh, không quay lại kế thừa công ty, anh nghĩ cô ta còn ở bên anh chắc?”

“Để bố thất vọng rồi ạ, cô ấy mới biết những chuyện này gần đây thôi.”

Minh Trạc nói xong những gì cần nói thì xoay người rời đi. 

Minh Ứng Chương gọi với theo, nghiêm mặt lại: “Đã về rồi thì ở lại ăn cơm rồi hãy đi, dưới bếp đã chuẩn bị xong rồi.”

Minh Trạc cũng không ngoảnh đầu lại: “Chẳng phải đó là cơm bố chuẩn bị cho Mạnh Trần An sao.”

Minh Ứng Chương nhìn theo bóng lưng anh, nổi trận lôi đình. 

Đợi Minh Trạc đi khuất, ông lớn tiếng gọi: “Chú Thành!”

Chú Thành nhanh chóng xuất hiện: “Lão gia.”

Minh Ứng Chương chỉ tay vào bức thư họa trên bàn, nghiến răng nghiến lợi: “Trả lại cái này cho tôi! Bảo anh ta sau này đừng đến nữa!”

Chú Thành gật đầu, tiến lên thu dọn. 

Danh dự mấy chục năm của Minh Ứng Chương suýt chút nữa thì bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, tất cả đều nhờ ơn thằng con nghịch tử của ông!

Chú Thành đặt bức thư họa vào tráp rồi mới nói: “Lão gia, ngài đừng giận Tiểu Trạc. Cậu ấy khó khăn lắm mới về một chuyến, ngài lại đuổi người ta đi rồi.”

“Tại tôi đuổi nó đi ư? Rõ ràng là nó ôm ý định chọc chết tôi mới đến!” Minh Ứng Chương gào lên: “Chú vừa nghe thấy không? Nó nói nó muốn cưới một diễn viên! Mười năm rồi nó không về nhà, vừa về đã nhất quyết phải đối đầu với tôi!”

Chú Thành khuyên nhủ: “Diễn viên hay nghề gì cũng được, miễn là Tiểu Trạc thích.” 

Chú nói tiếp: “Chẳng phải lần trước ngài cũng kể với tôi, có một cô bé đi cùng cậu ấy đến nơi Tiểu Cảnh gặp nạn sao. Ngài bảo cô bé đó trông cũng được, xinh đẹp, lại ngoan ngoãn hiểu chuyện.”

Minh Ứng Chương nén lại cơn giận: “Tôi nói thế bao giờ?”

Chú Thành: “Có nói mà, bình rượu gạo cô bé ấy tặng, ngài uống chưa đầy hai ngày đã hết sạch, uống xong còn hỏi tôi xem còn nữa không.”

Minh Ứng Chương: “…”

“Cô bé ấy làm nghề gì không quan trọng, quan trọng là con người cô bé ấy thế nào, ngài thấy có đúng không?”

Minh Ứng Chương phiền não: “Cô ta là diễn viên, biết đâu những thứ đó đều là diễn cả thì sao. Hơn nữa, rượu cũng đâu phải do cô ta nấu, chỉ là mượn hoa dâng Phật thôi.”

“Nếu diễn xuất của cô ấy đạt đến trình độ thật giả khó phân, đến cả ngài cũng không nhìn ra được, chẳng phải vậy càng tốt sao ạ? Vợ tương lai của Tiểu Trạc nhất định phải là người thông minh khéo léo. Cô ấy có thể “qua mặt” được cả ngài thì chắc chắn sẽ dư sức đối phó với những tình huống khác.”

Minh Ứng Chương liếc chú một cái, không vui: “Sao chú lại quay sang nói đỡ cho cô ta thế?”

Chú Thành chỉ cười: “Một cô gái mới gặp một lần đã được ngài khen ngợi, Tiểu Trạc cũng bằng lòng vì cô ấy mà về nhà nói chuyện tử tế với ngài, tôi thấy chuyện này khá thú vị đấy chứ.”

“Nó có nói chuyện tử tế với tôi đâu, nó đến để cảnh cáo tôi thì có!”

Chú Thành thở dài: “Hai cha con ngài đúng là cùng một tính nết, cứng đầu như nhau. Chỉ cần có một người chịu nói chuyện hẳn hoi thì đâu đến mức thành ra như thế này.”

Minh Ứng Chương trầm mặt xuống, một lúc sau mới bảo: “Chú đi chuẩn bị cho tôi danh sách các ngôi sao nữ từ 25 đến 30 tuổi trong giới giải trí hiện nay, tôi muốn xem rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể mê hoặc được nó.”


Hết chương 140

Bình luận về bài viết này