Chương 139: Khách quý

Chuyển ngữ: @motquadao
Việc Mạnh Trần An chia sẻ lại bài đăng của Văn Đàn khiến giới giải trí được một phen hóng hớt, đặc biệt là khi Văn Đàn trực tiếp xóa bình luận của anh ta, thể hiện thái độ dứt khoát, không hề nể mặt chút nào.
Ôn Thư Đồng lập tức có mặt tại “tiền tuyến”, cô ấy gửi tin nhắn thoại cho Văn Đàn: “Cười chết mất thôi, cái bài đăng đó của anh ta giờ xóa cũng không được mà để cũng không xong. Tớ đoán phòng làm việc của anh ta chắc đang vò đầu bứt tai, nghĩ mãi không ra cách giải quyết thế nào cho ổn thỏa.”
Văn Đàn vừa bước ra khỏi bồn tắm, vừa nghe tin nhắn vừa sấy tóc.
Giọng Ôn Thư Đồng lại vang lên, cười không ngớt: “Không phải chứ chị em, ngày đó mắt mũi cậu bị gì mà nhìn trúng loại người này vậy? Anh ta tự biên tự diễn giỏi quá, hèn chi cứ nhất quyết muốn chen chân sang mảng điện ảnh, hóa ra sân khấu truyền hình không đủ cho anh ta phát huy tài năng.”
Văn Đàn sấy gần khô tóc thì tắt máy sấy.
Cô nhấn giữ nút ghi âm, trò chuyện vài câu với Ôn Thư Đồng rồi nằm xuống giường.
Có lẽ Mạnh Trần An cảm thấy mất mặt nên đã cho người gỡ hết các hot search liên quan xuống.
Cộng thêm việc fan của Văn Đàn không ngừng càn quét, khu vực bình luận cuối cùng cũng sạch sẽ, những lời mỉa mai của fan Quý Tư Tư cũng bị đẩy xuống dưới.
Văn Đàn thoát khỏi Weibo, mở WeChat lướt xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở khung chat với Minh Trạc.
Lần cuối hai người nói chuyện với nhau, đã là từ rất lâu trước đó.
Ban đầu Văn Đàn định gửi cho anh một tin nhắn, hỏi xem anh về tới nơi chưa, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi.
Thầy Minh đã nói rồi, anh muốn cô bình tĩnh lại để suy nghĩ cho kỹ.
Văn Đàn thở hắt ra một hơi, đặt điện thoại sang bên cạnh, lặng lẽ tựa vào gối nhìn ánh trăng thanh vắng ngoài cửa sổ, tâm trí dần trôi xa.
Một lúc sau, cô lại cầm điện thoại lên, tìm kiếm vài từ khóa.
Kết quả hiện ra đa số là “Ngôi sao nữ XX gả vào hào môn, quỳ xuống rửa chân cho mẹ chồng”, “Nghệ sĩ nữ XXX gả vào hào môn 7 năm vẫn chưa được công nhận, không đăng ký kết hôn cũng không có hôn lễ”, “Gả vào hào môn, 5 năm sinh liền 3 đứa, diễn viên nữ XXXX vẫn không được mẹ chồng yêu quý”, v.v…
Ngoài ra còn có vài bài báo nhìn thoáng qua có vẻ không quá tiêu cực, nhưng những ngôi sao nữ này về cơ bản sau khi kết hôn đều rời khỏi giới giải trí để ở nhà chăm chồng nuôi con.
Rốt cuộc họ sống có tốt hay không cũng chẳng ai biết được.
Văn Đàn không muốn phải quỳ xuống rửa chân, cũng không muốn 5 năm sinh 3 đứa, càng không muốn rời khỏi giới giải trí.
Cô muốn đoạt giải, đứng trên bục vinh quang danh giá nhất.
Cô muốn khi người ta nhắc đến tên mình, họ sẽ đều khen ngợi cô là một diễn viên thực thụ.
Trong khoảnh khắc này, Văn Đàn đột nhiên hiểu ra tại sao khi đó Chu Kế Quang ký hợp đồng với cô vào Hoàn Vũ lại nhấn mạnh điều khoản không được yêu đương.
Chu Kế Quang muốn cô trở thành Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, nhưng lại sợ cô vì muốn ở bên Minh Trạc mà bỏ dở giữa chừng.
Lần đầu tiên Văn Đàn thấu hiểu được dụng tâm của Chu Kế Quang, cô bình thản đặt điện thoại xuống.
Không nghĩ nữa.
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, đợi đến lúc bắt buộc phải lựa chọn, có lẽ lúc đó cô mới đưa ra được quyết định cuối cùng.
*
Từ sau khi Minh Cảnh qua đời vì tai nạn, Minh Trạc cắt đứt quan hệ với nhà họ Minh, trong khu biệt thự rộng lớn ngoài mấy người giúp việc thì cũng chỉ còn lại một mình Minh Ứng Chương.
Mấy ngày Tết, ông cũng cho phần lớn người làm nghỉ phép, chỉ giữ lại người quản gia và dì đầu bếp đã ở nhà họ Minh mấy chục năm.
Vì vậy, nơi này càng thêm vẻ vắng lặng, đìu hiu.
Khi Minh Trạc trở về, chú Thành đang tỉa hoa cỏ trong vườn.
Thấy Minh Trạc bước xuống xe, chú vừa bất ngờ vừa mừng rỡ: “Tiểu Trạc?”
Minh Trạc gật đầu chào: “Chú Thành.”
Anh liếc nhìn chiếc xe đỗ bên cạnh, “Có khách ạ?”
“Đúng rồi, sáng sớm đã tới rồi, còn tặng bố cháu một bức thư họa hiếm thấy. Bố cháu rất thích, còn bảo cậu ta ở lại dùng cơm trưa.” Chú Thành đặt kéo xuống, “Để chú đi nói với bố cháu là cháu đã về, ông ấy chắc chắn sẽ vui lắm.”
Minh Trạc nói: “Không cần đâu ạ, cứ đợi ông ấy bận xong đã.”
Chú Thành nhìn anh, đầy vẻ an ủi: “Mười năm rồi, chú cứ ngỡ cả đời này sẽ chẳng bao giờ thấy cháu quay lại nhà họ Minh nữa.”
“Những năm qua đã làm phiền chú chăm sóc ông ấy rồi ạ.”
“Đó là việc chú nên làm mà. Bố cháu ấy à, miệng cứng lòng mềm thôi, thực ra ông ấy sớm đã hối hận rồi. Năm đó Tiểu Cảnh gặp chuyện, cú sốc đó quá lớn đối với ông ấy, cháu lại còn… ông ấy nhất thời tức giận nên mới nói ra những lời như vậy.”
Minh Trạc đút một tay vào túi quần, không nói gì.
Chú Thành vỗ vai anh, cảm khái: “Thôi không nói nữa, chuyện cũ đã qua, cháu về là tốt rồi.”
Đúng lúc này, tiếng trò chuyện từ tầng hai dần vọng xuống phòng khách.
Giây phút Minh Trạc quay đầu lại, sắc mặt anh lập tức lạnh đi.
Minh Ứng Chương vốn là người được thế lực đứng sau Mạnh Trần An giới thiệu, cộng thêm việc Mạnh Trần An biết mình bị Đài Bắc Hoài gạch tên là do Minh Trạc ra tay thì càng ra sức lấy lòng Minh Ứng Chương.
Trước Tết, anh ta đã nhờ vả khắp nơi, bỏ ra một số tiền lớn mua được một bức thư họa, cố ý chọn đúng ngày hôm nay mang tới tặng Minh Ứng Chương.
Quả nhiên, Minh Ứng Chương rất thích, dành cho anh ta không ít lời khen ngợi. Hai người đã trò chuyện trong thư phòng gần một tiếng đồng hồ.
Mạnh Trần An rất thông minh, anh ta chỉ bàn chuyện thư họa, không nhắc tới chuyện khác, trước tiên xây dựng quan hệ, chuyện sau này tính tiếp cũng chưa muộn.
Anh ta nghe ngóng được rằng Minh Trạc và Minh Ứng Chương gần như đã đoạn tuyệt quan hệ nên cũng không lường trước được sẽ gặp Minh Trạc ở đây.
Sau vài giây nhìn nhau, Mạnh Trần An giữ vững tâm thế, gật đầu chào hỏi: “Không ngờ hôm nay lại có vinh hạnh được gặp công tử nhà Chủ tịch Minh.”
Minh Ứng Chương chắp tay sau lưng, nhất thời không nói gì, dường như vẫn chưa hiểu tại sao Minh Trạc lại đột ngột quay về.
Cứ nghĩ đến việc anh đổi mật khẩu nhà để ông hai lần đến đều không vào được là Minh Ứng Chương lại thấy tức giận.
Minh Trạc không đáp lại, ánh mắt chuyển sang gương mặt Minh Ứng Chương, giọng nói lạnh nhạt: “Nói chuyện chút đi ạ.”
Minh Ứng Chương đương nhiên muốn giữ giá một chút, ông nhìn chú Thành, nghiêm nghị nói: “Chú Thành, trong nhà có khách mà sao không thông báo một tiếng, còn không mau đi pha trà cho khách.”
Chú Thành: “…”
Cái người này thật là, người ta không về thì mong, về rồi lại bắt đầu làm bộ làm tịch.
Mạnh Trần An nhìn Minh Ứng Chương: “Nếu Chủ tịch Minh còn có việc, vậy cháu xin phép về trước, hôm khác sẽ lại đến thăm bác ạ.”
Minh Ứng Chương cũng không nói gì nhiều, chỉ “ừm” một tiếng.
Mạnh Trần An bước xuống bậc thềm, đi đến bên xe, một lần nữa gật đầu chào Minh Trạc rồi mới lên xe rời đi.
Minh Ứng Chương xoay người đi lên thư phòng tầng hai.
Minh Trạc mặt không biểu cảm đi theo sau.
Vào thư phòng, Minh Ứng Chương vừa cất dọn bức thư họa vừa nói: “Trước đây tôi muốn tìm anh nói chuyện thì anh đóng cửa không tiếp, hôm nay cơn gió nào thổi anh về đây thế?”
Minh Trạc đáp: “Không về thì sao biết được bố còn có sở thích này ạ.”
Minh Ứng Chương ngẩng đầu, không hiểu chuyện gì: “Sở thích gì?”
“Bao nuôi nghệ sĩ nam.”
Minh Ứng Chương: “…”
Ông lập tức giận đến mức sắc mặt chuyển từ xanh sang đen rồi lại đỏ bừng: “Anh đang ăn nói xằng bậy cái gì đó!”
Sắc mặt Minh Trạc không đổi: “Chẳng trách bố cứ bắt con phải về, hóa ra là nhà họ Minh sắp tuyệt tự đến nơi rồi.”
