Chương 136: Lỗ vốn

Chuyển ngữ: @motquadao
Trước khi rời đi, Văn Đàn mua một ít quà đến thăm bà Trương.
Bà Trương đã gần bảy mươi tuổi, tóc bạc trắng nhưng sức khỏe và tinh thần đều rất tốt.
Bà Trương nắm tay Văn Đàn, vẻ mặt đầy cảm khái: “Bà nghe Kiều Kiều nói bây giờ có rất nhiều người yêu quý cháu. Nếu bà ngoại cháu ở trên trời nhìn thấy, chắc chắn sẽ rất an lòng.”
Kiều Kiều là cháu gái bà Trương, nhỏ hơn Văn Đàn vài tuổi.
Trong suốt khoảng thời gian dài bà ngoại lâm bệnh mà không nói cho Văn Đàn biết, chính bà Trương đã luôn ở bên cạnh chăm sóc bà.
Văn Đàn nói: “Nếu có việc gì, bà cứ bảo Kiều Kiều liên lạc với cháu bất cứ lúc nào nhé.”
Vốn dĩ cô định trả lại bao lì xì cho bà Trương, nhưng bà ấy không nhận, chỉ nói: “Bà già rồi, cũng chẳng biết còn sống được bao lâu nữa. Đây coi như là chút tâm ý của bà, cũng coi như bà thay mặt bà ngoại cháu tiễn cháu đi lấy chồng.”
Tiếp đó, bà Trương lại nói thêm: “Cậu bạn trai của cháu khá lắm, vừa đẹp trai lại vừa lễ phép. Tối qua bà nhìn không rõ mặt, sáng nay không dám nhận người, chính cậu ấy đã chủ động chào hỏi bà trước đấy.”
Về chuyện kết hôn, trong hơn hai mươi năm qua Văn Đàn chưa từng nghĩ tới.
Cô và Minh Trạc yêu nhau mới được vài tháng, hiện tại lại đang trong tinh cảnh thế này, đối với cô, chuyện đó lại càng xa vời.
Lúc Văn Đàn xuống lầu, Minh Trạc đang đứng tựa vào xe hút thuốc, dáng vẻ lãnh đạm và cao ráo.
Thấy cô tới, anh gập đôi nửa điếu thuốc còn lại, dập tắt rồi ném vào thùng rác.
Minh Trạc nói: “Đi thôi, anh đưa em ra sân bay.”
Văn Đàn ngẩng đầu, vô thức lùi lại một bước: “Không muốn.”
“Không muốn ra sân bay, hay là không muốn anh đưa đi?”
Văn Đàn trầm mặc: “Không muốn ra sân bay. Anh đã đưa em ra sân bay được thì tiện đường chở em về Giang Thành luôn cũng vậy mà. Nếu không thì… em tự bắt taxi ra đó cũng được.”
Nói rồi, cô định mở cốp xe lấy hành lý.
Minh Trạc nắm lấy cổ tay trắng trẻo của cô, bất lực thỏa hiệp: “Lên xe đi.”
Khóe môi Văn Đàn khẽ cong lên, cô giả vờ như không có chuyện gì, xoay người mở cửa ghế phụ.
Giao thông trong thành phố Khánh An thì hơi tắc, nhưng sau khi lên cao tốc thì đường xá thông suốt không gặp trở ngại gì.
Chỉ mới ngồi hơn một tiếng đồng hồ mà Văn Đàn đã thấy đau lưng mỏi gối, thật khó tưởng tượng hôm qua anh đã lái xe suốt mấy tiếng đồng hồ để đến đây.
Văn Đàn đề nghị: “Anh dừng ở trạm nghỉ tiếp theo đi, để em lái cho.”
Minh Trạc hờ hững đáp: “Em thấy xe quá giang nào mà lại bắt hành khách lái xe bao giờ chưa?”
Văn Đàn: “…”
Cô không nhịn được nhỏ giọng lầm bầm: “Thầy Minh lại có thêm nghề tay trái từ bao giờ thế?”
“Làm nhiều thì hưởng nhiều.”
“Vấn đề là lần nào anh cũng không lấy tiền, toàn làm ăn thua lỗ thôi.”
Minh Trạc lái xe, lười biếng trả lời: “Có rất nhiều cách để nhận thù lao, không chỉ đơn thuần là tiền đâu.”
Không biết nghĩ tới điều gì, tai Văn Đàn hơi đỏ lên, không nói nữa.
Điện thoại cô đã kết nối bluetooth với xe từ trước nên tiện tay mở một bài nhạc lên nghe.
Phía xa, mặt trời đang xuyên qua lớp sương mỏng buổi sớm chậm rãi nhô lên. Chiếc xe đen biển số Giang Thành lao đi trên con đường vắng vẻ, mang lại một cảm giác rất riêng.
Đến trưa, xe dừng ở một trạm dừng nghỉ.
Bên trong đông đúc người qua lại, Văn Đàn không tiện ra ngoài nên Minh Trạc đỗ xe xong rồi đi mua đồ ăn trưa.
Khi anh quay lại, Văn Đàn đã ngồi sẵn ở ghế lái, nháy mắt với anh.
Minh Trạc bật cười: “Anh thật sự không mệt.”
“Em chưa bao giờ lái xe trên cao tốc cả, anh cho em thử đi, nếu không sau này một mình em cũng không dám đi đâu.”
Minh Trạc không nói gì thêm, ngồi vào ghế phụ.
Nhưng vì Văn Đàn lái quá chậm nên đến trạm dừng nghỉ tiếp theo đã bị Minh Trạc “đuổi” xuống.
Anh nói: “Cứ theo tốc độ này của em, đến tối mịt cũng chưa về được Giang Thành.”
Văn Đàn lầm bầm: “Về muộn chút không tốt sao, có thể ở bên anh thêm một lát.”
Lời vừa dứt, cô cảm nhận rõ ràng tốc độ xe chậm lại, còn chậm hơn cả lúc cô lái.
Kim đồng hồ tốc độ dừng chuẩn xác ở mức 50km/h, không hơn không kém.
Nụ cười trên mặt Văn Đàn cứng lại, cô quay đầu nhìn ra cửa sổ, cái gì thế này không biết…
Một lúc sau, cô khẽ ho một tiếng: “Thôi cứ lái nhanh chút đi anh.”
Về sớm chút để anh còn được nghỉ ngơi.
Minh Trạc đáp một tiếng rồi tăng tốc.
Khi họ về tới Giang Thành vừa đúng bảy giờ tối. Phố xá đã lên đèn, sự phồn hoa gấp mấy lần Khánh An.
Minh Trạc đưa cô xuống hầm gửi xe, xách vali đưa cho cô: “Về nghỉ ngơi thật tốt nhé.”
Văn Đàn khẽ gật đầu: “Anh cũng vậy nhé.”
Cả hai đều không nói thêm gì.
Văn Đàn nắm chặt tay kéo vali: “Vậy em lên trước đây, bye bye.”
Cô vừa bước được một bước, Minh Trạc đã gọi: “Văn Đàn.”
Văn Đàn lập tức quay đầu: “Sao thế anh?”
Minh Trạc nhìn sâu vào mắt cô: “Không có gì, em lên đi.”
Văn Đàn “ồ” một tiếng, thu hồi tầm mắt. Đi được một đoạn, cô lại buông vali, chạy ngược trở lại trước mặt anh.
Cô nhìn anh, đôi mắt rưng rưng mang theo vẻ mong đợi: “Có thể… cho em thêm một ngày nữa được không? Để ngày mai rồi nghĩ, hôm nay là mùng Một, vẫn đang Tết mà.”
Minh Trạc nhìn thẳng vào mắt cô, thốt ra hai chữ khá tuyệt tình: “Không được.”
Nếu cho cô thêm thời gian, anh sẽ không nỡ buông tay.
Anh không muốn cô cứ mãi đắm chìm trong những cảm động nông cạn này mà đánh mất lý trí, đưa ra lựa chọn sai lầm.
Phải tách nhau ra sớm thì cô mới có thể bình tĩnh lại để nghĩ thông suốt xem tương lai có muốn cùng anh đi tiếp hay không.
Văn Đàn thất vọng cụp mi mắt: “Vâng, vậy thôi ạ.”
Cô còn chưa kịp quay đi thì cánh tay đã bị người ta nắm chặt.
Minh Trạc “tự vả” rất nhanh, anh bình thản nói: “Thêm năm phút thì được.”
Văn Đàn ngơ ngác ngẩng đầu, nụ hôn của anh lập tức rơi xuống.
Từ ban đầu chỉ là môi chạm môi, đến sau đó hoàn toàn mất kiểm soát, anh ôm chặt cô vào lòng, quấn quýt lấy đầu lưỡi cô, hôn một cách mãnh liệt và đầy chiếm hữu.
Chẳng biết đã trôi qua bao nhiêu lần năm phút.
Cho đến khi ở lối vào hầm gửi xe có tiếng xe khác đang đi xuống, Minh Trạc mới buông cô ra, giúp cô kéo lại khẩu trang, giọng khàn đặc: “Em lên đi.”
Hai chân Văn Đàn gần như không đứng vững nổi, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Minh Trạc đỡ lấy cánh tay cô, chưa kịp mở lời, cô đã cố giữ bình tĩnh lùi lại, tay nắm lấy vali: “Em… em ổn mà, bye bye.”
Nói xong cô chạy nhanh vào thang máy.
Minh Trạc nhìn theo bóng lưng cô, cổ họng khô khốc. Anh tựa vào cửa xe, châm một điếu thuốc.
Nếu câu trả lời cuối cùng của Văn Đàn là dừng lại ở đây, liệu anh có tôn trọng ý kiến của cô không?
Văn Đàn nói anh là chính nhân quân tử, nhưng Minh Trạc chưa bao giờ nghĩ mình như vậy. Anh muốn giữ cô bên mình, nhưng lại sợ cô không tình nguyện, nên mới đưa ra giả thuyết mệnh đề này, cho cô thời gian để bình tĩnh và suy nghĩ.
Thế nhưng, dù cô có đưa ra lựa chọn nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ không để cô rời đi.
Dùng từ “ngụy quân tử” để miêu tả anh lúc này có vẻ chính xác hơn.
Minh Trạc hút xong điếu thuốc, nhìn đồng hồ rồi lái xe về Giang Thủy Tiểu Tạ.
