Chương 135: Lì xì

Chuyển ngữ: @motquadao
Văn Đàn nằm trên giường, tiếng pháo hoa và pháo nổ bên ngoài đã dứt, cả thế giới chìm vào yên tĩnh.
Không biết có phải do buổi chiều ngủ quá nhiều hay không mà bây giờ cô hoàn toàn không ngủ được.
Văn Đàn lấy điện thoại ra, bắt đầu gửi lì xì cho những người đã nhắn tin chúc mừng năm mới cô.
Năm nay, số người gửi lời chúc cho cô gấp mấy lần những năm trước.
Văn Đàn dùng số WeChat này từ thời đi học đến nay chưa từng thay đổi nên bạn học và thầy cô cũ đều ở đó cả.
Có người là thật lòng chúc phúc, nhưng cũng không thiếu kẻ thấy năm nay cô nổi tiếng nên muốn lân la làm quen.
Sau khi trả lời xong, Văn Đàn thấy một yêu cầu kết bạn.
Cô im lặng vài giây rồi mới nhấn đồng ý, đổi biệt danh cho đối phương.
Rất nhanh, phía bên kia gửi tới một sticker mèo con mắt to.
Tưởng Tân Duyệt:【Hello, xin hỏi có phải chị Văn Đàn không ạ?】
Văn Đàn:【Đúng rồi, chào em.】
Tưởng Tân Duyệt:【Oa!! Đúng là chị thật này! Mẹ nói mà em không dám tin!】
Tưởng Tân Duyệt:【Em siêu siêu thích chị luôn í, gần đây em đang cày bộ phim “Em đã thích anh từ rất lâu rồi” của chị đó.】
Tưởng Tân Duyệt:【Hay xỉu luôn!!!】
Văn Đàn:【Cảm ơn em.】
Cô suy nghĩ một chút, vẫn gửi lại một sticker dễ thương.
Tưởng Tân Duyệt:【Em thật sự nằm mơ cũng không ngờ chị lại là con gái của bạn mẹ em!】
Tưởng Tân Duyệt:【Trời ạ, cái vận may gì thế này!】
Tưởng Tân Duyệt:【Chị ở Khánh An đến bao giờ thế ạ, em có thể mời chị một bữa cơm không?】
Văn Đàn:【Đừng khách sáo.】
Văn Đàn:【Mai chị đi rồi.】
Văn Đàn:【Em ở Giang Thành một mình, nếu gặp khó khăn gì không giải quyết được thì cứ liên lạc với chị.】
Tưởng Tân Duyệt:【Vâng ạ!! Cảm ơn chị Văn Đàn!】
Tưởng Tân Duyệt:【Thực ra bạn học và thầy cô của em đều rất tốt, chẳng qua mẹ em cứ sợ em chưa đi xa bao giờ nên lo này lo nọ ấy mà.】
Tưởng Tân Duyệt:【Làm phiền chị rồi ạ~】
Văn Đàn:【Không sao đâu.】
Tưởng Tân Duyệt gửi thêm một sticker mèo con xoay vòng vòng, coi như kết thúc cuộc trò chuyện.
Đúng lúc này, Lâm Sơ Dao gọi tới.
Lâm Sơ Dao: “Bảo bối, năm mới vui vẻ!”
Văn Đàn khẽ mỉm cười: “Năm mới vui vẻ.”
“Tớ cảm thấy tâm trạng của cậu tốt hơn hẳn lúc tối rồi, đúng là vui vẻ thật nha.”
Văn Đàn: “…”
Lâm Sơ Dao cảm thán: “Cũng không uổng công có người vượt ngàn cây số mang cơm tất niên đến cho cậu. Bao giờ mới có người đối xử với tớ như thế nhỉ.”
Văn Đàn im lặng vài giây mới hỏi: “Hôm nay anh ấy không đón Tết cùng mọi người, trong nhà cậu có nói gì không?”
“Không đâu, anh họ tớ chưa bao giờ đón Tết cùng gia đình cả.” Lâm Sơ Dao nói, “Chính xác mà nói, chỉ cần nơi nào có cậu tớ ở đó, anh ấy đều sẽ tránh mặt.”
Văn Đàn không nhịn được nhíu mày: “Căng thẳng đến mức đó sao?”
“Đúng thế, trước đây tớ chưa từng nhắc với cậu việc tớ có một người anh họ là vì vậy. Anh ấy gần như đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình từ mười năm trước rồi. Từ đó về sau, anh ấy và cậu tớ không hề nói với nhau câu nào, cùng lắm là đến thăm bà ngoại thôi. Ngay cả nhà họ Minh cũng không quay về.”
“Vì em trai anh ấy sao?”
Lâm Sơ Dao ngạc nhiên: “Đúng, anh ấy kể với cậu rồi à?”
Văn Đàn vô thức lắc đầu: “Chưa, tớ đoán thế thôi.”
Lần đầu tiên đến nhà Minh Trạc, chỉ nghe bố anh gọi điện thoại là cô đã đoán được quan hệ của hai người không tốt, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này.
Người Minh Trạc để tâm nhất chính là em trai mình.
Lâm Sơ Dao nói tiếp: “Tóm lại là tình hình cũng phức tạp lắm, đợi cậu về Giang Thành tớ sẽ kể chi tiết cho nghe.”
“Không cần đâu.” Văn Đàn vén chăn ngồi dậy, “Đợi khi nào anh ấy sẵn sàng, anh ấy sẽ tự nói với tớ.”
Lâm Sơ Dao: “…”
Mùi tình yêu nồng nàn tràn qua cả màn hình.
Văn Đàn: “Tớ cúp máy đây, về Giang Thành gặp nhé.”
“Bye~”
Văn Đàn ôm gối đi sang phòng bên cạnh.
Cô đẩy khẽ cửa ra một khe nhỏ, nhỏ giọng gọi: “Thầy Minh, anh ngủ chưa?”
Giọng nam thanh khiết vang lên: “Chưa.”
Văn Đàn đi vào, vén chăn lên rồi thuần thục chui vào lòng anh.
Không đợi Minh Trạc mở lời, cô đã nói: “Đối với em, chỉ cần chưa ngủ thì một ngày vẫn chưa kết thúc.”
Minh Trạc lặng lẽ cười, vòng tay ôm lấy eo cô: “Vậy à.”
Văn Đàn ôm lấy anh, chậm rãi nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ dần kéo đến.
Một lúc sau, Minh Trạc hạ giọng hỏi: “Ngủ rồi à?”
Văn Đàn nhớ lại lời mình vừa nói, lập tức mở mắt ra, dõng dạc khẳng định: “Chưa, em vẫn chưa buồn ngủ đâu.”
Khóe môi Minh Trạc cong lên, anh nhẹ nhàng xoa tóc cô: “Ngủ đi, chúc em ngủ ngon.”
Văn Đàn lí nhí đáp lại: “Chúc anh ngủ ngon.”
*
Ngày hôm sau, khi Văn Đàn đang mơ màng ngủ thì nghe thấy điện thoại không biết đang reo ở đâu.
Cô quờ quạng quanh đầu giường một lượt mới nhớ ra tối qua đi sang đây không mang theo điện thoại.
Văn Đàn vò đầu bứt tai, ngáp ngắn ngáp dài đi sang phòng bên cạnh. Thấy Minh Trạc gọi tới, cô nhất thời còn tưởng mình đang mơ.
Cô bắt máy: “Alo…”
Giọng Minh Trạc truyền đến: “Dậy rồi à?”
Văn Đàn đáp, giọng vẫn còn ngái ngủ: “Dậy rồi ạ.”
“Vậy ra mở cửa cho anh nhé?”
Lúc này Văn Đàn mới phản ứng lại, nhìn xung quanh không thấy bóng dáng anh đâu.
Cô đặt điện thoại xuống, chạy lạch bạch ra cửa.
Mở cửa ra, cô hỏi: “Anh ra ngoài từ bao giờ thế?”
Minh Trạc đáp: “Mới thôi, anh ra xe lấy ít đồ và mua đồ ăn sáng.”
Mắt Văn Đàn sáng lên: “Có phải tiệm của ông Chu không ạ? Bánh bao ông ấy bán ngon lắm, trưa qua em xuống thì ông ấy đã đóng cửa mất rồi.”
“Chắc là vậy, chỉ có mỗi tiệm đó mở cửa thôi. Em ăn thử đi.”
“Em đi rửa mặt đã.”
Vừa ăn bánh bao, Văn Đàn vừa thỏa mãn nói: “Đúng mùi vị này rồi, bao nhiêu năm rồi em mới được ăn lại.”
Minh Trạc đưa sữa đậu nành cho cô: “Lúc mua đồ ăn sáng, anh có gặp bà cụ tối qua chào em đấy.”
Văn Đàn hai má phồng lên vì nhai bánh bao, quay đầu nhìn anh: “Dạ?”
Trông cực kỳ đáng yêu.
Minh Trạc cười, lấy một bao lì xì đưa cho cô: “Cái này là bà ấy gửi cho em.”
Văn Đàn uống hai ngụm sữa đậu nành mới nuốt xuống được, cô đưa tay nhận lấy: “Bà Trương vốn là bạn thân của bà ngoại em, trước đây Tết nào bà cũng chuẩn bị bao lì xì cho em cả. Lần này về gấp quá, em lẽ ra nên mua chút đồ sang thăm bà mới phải.”
Minh Trạc nói: “Bao lì xì lần này chắc là khác với trước đây.”
Văn Đàn thắc mắc mở ra, thấy bên trong là số tiền lên đến hàng nghìn tệ, cô nhất thời ngẩn ngơ.
Ở quê cô, đa phần người già mừng tuổi chỉ để lấy may, thường là hai trăm tệ, sao lần này lại nhiều thế này.
Minh Trạc giải thích: “Bà ấy nói, sau này chắc em sẽ không quay về nữa, cũng không biết khi nào chúng ta kết hôn nên đưa lì xì trước.”
Văn Đàn đứng hình vì hai thông tin then chốt trong câu nói của anh…
Kết hôn, và lì xì của bà Trương.
Văn Đàn ngẩng đầu lên, nhỏ giọng hỏi: “Vậy… anh nói với bà thế nào ạ?”
Minh Trạc nhìn thẳng vào mắt cô, dõng dạc nói từng chữ một: “Anh nói, khi nào chúng mình kết hôn, nhất định sẽ mời bà đến dự.”
