[Tai tiếng] Chương 134

Chương 134: Pháo hoa

Chuyển ngữ: @motquadao


Ngày hôm nay chỉ còn lại vài tiếng đồng hồ cuối cùng, Văn Đàn không muốn vì những chuyện này mà không vui. 

Cô bước ra khỏi bếp, cầm lấy thứ đồ vừa lấy lúc nãy, quay đầu nói: “Thầy Minh, chúng ta đi đốt pháo hoa đi.”

Mười phút sau, dưới chân tòa nhà.

Minh Trạc nhận lấy thứ đồ hình que từ tay cô: “Đây là loại pháo hoa em nói đó hả?”

Văn Đàn gật đầu, hỏi mượn anh chiếc bật lửa. Tiếng “tách” vang lên, ngọn lửa vừa bén, ánh sáng vàng kim lập tức bung tỏa, tạo thành một cụm sáng nhỏ xinh, chưa tới mười giây đã cháy hết.

Cuối cùng cũng đến “lĩnh vực chuyên môn” của Văn Đàn, cô bắt đầu phổ biến kiến thức: “Cái này gọi là pháo hoa cầm tay, là một loại pháo hoa quang lạnh, nhưng thông thường bọn em gọi nó là que tiên.”

(vội quá chưa search nhưng mình đoán nó giống pháo bông)

Hộp pháo này Văn Đàn đã mua từ mấy năm trước để làm đạo cụ chụp ảnh, còn dư vài hộp bỏ đó, không ngờ đến giờ vẫn còn dùng được.

Minh Trạc thực sự chưa từng thấy thứ này. 

Nhà họ Minh chưa bao giờ đốt pháo hoa đón Tết. Ngay cả sau khi anh rời khỏi nhà họ Minh, đêm giao thừa cũng thường chỉ ở một mình.

Gió đêm rít gào, Văn Đàn định châm hai que một lúc nhưng quẹt lửa mấy lần đều bị gió thổi tắt. 

Minh Trạc vứt que đã cháy hết vào thùng rác, đưa tay nhận lấy bật lửa, nghiêng người che gió rồi châm lửa, thong dong nói: “Anh cứ tưởng sở dĩ được gọi là que tiên là vì có tiên nữ đang cầm nó chứ.”

Khoảnh khắc ánh lửa bùng lên, mặt Văn Đàn cũng đỏ ửng. 

Cô quay đi, lấy điện thoại chụp một tấm ảnh que tiên đang cháy, định lát nữa sẽ đăng lên Weibo.

Trong hộp chỉ còn lại một que cuối cùng. 

Minh Trạc châm lửa rồi đưa cho cô. 

Văn Đàn không nhận, chỉ nhìn anh, nụ cười trên môi rạng rỡ: “Thầy Minh, chúc anh giao thừa vui vẻ.”

Nếu có thể, cô muốn cùng anh trải qua mọi đêm giao thừa.

Ánh mắt Minh Trạc dừng lại trên gương mặt cô, ánh mắt sâu hơn vài phần: “Thật sự mong anh vui hả?”

Lời chúc của Văn Đàn là thật lòng, cô chân thành gật đầu. 

Minh Trạc tiến lên một bước, nghiêng đầu hôn xuống, nhưng lại dừng lại khi chỉ còn cách môi cô một milimet. 

Hàng mi Văn Đàn run lên, cô không né tránh mà nhắm mắt lại.

Minh Trạc hôn lên môi cô, cũng là lúc que tiên vừa tắt lịm. 

Phía xa lại có pháo hoa nổ tung, thắp sáng nửa bầu trời đêm.

Minh Trạc ôm lấy eo cô, nụ hôn không quá nặng nề nhưng từng tấc một xâm chiếm hơi thở của cô. 

Gió xung quanh lạnh buốt, nhưng hơi thở của Văn Đàn lại nóng rực.

Đúng lúc này, một nhóm trẻ con không biết từ đâu chạy tới, lướt ngang qua hai người. 

Văn Đàn lập tức tỉnh táo hơn hẳn, vùi chặt đầu vào lồng ngực Minh Trạc. 

Lòng bàn tay Minh Trạc áp sau gáy cô, khoảng trống trong tim suốt nửa tháng qua cuối cùng cũng được lấp đầy.

Văn Đàn nhỏ giọng hỏi: “Bọn trẻ đi xa chưa anh?”

“Chưa.”

“Nói dối là cún đấy.”

Minh Trạc cười khẽ, cam tâm tình nguyện làm “cún” một lần. 

Anh vẫn giữ nguyên tông giọng: “Thật sự chưa đi mà.”

Văn Đàn ôm lấy thắt lưng anh, sụt sịt rồi mới nói: “Lời lúc trước em rút lại, không chia tay nữa.”

“Suy nghĩ kỹ rồi sao?”

Giọng Văn Đàn lí nhí: “Vâng!”

Minh Trạc chậm rãi nói: “Bây giờ em không được bình tĩnh. Anh đã nói rồi, anh sẽ cho em thời gian để suy nghĩ thật kỹ chứ không phải vì một phút cảm động nhất thời.”

“Anh cũng đâu có bình tĩnh, lái xe xa như thế để tìm em.”

Minh Trạc ôm lấy cô, khẽ nhắm mắt lại: “Anh đã sớm không còn bình tĩnh nổi nữa rồi. Nhưng anh hy vọng lần này em có thể nghĩ cho thông suốt, có muốn cùng anh đi tiếp hay không, và đi bao xa. Đối với em, anh chưa bao giờ là hứng thú nhất thời, càng không có ý định chỉ yêu đương với em rồi tìm người khác kết hôn.”

Nghe đến đây, sống mũi Văn Đàn cay xè. Bây giờ nghĩ lại, những lời cô nói tối qua quả thật rất làm tổn thương người khác.

Minh Trạc tiếp tục: “Ở bên anh, có thể em sẽ gặp phải một số rắc rối và trở ngại mà trước đây chưa từng có. Đó là mâu thuẫn giữa anh và họ, anh sẽ cố gắng hết sức để giải quyết, nhưng nó sẽ không bao giờ trở thành vấn đề giữa hai chúng ta.”

Văn Đàn chậm chạp rời khỏi vòng tay anh, vừa định nói gì đó, Minh Trạc đã vuốt ve gò má cô, ngón cái khẽ đặt lên môi cô. Anh trầm giọng: “Không cần trả lời ngay đâu, anh sẽ cho em đủ thời gian để suy nghĩ.”

Đôi mắt cô đẫm nước, dò hỏi: “Vậy thì… qua hôm nay mới suy nghĩ được không anh?”

*

Ánh đèn vàng ấm áp bao trùm phòng khách chỉ rộng hơn mười mét vuông, qua khung cửa sổ kính kiểu cũ, thỉnh thoảng lại có những ánh sáng đủ màu sắc hắt vào. 

Khi đêm càng khuya, tiếng pháo hoa càng rõ rệt, đẩy không khí Tết lên đến đỉnh điểm.

Văn Đàn nghiêng người ngồi trên đùi Minh Trạc, ở nơi cô lớn lên từ nhỏ, ôm anh, hôn anh.

Giọng cô đã khàn đi: “Anh lái xe hơn mười tiếng đồng hồ không mệt sao?”

Minh Trạc ôm cô, cằm tựa lên vai cô: “Cũng bình thường, giữa đường anh có nghỉ ở trạm dừng chân nửa tiếng.” 

Tuy nhắm mắt nhưng cũng không ngủ được.

Văn Đàn nói: “Ngày mai em về cùng anh nhé, để em lái cho.” 

Tuy cô chưa lái đường cao tốc nhiều, nhưng mùng một chắc chắn chẳng có mấy xe, đi chậm chút là được.

“Không cần đâu, thời gian dài lắm, em sẽ thấy rất mệt.”

“Anh có thể lái mười tiếng đến tìm em thì em cũng có thể lái mười tiếng đưa anh về.” Cô khựng lại một chút rồi bổ sung: “Dù là mười hai tiếng, mười lăm tiếng cũng được.”

Minh Trạc lại hôn lên môi cô, vài giây sau mới nói: “Bất cứ việc gì anh làm đều không cần em phải trả lại tương đương.”

Văn Đàn ngẩng đầu hôn lại anh: “Cái này cũng không cần sao?”

“Cái này thì được.”

Khóe môi Văn Đàn rạng rỡ nụ cười. 

Đúng lúc này, trên bầu trời liên tiếp nổ vang những chùm pháo hoa rầm rộ hơn bất cứ lần nào trước đó. 

Có lẽ đã đến giao thừa rồi. 

Văn Đàn nhìn người đàn ông trước mắt, tình cảm dâng trào, nói với anh giữa tiếng ồn ã: “Thầy Minh, năm mới vui vẻ.”

Minh Trạc đáp: “Năm mới vui vẻ.”

Sau khi pháo hoa kết thúc, Minh Trạc đặt cô xuống sofa, đứng dậy nói: “Anh đi đây.”

Văn Đàn: “?”

Cô không hiểu gì cả: “Muộn thế này rồi, anh đi đâu thế?” 

Đang Tết nhất thế này, khách sạn cũng khó tìm lắm.

“Ngủ ở trong xe.”

Văn Đàn hơi ngẩn ra: “Ở đây… không ngủ được sao?”

Minh Trạc nhìn cô, tỉnh táo và lý trí: “Ngày hôm qua đã qua rồi.” 

Văn Đàn: “…”

Cô cũng đứng dậy, lí nhí: “Anh ngủ phòng em đi, em ngủ phòng bà ngoại.”

Minh Trạc mím môi, cuối cùng cũng không từ chối.

Phòng của Văn Đàn rất nhỏ, một chiếc giường mét rưỡi, một bàn học, giá sách và một tủ quần áo, không còn gì khác. Trên tường vẫn còn dán những tấm ảnh thẻ và poster của thần tượng cô thích thời thiếu nữ. 

Những sách vở hồi đi học vẫn được giữ gìn sạch sẽ, ngăn nắp ở đó.

Văn Đàn dẫn Minh Trạc vào trong, nhìn những thứ ấy, bỗng dưng cảm thấy hơi xấu hổ.

Minh Trạc hỏi cô: “Có thứ gì anh không được xem không?”

Chắc là… không có nhỉ? 

Văn Đàn không chắc lắm.

Minh Trạc đút một tay vào túi quần, thong thả bổ sung: “Ví dụ như, nhật ký thầm mến bạn nam cùng lớp thời cấp ba.”

Văn Đàn cố giữ bình tĩnh: “Từ nhỏ tới lớn toàn là người khác thầm mến em thôi. Anh lật thử đi, biết đâu còn tìm thấy bức thư tình nào đó kẹp trong sách mà em không biết đấy.”


Hết chương 134

Bình luận về bài viết này